Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sớm Yêu Trễ Cưới

Sớm Yêu Trễ Cưới

Tác giả: Hạ Mạt Thu

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341472

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1472 lượt.

nhà?” Thích Giai hỏi, trực giác mách bảo đây mới chính là nguyên nhân thực sự khiến anh như vầy.
“Ừ.” Anh gật đầu, lặng im một lát, mới mở miệng, “Ông ngoại anh thân thể không được tốt, muốn về xem sao.”
Đối với loại sự tình này Thích Giai cũng không biết phải an ủi thế nào, chỉ có thể vô vị nói, “Đừng quá lo lắng, người lớn tuổi đều như vậy.”
Lâm Tiêu Mặc ừ một tiếng, bỗng nhiên lại hít sâu vỗ vỗ tay cô, “Bảo bối, anh đói bụng.”
Thích Giang ngẩng đầu liếc mắt lên đồng hồ nhà ăn, đã hơn 1 giờ, có thể không đói sao? May mà trong nồi còn cháo buổi sáng, đặt vào lò vi ba hâm nóng lại, giữa trưa ăn tạm được một chút.
Ăn xong cơm trưa, Lâm Tiêu Mặc bởi vì uống thuốc cảm nên đi ngủ. Thích Giai thì an tâm nấu nước ở phòng bếp.
Thấy đồ ăn cũng gần chín, cô lau khô tay tới phòng ngủ gọi Lâm Tiêu Mặc, đẩy cửa ra thì phát hiện trên giường không một bóng người, người vốn nên nghỉ ngơi lúc này lại đang mặc áo khoác đứng ở ban công nói chuyện điện thoại.
Thích Giai chậm rãi đi tới, lễ phép gõ gõ lên cánh cửa ban công, hướng tới Lâm Tiêu Mặc vừa xoay người lại khoa chân múa tay động tác ăn cơm.
Lâm Tiêu Mặc khẽ gật đầu, sau đó nói vào di động một cách máy móc, “Có gì chờ tôi trở về nói sau!”
Thích Giai không biết người ở đầu bên kia điện thoại là ai, nhưng ngữ khí của anh vẫn ngàn năm một thuở, làm cho cô không khỏi tò mò, “Ai vậy?”
Lâm Tiêu Mặc hiện lên một nụ cười nhạt, để điện thoại vào túi, bước qua nắm tay cô, “Ăn cơm chưa? Anh rất đói.”
Anh lại một lần nữa trốn tránh đưa ra đáp án, Thích Giai có hơi thất vọng, nhưng vẫn mím môi cười cười, “Ừ, anh nhanh đi rửa tay, em mang thức ăn ra.”
Hai người đều có tâm sự riêng, lúc ăn cơm chỉ nghe thấy âm thanh va chạm của bát đũa.
Lăn qua lăn lại hết một ngày, buổi tối liền đi ngủ sớm. Ban đêm, Lâm Tiêu Mặc nhìn chăm chú Thích Giai nằm trong khuỷu tay, khóe môi nhẹ nhàng nâng lên. Cô ngủ xem bộ dáng tốt lắm, ngũ quan trầm tĩnh mà tinh xảo, lông mi thật dài rũ xuống dưới, giống như hai cánh quạt cong cong, trên khuôn mặt sạch sẽ có một loại nữ tính nơi đô thị, khiến cho anh cảm thấy được xem cả đời cũng không chán.
Chỉ là người con gái anh lựa chọn cả đời lại gặp phải sự phản đối mãnh liệt của mẹ.
Buổi chiều anh vừa ngắt điện thoại với Thích Giai liền nhận được cuộc gọi đến của mẹ anh, khi dò hỏi được anh và Thích Giai bắt đầu một lần nữa, mẹ cuối cùng cũng nói ra, “Tiêu Mặc, lập trường của mẹ và ba con là nhất trí, chúng ta kiên quyết không đồng ý để con và Thích Giai tiếp tục quen nhau.”
“Mẹ, vì sao?” Anh khó hiểu, “Mẹ lúc trước từng nói rất thích cô ấy.”
Anh từ nhỏ được nuôi theo kiểu gia đình Tây hóa, cha mẹ cho anh hoàn toàn tự do, trên phương diện tình cảm, họ vẫn luôn có thái độ bao dung chỉ dẫn. Nhớ rõ năm đó, khi nhìn thấy tấm ảnh anh chụp chung với Thích Giai, mẹ còn vỗ vai mình khích lệ, “Con mẹ ánh mắt không tồi, nữ nhân này vừa thấy liền kiên định.”
Lâm mẫu bị hỏi sửng sốt, sau một lúc lâu mới gượng gạo nói, “Lúc trước là lúc trước, hiện tại không được.”
“Mẹ…” Lâm Tiêu Mặc kéo dài âm thanh vẻ bất mãn, “Mẹ nói đạo lý có được không, cái gì mà lúc trước được, hiện tại thì không? Người vẫn như vậy, gia thế bối cảnh mọi người cũng rõ ràng, như thế nào lại đột nhiên không được?”
Điện thoại bên kia chần chừ một lát mới truyền đến thanh âm của Lâm mẫu, “Dù sao cũng không được.”
Mẹ rất vô lý làm cho Lâm Tiêu Mặc cũng căm tức, “Vậy mẹ dù sao cũng nói ra lý do đi?”
Lúc này Lâm mẫu không lên tiếng càng lâu, lâu đến nỗi Lâm Tiêu Mặc phải hoài nghi điện thoại bị ngắt âm thanh, mới nghe được giọng bà, “Tiêu Mặc, mẹ là muốn tốt cho con.”
“Mẹ biết con rất yêu Thích Giai, nhưng là chuyện kết hôn đại sự, phải cân nhắc kĩ càng. Hơn nữa…” Lâm mẫu dừng một chút, “Hai người xa nhau nhiều năm như vậy, trong quá trình đó phát sinh chuyện gì con cũng không biết rõ đúng không? Sao lại thiếu hiểu biết quay lại chứ?”
“Có gì không biết? Công việc, cuộc sống chỉ như vậy, vài năm này cô ấy cũng không quen với người đàn ông khác, việc này con biết rất rõ a?”
Bỗng nhiên, một ý niệm hiện lên trong đầu Lâm Tiêu Mặc, anh tức giận nhíu mày, mất hứng hỏi, “Mẹ, hiện tại mẹ không phải để ý đến vấn đề môn đăng hộ đối chứ?”
“Tiêu Mặc, con cảm thấy được mẹ và ba con là người như vậy sao?”
Ngữ khí của mẹ suy sụp khiến Lâm Tiêu Mặc cảm thấy được chất vấn của mình có phần quá mức, anh thở dài, nói sang chuyện khác, “Mẹ, ông ngoại thân thể có tốt không?”
“Sao tốt được, gần đây đều nhắc tới con.”
“Hai ngày nữa con đi Thượng Hải công tác, nhân tiện trở về một chuyến.” Anh chủ động nói, trong điện thoại khó nói rõ ràng, giáp mặt có lẽ tốt hơn.
“Được, vậy trước tiên nói cho chúng ta biết thời gian, gọi ba con lái xe đón.”
Ngắt điện thoại, Lâm Tiêu Mặc luôn suy nghĩ mẹ anh vì sao phản đối họ quen nhau, mà khiến anh tức giận là, chạng vạng mẹ lại gọi điện nhắc nhở, “Con một mình về nhà được rồi, đừng để cho cô ấy lưu lại ý nghĩ hy vọng gì.”
Cái gì mà hy vọng? Sợ Thích Giai hiểu lầm cha mẹ cho phép kết hôn ư? Anh hy vọng chỉ