Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sớm Yêu Trễ Cưới

Sớm Yêu Trễ Cưới

Tác giả: Hạ Mạt Thu

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341470

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1470 lượt.

Hú anh rất rõ, người thường khó chuốc say cô. Lâm Tiêu Mặc thấy cô chủ động nhận lấy, cũng không nói gì thêm, chỉ cười dặn mọi người thủ hạ lưu tình chút. Bữa tiệc Trung Quốc chính là như vậy, có nữ nhân uống rượu, nhất là mỹ nữ uống rượu, sẽ kích thích sự hăng hái nam tính, kết quả là bên trái một cái cớ, bên phải một lý do, dùng bữa xong thì Lạc Hú đã say khướt.
“Vậy anh có thể đưa cô ấy về phòng mà?” Thích Giai khó hiểu nói toạc ra.
Lâm Tiêu Mặc thở dài, “Anh cũng muốn vậy, kết quả vừa mới lên lầu, cô ấy liền ói trên người anh, phòng anh gần thang máy hơn, cho nên…”
Thích Giai liếc mắt nhìn áo sơ mi hơi mở rộng của anh, ghét bỏ mà lầm bầm, “Khẳng định là thối muốn chết!”
“Anh tắm rồi, không còn thối, không tin em đến đây ngửi đi.” Anh giở trò xấu ấn đầu cô xuống, dán sát vào ngực mình.
“Đáng ghét!” Thích Giai chụp lấy cánh tay anh, cái mũi bị dụi qua dụi lại, trong đầu bỗng hiện lên chiếc váy dài màu đỏ kia, anh mắt phút chốc nheo chặt, mày cũng khép lại vài phần, “Anh đừng nói anh giúp cô ấy thay quần áo nha!”
“Không có, tuyệt đối không.” Lâm Tiêu Mặc ngay lập tức cam đoan, “Sau khi anh vào nhà liền đặt cô ấy nằm trên giường, sau đó cầm quần áo đi tắm, anh không biết quần áo cô ấy là ai thay.”
Thích Giai chép miệng, coi như tin tưởng lí do của anh. Lăn qua lăn lại một phen xong hết thủ tục cũng hơn nửa đêm, Thích Giai vào phòng liền mệt mỏi ngồi yên trên ghế sôpha, không muốn cử động. Ngẫm lại chuyện xảy ra đêm nay, cô không khỏi bóp cổ tay thở dài, kinh hỉ này suýt chút nữa biến thành kinh hách (hoảng sợ, kinh hãi).
Nghe tiếng thở dài, Lâm Tiêu Mặc nhanh chóng đi tới, ôm cô đặt ngồi trên đùi, thấp giọng nói, “Thực xin lỗi!”
“Anh có làm sai gì đâu.” Cô than thở. Giận thì giận, không phải mọi chuyện cũng rõ ràng rồi sao.
“Mệt không?” Anh đưa tay cởi áo khoác cho cô, ôn nhu nói, “Muốn đi tắm không?”
Cô cọ cọ trên vai anh, “Ngồi một lát đi.”
Lâm Tiêu Mặc dịu dàng vuốt ve mái tóc dài quá vai của cô, dịu dàng nói, “Vì sao không báo anh biết em muốn đến?”
“Muốn cho anh một kinh hỉ.” Hiện tại kinh thì có, hỉ? Aiz…
Dường như hiểu được tâm tư của cô, Lâm Tiêu Mặc hôn lên tóc cô, “Ngốc, anh rất vui.”
“Mặc kệ kết quả ra sao, chỉ là tâm ý này của em đã làm cho anh rất vui rồi.”
“Thật không?” Cô chán nản nghĩ, không thể ngờ rằng tối nay lại gặp được chuyện cao hứng như vậy. Theo lý tặng cho anh sự ngạc nhiên này hẳn là phải nam chính đem nữ chính kéo vào trong, để trên cửa gặm một chút, nhắm một chút, sau đó quần áo vương vãi khắp nơi, từ cửa một đường XXOO đến từng góc phòng… Mà bây giờ, đừng nói OOXX, cô cử động ngón tay cũng thấy mệt.
“Đương nhiên.” Anh nói chắc chắn, rồi sau đó lại nâng khóe miệng, cười hỏi, “Sao, em mất hứng?”
“Không có.” Cô ngượng ngùng trả lời, “Hơi mệt.”
“Vậy đừng tắm, ngủ ngay đi.”
“Không cần.” Thích Giai lắc đầu, kiên quyết nói, “Phải tắm chứ. Bẩn muốn chết, không tắm không ngủ được.”
“Anh giúp em tắm.” Anh nâng mông cô lên, chậm rãi hướng về phòng tắm, sau đó đem quần áo trên người cô từng chút cởi ra.
“Em tự làm được…” Thích Giai bắt được tay anh, khuôn mặt ửng hồng.
“Bảo bối, em mệt rồi.”
Giọng nói anh có ý cười ám muội, đến nỗi làm cho Thích Giai khống chế không được rùng mình. Thất thần một cái, áo ngực đã bị gỡ ra, bàn tay hơi lạnh dán trên làn da lưng trắng như tuyết, trượt một đường trên lưng, nhẹ cởi váy cô, để lại quần nhỏ…
Thích Giai run rẩy gối đầu lên vai anh, nhìn trên tấm kính phòng tấm thân ảnh của chính mình, cô xấu hổ đẩy anh ra, hờn dỗi, “Em tự tắm, anh đi ra ngoài.”
“Không.” Anh ôm cô đặt ngồi lên bồn rửa mặt, kiên quyết bác bỏ đề nghị của cô. Nụ hôn nóng bỏng hạ xuống, mềm mại, dịu dàng, liếm mút từng tấc từng tấc da thịt, đùa giỡn, tới lui tuần tra đến vành tai mẫn cảm của cô, khi đến bên cổ lại tăng thêm lực đạo, kiến cô chỉ có thể không tiếp tục chống đỡ, thuận theo thể hiện.
Anh chậm rãi hôn cô, ngón tay cũng thừa cơ xâm nhập vào chỗ trơn ướt, đi tới đi lui, khiến cô chỉ có thể kẹp chặt hai chân, hô nhỏ, “Không cần…”
“Phải tuân theo chủ nhà.” Anh rút ngón trỏ ra, làm cho cô khẽ rên hừ hừ, cuối cùng cũng hoàn toàn tiến vào, tuyên bố, “Anh làm theo sách, tặng cho em kinh hỉ.”

Đến cuối cùng, anh rốt cuộc cũng ôm cô tắm rửa. Khi đi ra, Thích Giai mệt đến nỗi ngay cả mí mắt đều dính chặt vào một chỗ, trước khi vào giấc mộng đẹp, còn thấp giọng thì thào, đây sao có thể là theo sách kinh hỉ được, cơ bản là sách cô thôi (sách đồng âm với phá bỏ, hủy đi), tiểu biệt thắng tân hôn này cũng quá đáng sợ đi…
***
Vải che ánh sáng của khách sạn hiệu quả rất tốt, ngày hôm sau khi tỉnh lại, Thích Giai căn bản không phân biệt được ban ngày hay ban đêm. Cô hơi nghiêng người, đèn tường được mở, ánh sáng ngọn đèn mở nhạt, làm nam nhân nằm trên giường tỉnh giấc, lông mi thật dài run lên một hồi.
Anh khẽ mở mắt, đưa tay kéo cô vào lòng, ôm chặt, “Tỉnh rồi?”
“Mấy giờ?” Cô hỏi.
“Không biết, để anh đi xem.” Lâm Tiêu Mặc duỗi lưng, gắng gượng đứng lên.
“Sao lại tắt máy?” Anh cầm lấy d