Tác giả: Hạ Mạt Thu
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341398
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1398 lượt.
p xếp xong chưa?”
Lục Tranh lắc đầu cười, “Chưa, bởi vì thích một người là cảm giác chợt đến, nói không nên lời là vì sao.” Anh dừng một chút, đắn đo nói, “Nếu thật sự phải nói là vì sao, vậy có thể là em thích hợp với sở thích của tôi, để cho tôi bảo vệ em, dốc sức vì cuộc sống của em, làm cho em hạnh phúc.”
“Về phần em thích hợp với tôi?” Lục Tranh bất đắc dĩ nâng tay, chỉ chỉ vị trí trái tim, “Vậy phải hỏi nó, vì sao cố tình sinh ra rung động khác thường đối với em.”
Thổ lộ không tính là lãng mạn làm cho tâm Thích Giai đập sót nửa nhịp, cô hơi đỏ mặt, gật đầu đồng cảm, “Có lý, sức hút giữa người và người thật kỳ diệu, đây có thể gọi là duyên phận.”
“Đáng tiếc, tôi với em có duyên không phận.” Lục Tranh cô đơn nói.
Thích Giai cúi đầu xuống, trong lòng dâng lên suy nghĩ áy náy, “Xin lỗi, anh là người tốt, nhưng…”
“Nhưng không thể là chồng em.” Lục Tranh nói tiếp, nâng mày nhìn về phía Thích Giai, qua một lát lại chậm rãi nói, “Thích Giai, em không cần phải áy náy, như anh đã nói, thích là một loại cảm giác, em đối với tôi không có cảm giác thì cưỡng cầu cũng không đến, đúng không?”
“Ngày đó nói điện thoại với em xong, tôi sắp xếp tốt mọi chuyện của công ty, ngày thứ ba tới quê em, ở trong bệnh viện anh nhìn thấy em và người đàn ông kia.” Lục Tranh ngừng lại, ánh mắt lướt qua bả vai Thích Giai, nhìn về đại thụ trong sân.
Lục Tranh nghĩ mình đến sớm nhất rồi, nhưng khi thấy Lâm Tiêu Mặc anh bỗng nhiên có cảm giác thất bại hơn, mặt khác không nói, chính là đàn ông thường hiếu thắng và tự trọng cao. Anh không đi vào, bởi vì thời khắc này Thích Giai không hề cần anh, hay có thẻ nói cô ấy chưa từng cần qua mình.
Lục Tranh quyết định lui về thế giới của mình, nhưng lúc gần đi vẫn không kiềm được hỏi thăm y tá về tình huống của Thích ba. Thật gay go, so với anh tưởng tưởng còn khó khăn hơn, uung thư giai đoạn cuối, sống cũng không còn được bao lâu.
Người y tá thứ hai có chút cảm khái nói tiếp, “Ai, nghe nói 8 năm trước đã từng ung thư gan, khống chế được, lần này chỉ sợ không may mắn như vậy.”
“Đúng vậy, ung thư tái phái, cơ bản là vô vọng. Con gái ông ta nói muốn chuyển đến Hoa Tây, nhưng tới nơi nào cũng như nhau a!” Người y tá kia nói thêm vào.
8 năm? Lục Tranh bị con số này làm chấn động khẽ giật mình. Nếu anh nhớ không lầm, chính là 8 năm trước anh gặp được Thích Giai ở câu lạc bộ đêm, như thế tính ra năm đó cô là vì ba bệnh nặng mới chịu khuất nhục đi làm ở câu lạc bộ đêm chăng? Khó trách anh cảm thấy vẻ mặt cô trong lúc đó lộ vẻ ưu sầu, khó trách cô nói với mình, thời khắc trước bình minh là màn đêm tối tăm, kiên trì tiếp tục mới có hy vọng…
Thì ra cô càng khát vọng nhìn đến ánh rạng đông hơn mình. Phút chốc, trái tim anh tựa như bị một kim châm vô hình đâm sâu vào, đau lòng đến thở không nổi, mỗi lần hô hấp đều có cảm giác đau khắp toàn thân.
Suy nghĩ bảo vệ cô trong đầu lại đột nhiên nảy sinh. Đúng vậy, lòng cô đã có người sở hữu, cho dù anh dùng tất cả cũng không thể đổi lấy tình cảm của cô, nhưng có quan hệ gì? Yêu một người không phải là nếu yêu nhau sẽ dắt tay nhau đến bạc đầu, nếu như vô duyên thì che chở cho cô ấy hạnh phúc ư?
Anh không có cơ hội trở thành “bạn trai tốt vô cùng” theo lời y tá, không có cơ hội như Lâm Tiêu Mặc giúp cô canh giữ đêm, giúp ba cô đổ phân, càng không có cơ hội ôm cô, nhẹ giọng an ủi, “Đừng sợ, có anh ở đây.” Nhưng anh có thể dùng cách của mình để che chở cho cô, đi chứng minh điều mất chính là duyên phận, không phải tình yêu.
Sau khi biết được cô muốn ba cô chuyển đến Hoa Tây, Lục Tranh lập tức vận dụng hết thảy mối quan hệ giúp cô tìm biện pháp. Bất quá Lâm Tiêu Mặc có bản lĩnh hơn so với anh dự đoán, lại nhanh hơn anh lo liệu làm thủ tục chuyển viện, còn để cho Thích ba được điều kiện chữa trị tốt nhất.
Sau đó, anh nghe ông tổng gọi điện trêu chọc anh, “Chú em, cậu thật đúng là làm khó anh đây a? Sau khi anh đến Hoa Tây nghe ngóng, người ta nói ba của bạn cậu sớm đã có người lo liệu xong, lại là nhân vật số một ở thành phố C.”
“Làm phiền anh, em không biết cô ấy còn nhờ người khác.” Lục Tranh tỏ vẻ thất lễ, “Hôm nào em mời anh ăn cơm.”
“Không sao không sao, người bạn này của cậu cũng thật cứng, ngay cả lão đại của thành phố C cũng có thể ra mặt.”
Lục Tranh cười theo, nhưng không phải sao? Ở xã hội này, quyền lực trước sau vẫn lớn hơn hết thảy, anh ngay cả cơ hội bảo hộ cho cô cũng không có. Có lẽ, đây chính là thời điểm rời đi…
Nhưng anh trở lại thành phố S chưa đến hai ngày liền nhận được điện thoại, biết được gan của Thích Giai và ba cô không thích hợp, mà hai người bác của cô không chịu quyên gan.
Rõ ràng đã quyết định buông tay, anh lại ở trước cuộc họp thường kỳ đột ngột đứng lên, lưu lại một đám người mờ mịt ở phía sau, sau đó mang theo trợ lý bay đến thành phố C, lại đặt chân đến huyện Y, sau một phen “cố gắng”, hai bác của Thích Giai đã vui vẻ đồng ý quyên gan.
Nghe anh qua loa nói xong mọi chuyện từ đầu đến cuối, Thích Giai mím môi, hỏi, “Anh cho họ rất nhiều tiền sao?”
“Tàm tạm.” Anh nói k