Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sớm Yêu Trễ Cưới

Sớm Yêu Trễ Cưới

Tác giả: Hạ Mạt Thu

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341404

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1404 lượt.

ấy tuy rằng cười nói không cần, nhưng chú biết trong tâm bà ấy rất đau, có người phụ nữ nào không hy vọng mình được ba mẹ chồng chúc phúc và chấp nhận đâu?”
Thích Lê Minh nhắc lại chuyện cũ không khỏi hoài cảm, xoay đi lau nước mắt, còn nói, “Theo cử chỉ của cháu, chú đoán nhà cháu điều kiện khẳng định tốt lắm. Chú không biết nhà cháu có thể có quan niệm môn đăng hộ đối hay không, có thể cảm thấy Giai Giai không xứng với cháu hay không. Chú cũng nhìn ra được cháu là người có chủ kiến, không để xảy ra chuyện như vậy. Nhưng chú vẫn muốn nhờ cháu một việc, đó là đừng đi lại con đường xưa của chú, nhất định phải bảo vệ Giai Giai cho tốt.”
Đây là một lời dặn và uỷ thác của người cha lúc lâm nguy, tình chân ý thiết, lại mang theo vài phần lo lắng. Lâm Tiêu Mặc dừng ở sắc mặt xanh trắng của Thích Lê Minh, chân thành cầm tay ông, trịnh trọng hứa hẹn: “Chú, cháu nhất định sẽ bảo vệ cô ấy thật tốt, sẽ không để cô ấy bị bất luận cái gì thương tổn. Cháu cũng sẽ để hôn nhân của mình được ba mẹ, người nhà chúc phúc.”
“Vậy chú cũng an tâm.”
Đối với đoạn đối thoại kia của ba cùng Lâm Tiêu Mặc, Thích Giai một chút cũng không cảm kích. Ngày hôm sau cô đưa Lâm Tiêu Mặc đến dưới lầu bệnh viện, lúc từ biệt, anh dùng trán áp vào trán cô, “Bảo bối, tin tưởng anh, hết thảy đều sẽ ổn.”
“Ân.” Cô ngửa đầu, dán môi lên môi anh, đem ly biệt cùng nhớ nhung quyện vào trong nụ hôn này.
Mãi đến khi Lâm Tiêu Mặc lên xe taxi đi xa rồi, Thích Giai mới xoay người sang đi vào đường bộ bệnh viện, không ngờ khi đến cửa, một thân ảnh có chút quen thuộc tiến vào tầm mắt, bước chân cô khẽ dừng, kinh ngạc hỏi, “Sao anh lại tới đây?”






Anh sao lại ở đây?
Nếu nói Lục Tranh xuất hiện làm Thích Giai giật mình thì lời kế tiếp của anh làm cô phải mở tròn mắt.
“Tôi đứa hai người bác của em đến, em xem thời điểm có thể sắp xếp để họ đi xét nghiệm.” Thần sắc Lục Tranh lạnh nhạt nhìn cô, dường như đang nói một chuyện rất bình thường.
“Bác tôi?” Thích Giai kinh ngạc trợn to mắt, nói năng lộn xộn, “Anh sao có thể… còn có các bà ấy như thế nào lại đồng ý?”
Lục Tranh tiến lên hai bước, bình tĩnh đứng thẳng trước mặt cô, tầm mắt tỉ mỉ dừng trên mặt cô, lát sau nói, “Em gầy đi.”
“Vậy hôm khác đi.” Anh cười, trên mặt là bộ dáng nho nhã lịch lãm.
Thích Giai bỗng nhiên bị hình ảnh Lục Tranh như vậy làm có chút tâm hoảng ý loạn. Cô vẫn đối với Lục Tranh là duy trì ngăn chặn cảm xúc, ngay từ đầu là phiền chán anh vô duyên vô cớ theo đuổi, sau khi biết được chân tướng vừa đau vừa hận anh tò mò và hiểu rõ đoạn quá khứ không muốn nhớ lại kia, thậm chí đem những chuyện không hay ho liên tiếp mấy ngày nay đều đổ lên người anh. Đêm ba cô nôn ra máu đó, cô ở trong lòng từng nguyền rủa, dồn sức mắng Lục Tranh, càng cố chấp cho rằng nếu không phải anh xuất hiện, mình sẽ không mở ra chuyện cũ năm xưa, Lâm mẹ sẽ không tìm cô, cô và Lâm Tiêu Mặc sẽ không rơi vào hoàn cảnh tiền đồ xa vời, mà ba có lẽ cũng sẽ không bị tái phát ung thư. Cô hận anh, vào đêm mong manh không nơi tựa vào, dường như nhất định phải tìm một người để hận mới có thể khiến mình kiên cường hơn. Nhưng bây giờ người cô căm thù tận xương tuỷ vẫn đứng ở trước mặt, dùng phương thức và tình cảm của anh thay cô lo liệu những vấn đề nan giải, còn hạ mình xem sắc mặt của cô mới quyết định đi hay ở.
Thích Giai ngẩng đầu, nhìn thẳng vào khuôn mặt mỉm cười của Lục Tranh. Đây là lần đầu tiên cô đánh giá anh cẩn trọng, khác với vẻ lạnh lùng tuấn nhã của Lâm Tiêu Mặc, trên người Lục Tranh có nét trưởng thành và ý vị, là một loại lịch lãm nho nhã do rèn luyện trong khổ cực mà có được, khiêm tốn, ôn nhuận như ngọc đại khái có thể mô tả con người anh.
Nhìn một hồi, Thích Giai đột nhiên bật cười. Cô có tài đức gì mà có thể được người đàn ông vĩ đại như thế thích chứ? Chẳng lẽ đúng như lời Giang Thừa Vũ nói, cô có lực hấp dẫn mà bản thân không nhận ra ư?
“Cười gì vậy?” Lục Tranh không hiểu chuyện gì nhìn Thích Giai, sau đó nâng khoé miệng, tự giễu, “Bộ dạng tôi làm em cười sao?”
“Không, không.” Thích Giai vội khoát tay, lúng túng giải thích, “Tôi chỉ cảm thấy mình rất buồn cười.”
“Sao?” Lục Tranh khẽ nâng cao giọng, “Nói ra nghe một chút, để tôi xem có đáng để cười không.”
Anh cố ý xây dựng bầu không khí thoải mái, ngược lại đã dỡ xuống phòng tuyến của Thích Giai. Nhún vai, nói ra nghi hoặc trong lòng, “Anh vì sao thích tôi? Ngoại trừ muốn cảm ơn?”
Khoé miệng Lục Tranh dần dần nâng thành một đường thẳng tắp, mày cũng hơi nhướng lên, giống như thật sự nghiêm túc tự hỏi vấn đề của cô. Bất quá tự hỏi cũng quá lâu làm cho Thích Giai có chút lúng túng, “Uy, nghĩ gì mà lâu vậy? Hay là chính anh cũng không rõ?”
“Năng lực biểu đạt của tôi không tốt.” Lục Tranh không đầu không đuôi ném ra một câu.
“Ân?” Thích Giai nhíu mày, tỏ vẻ không hiểu.
“Cho nên, tôi nghĩ lâu như vậy là đang sắp xếp lại ngôn từ, hy vọng có thể cố gắng hết sức biểu đạt suy nghĩ trong lòng tôi.” Lục Tranh giải thích.
“Vậy bây giờ anh sắ