Cưng À, Cưng Chiều Anh Nữa Đi!
Tác giả: Hồ Tiểu Mị
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341334
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1334 lượt.
ó dáng người rất cao, nhìn không giống một đứa bé ba tuổi.”
Câu nói vô tình của anh khiến Tô Dao càng bối rối, cô cười không tự nhiên: “Giống bố nó, bố nó dáng người rất cao.”
“Dao Dao.”
Hứa Đông Dương dừng bước, xoay người lại nhìn Tô Dao: “Nếu em đã ly hôn với người đàn ông đó rồi, em có dự tính gì cho tương lai chưa?
Anh luôn bên cạnh em
Trực giác mách bảo cô nên từ chối tiếp tục thảo luận đề tài này với Hứa Đông Dương.
Rất may, lúc này có một đồng nghiệp tới thông báo nhà ăn bắt đầu thời gian mở cửa, vậy là hai người dừng cuộc nói chuyện tại đó, cùng đi tới nhà ăn.
Ăn sáng xong là bước vào cuộc họp, cứ như vậy, một ngày đã trôi qua. Buổi chiều Tô Dao xem tin tức, trong thành phố, công việc dọn tuyết trở nên cấp bách, sau một ngày thi công, đường cao tốc đã thông suốt vào buổi chiều nhưng tạm thời vẫn cấm đường, xem ra họ không thể không lưu lại đây thêm một đêm nữa.
Buổi sáng của ngày thứ hai, lệnh cấm giao thông qua hiện trường tai nạn được bãi bỏ, xe cộ được phép lưu thông trên đường.
Xe vừa rời khỏi con đường bị hạn chế giao thông, Tô Dao đã nhìn thấy Cố Nguyên.
Anh mặc một chiếc áo khoác màu tối, đứng tựa người vào đầu xe chờ cô.
Anh cũng nhìn thấy Hứa Đông Dương và Tô Dao.
Hứa Đông Dương dừng lại bên đường, Tô Dao mở cửa xe bước xuống, quay người nhìn Hứa Đông Dương: “Phó tổng Hứa, cảm ơn.”
Tô Dao định đóng cửa lại, không ngờ Hứa Đông Dương đột ngột đẩy cửa ra. Anh nhìn cô nói giọng trầm trầm: “Dao Dao, đừng vội, anh và anh ấy cũng đã có duyên gặp nhau hai lần, nếu không chào một câu thì không lịch sự.” Nói rồi anh cởi dây an toàn, xuống xe, sải bước về hướng Cố Nguyên.
Cô nói rằng đi họp với đồng nghiệp, không ngờ lại là anh ta.
Cố Nguyên im lặng nhìn hai người đi về phía mình, Hứa Đông Dương lịch sự giơ tay ra: “Chào anh, chúng ta lại gặp nhau rồi.”
“Chào anh.”
Hai người bắt chặt tay nhau. Hứa Đông Dương nhìn Tô Dao, nhưng lời thì lại nói với Cố Nguyên: “Đường xa như vậy mà anh cũng lái xe tới đón Dao Dao, làm phiền anh quá rồi.”
Sự dịu dàng của tình yêu
Tô Dao dừng bước, cúi đầu nhìn xuống, phát hiện anh đang nói những lời trong cơn mơ.
Cô khẽ thở dài, gỡ tay anh ra, đặt vào trong chăn, chần chừ hồi lâu, ngón tay cô nhẹ nhàng vuốt theo đôi lông mày của anh.
“Xin lỗi.”
Cô khẽ nói: “Chuyện lớn vậy mà đã giấu anh thật lâu. Xin lỗi anh.”
“Vâng”.
Tô Dao đáp lại. Rất tự nhiên, anh nắm lấy tay cô, vừa nắm tay cô trong bàn tay mình thì cô đưa tay lên vuốt lại tóc, lẩn tránh cử chỉ thân mật của anh.
Cố Nguyên sững người, quay sang nhìn cô, nhưng cô nhìn đi hướng khác.
Tô Dao như thế này khiến Cố Nguyên thấy khác t
Nếu cô đã tránh né anh, anh cũng không làm cô khó xử nữa, bèn quay sang vỗ vỗ vai cô, ra hiệu cho cô đi theo anh.
Hai người lên xe về nhà. Thấy nhà tối om, Tô Dao mới nhớ ra hôm nay bố mẹ đưa Tô Thư về Bình Thành, chỉ còn cô và Cố Nguyên ở lại đây.
Cô không muốn ở lâu bên Cố Nguyên, im lặng đi thẳng về phía phòng mình, Cố Nguyên bước nhanh theo, đứng chắn ở cửa: ‘Dao Dao, em sao vậy?”
“Em mệt rồi.”
Tô Dao đẩy cửa, Cố Nguyên cương quyết đứng chặn ở cửa không cho cô vào: “Dao Dao, em đang trốn anh.”
Tô Dao buông tay đang đặt trên nắm xoay cửa, cô đứng im lặng hồi lâu rồi đột nhiên nói: “Em xin lỗi.”
“Xin lỗi gì?”
“Hôm nay tâm trạng em thực sự không thoải mái, em muốn ngủ, có việc gì để sáng mai nói.”
Tô Dao lại đẩy cửa, lần này thì Cố Nguyên không ngăn cô lại, chỉ đứng nhìn cánh cửa trước mặt từ từ khép lại.
Tâm trạng của Tô Dao càng lúc càng khác thường, thái độ của cô như vậy không phải là một điều tốt. Ai mà có ảnh hưởng lớn với cô
Cố Nguyên ngồi xuống ghế sofa, cảm giác bất an càng lúc càng rõ nét.
Thứ sáu, ngày làm việc cuối cùng trước khi nghỉ tết Nguyên Đán, mọi người không còn chú tâm làm việc nữa mà tụ họp nhau lại, nói chuyện về việc đón tết trong ba ngày nghỉ.
Ban sáng, Tô Dao bưng cốc cà phê từ phòng trà trong công ty ra thì gặp Hứa Đông Dương vừa từ thang máy ra. Nhìn anh thì chắc anh đã về qua nhà, cạo râu và thay quần áo, xem ra tinh thần anh rất tỉnh táo, không còn dấu ấn gì của cuộc nhậu ngày hôm qua.
Cô nhìn anh gật đầu, chào anh một tiếng “Hứa tổng”. Hứa Đông Dương khẽ dừng ánh mắt trên người cô, dường như anh muốn nói điều gì đó nhưng cuối cùng lại im lặng, mặt không một chút biểu cảm, anh xoay người bước về phòng mình.
Bởi vì chuẩn bị nghỉ tết, tổng giám đốc Hàn thông báo mọi người họp nhanh trước giờ ăn trưa.
Tô Dao và thư kí Trương xuống phòng họp ở tầng dưới trước, các cô gái ở phòng vụ cũng đã tới, mọi người đang thì thầm to nhỏ gì đó, nhìn thấy Tô Dao và thư kí bước tới liền im bặt.
Không biết có phải là nhầm lẫn hay không nhưng Tô Dao cảm thấy bọn họ nhìn cô với ánh mắt khác lạ.
Họp xong, Tô Dao đang thu dọn giấy tờ, Hứa Đông Dương đến cạnh cô, gõ gõ vào mặt bàn: “Làm xong thì đến phòng làm việc của anh một lúc