Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sống Chung Sau Ly Hôn

Sống Chung Sau Ly Hôn

Tác giả: Hồ Tiểu Mị

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341331

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1331 lượt.

n luôn tay luôn chân cho tới nửa đêm, gần sáng mới chợp mắt trên ghế sofa trong phòng anh.
Hứa Đông Dương tỉnh dậy, nhìn thấy cảnh tượng ấy.
Tô Dao nằm cuộn tròn trên ghế sofa, có lẽ là hơi lạnh, cô quấn mình lại, co ro. Lúc này trời hãy còn sớm, vài tia nắng ban mai hắt qua cửa sổ rớt xuống mặt cô. Hứa Đông Dương lấy chăn đắp cho Tô Dao rồi đi vào nhà tắm. Thấy người bốc lên mùi khó chịu, lúc đó mới biết tối qua cô đã phải khổ sở thế nào. Anh không thế nói lên cảm giác của mình lúc này. Tỉnh dậy sau khi say thấy phòng ngăn nắp sạch sẽ, đến cả quần áo bẩn cũng được cô đưa đi giặt sạch. Chỉ có mình cô mới có thể chăm sóc anh chu đáo và tỉ mỉ đến>
Hứa Đông Dương tắm xong, ra ngoài thì thấy Tô Dao vẫn ngủ rất say. Anh bước lại gần bên cô, cúi xuống nhìn cô hồi lâu, dường như cô ngủ không an giấc, lông mày cô nhíu lại. Anh khẽ bế cô lên, đặt cô xuống giường của mình. Tô Dao trở mình thay đổi tư thế, cô rúc sâu vào trong chăn ấm, vùi đầu ngủ. Hứa Đông Dương cười nhẹ, cúi đầu hôn lên trán Tô Dao. “Dao Dao, Dao Dao của anh.”
Tô Dao bị tiếng gõ cửa của người bên nhà máy đánh thức. Cô ôm chăn ngồi dậy, Hứa Đông Dương lúc đó quần áo đã chỉnh tề ngồi trên ghế sofa trước mặt cô, đang cúi đầu xem tài liệu. Nghe thấy tiếng gõ cửa, anh trả lời rồi ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt nhìn của Tô Dao. Anh khẽ cười, đứng dậy mở cửa. Bên họ đến thông báo giờ ăn sáng dưới lầu rồi tất cả cùng ra nhà máy.
Khi Hứa Đông Dương quay lại, Tô Dao đang chải tóc, anh dựa người vào tường nhìn cô. Cảnh tượng này khiến anh nhớ lại những kỷ niệm nằm sâu trong ký ức, khiến trái tim anh như mềm ra.
Tô Dao chải đầu tóc gọn gàng, không nhìn Hứa Đông Dương, lấy đồ của mình rồi bước về phòng.
Thời gian tiếp sau anh không có nhiều cơ hội để nghĩ về việc giữa anh và cô, toàn bộ tâm trí anh dồn vào công việc. Công việc xem ra rất thuận lợi, ở lại Triết Giang hai ngày thì giải quyết xong toàn bộ. Dù vậy, những ngày lễ tết Nguyên Đán cũng đã qua, tính ra còn một ngày đi về và một ngày nghỉ ngơi.
Khi máy bay bay về Nam Thành thì trời đã rất khuya, xe của Hứa Đông Dương đậu ở sân bay, anh đưa chú Thượng và Tô Dao về nhà.
Máy bay vừa đáp xuống, Tô Dao bèn điện thoại cho Cố Nguyên thông báo là mình đã về đến nơi, nói anh không cần ra sân bay đón, cô tự bắt xe về nhà. Hứa Đông Dương nhìn cô qua gương: “Tại sao em không d nói thực với anh ta?”






Đối diện với anh, quay lưng lại với anh
Tô Dao không trả lời.
Hứa Đông Dương nắm chặt tay lái, cô không trả lời, anh cũng không hỏi nữa.
Vừa vào đến thành phố Nam Thành, Tô Dao đòi xuống xe, cô muốn tự mình bắt xe về nhà. Hứa Đông Dương nhìn cô, như không nghe thấy cô nói, anh vẫn lái xe đi. Tô Dao thấy anh hoàn toàn không có ý tôn trọng mình, cô tức giận dựa người vào ghế nhìn ra ngoài cửa sổ.
Hai người im lặng không nói gì, không khí trong xe vô cùng lạnh lẽo. Hứa Đông Dương quay sang nhìn Tô Dao, cuối cùng anh cũng chủ động cất tiếng, phá tan sự im lặng: “Buổi tối anh ta sẽ tới đón em?”
Hứa Đông Dương sửa lại cổ áo của mình, quay sang nhìn cô. Cô ngồi bên cạnh, hai vai nấc lên, nhìn cô như vậy anh cảm thấy vô cùng xót xa.
Tại sao bản thân anh lại bộp chộp như vậy? Tại sao anh không kiểm soát được bản thân, tại sao lúc nào anh cũng làm tổn thương cô? Anh muốn quay sang an ủi cô, nhưng nghĩ tới chuyện cô đã về tới Nam Thành, người đàn ông đó đã đứng trước mặt chờ cô là anh lại không kiềm chế được sự đố kỵ, không thể kiểm soát được tâm trạng của mình.
Bạn đang doc truyen online tại: WWW.
Hứa Đông Dương mở cửa kính xe, gió thổi từng đợt lạnh lẽo, lúc này anh mới dần bình tĩnh, bắt đầu cảm thấy hối hận. Hứa Đông Dương quay sang đỡ lấy vai Tô Dao, giọng buồn buồn: “Xin lỗi em, Dao Dao, là anh không đúng, anh không nên nói với em những lời như vậy.”
Tô Dao ngẩng mặt lên, hai mắt đỏ hoe, má còn ướt lệ khiến anh càng thấy buồn.
“Em phải xuống xe.”
Tô Dao quệt nước mắt, cố gắng nói một cách bình tĩnh. Lần này Hứa Đông Dương không ngăn cô lại, thậm chí anh còn nghiêng người qua tháo dây an toàn giúp cô. Tô Dao xách hành lý của mình, đẩy cửa xe bước đi không ngoái đầu nhìn lại.
Ngày lễ, khuya như vậy, đêm vắng như vậy làm sao anh có thể để cô đi về một mình?
Hứa Đông Dương thở dài, anh nổ máy xe, đi chầm chậm sau lưng cô, không xa mà cũng không gần.
Bên ngoài trời rất lạnh, Tô Dao kéo chặt chiếc áo khoác ngoài, con đường yên vắng chỉ nghe thấy tiếng bước chân của cô.
Cô biết là Hứa Đông Dương vẫn lái xe đi theo sau cô, cô rảo bước nhanh hơn, trong lòng cảm thấy buồn vô hạn.
Cô không quay đầu nhìn lại, cũng không biết anh có dụng ý gì, thế là cứ như vậy, một người một xe cùng đi.
Gần tới ngõ vào kh, Hứa Đông Dương phanh xe lại, chiếc SUV dừng lại im lìm.
Anh còn nhìn thấy người đàn ông đó đang đứng ở đầu đường giữa đêm đông, mỉm cười nhìn cô khi cô quay về.
Tô Dao chạy nhanh vài bước, Cố Nguyên cởi áo khoác trên người, khoác lấy người cô


XtGem Forum catalog