Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sống Chung Sau Ly Hôn

Sống Chung Sau Ly Hôn

Tác giả: Hồ Tiểu Mị

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341317

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1317 lượt.

ô, đúng là mẹ con. Tô Dao cười nói: “Mẹ, để anh ấy quyết định đi ạ, con ủng hộ quyết định của anh ấy.”
“Thật không?”
Tô Dao sững người, quay đầu thấy Cố Nguyên không biết đã vào phòng bếp từ khi nào. Anh đứng yên nhìn cô: “Có phải là anh quyết định như thế nào thì em đều đồng ý?”
Trước đây anh bỏ qua ý kiến của cô, bây giờ lại chuyển sang ép cô phải chọn lựa.
Ở lại Nam Thành, hôn nhân của hai người đã kết thúc hoàn toàn. Từ chối tình cảm của Cố Nguyên, quan hệ của hai người cùng lắm chỉ là bạn bè tốt mà thôi.
Về Bình Thành có nghĩa là lựa chọn Cố Nguyên, rời xa Hứa Đông Dương, từ đây an phận ở bên cạnh anh, cùng anh bảo vệ gia đình nhỏ bé này.
Cố Nguyên rất hiếm khi có thái độ cưỡng ép khi nói chuyện, hai bà mẹ cảm thấy có gì đó không ổn. Tuy nghiêng về phía hi vọng hai con sẽ quay về nhưng ở thời khắc quan trọng thì mẹ Cố Nguyên vẫn lựa chọn bảo vệ con dâu mình
Mẹ Cố Nguyên đẩy Cố Nguyên một cái: “Cái thằng này, có việc gì thì phải thảo luận với Dao Dao, làm sao có thể như thế, con bé không muốn về thì con ăn thịt nó à?
Cố Nguyên không nói gì, quay người đi ra khỏi nhà bếp.
Hai bà mẹ đưa mắt nhìn nhau. Mẹ Tô Dao khẽ đẩy đẩy Tô Dao: “Sao vậy? Cãi nhau à?”
Thái độ của Cố Nguyên bộc lộ khã rõ rệt, mượn lý do không qua nữa, Tô Dao cười miễn cưỡng: “Chỉ cãi nhau vài câu thôi mẹ ạ, không sao đâu ạ.”
“Thằng này.” Mẹ Cố Nguyên tức giận đập thớt, bỏ đồ đang cầm trong tay sải bước ra ngoài, vừa đi vừa mắng: “Thằng này, không nể mặt vợ gì hết, hôm nay mẹ sẽ dạy dỗ mày.”
Mẹ Tô Dao nhìn thấy, vội chạy ra kéo mẹ Cố Nguyên lại: “Không phải con nó nói rồi sao, chỉ cãi nhau vài câu thôi mà, có nhà nào sống mà không có xích mích gì đâu. Sắp tết rồi, chị đừng đi mắng Cố Nguyên nữa, nó cũng hơn ba mươi rồi, con nó cũng có sĩ diện nữa!”
Tô Dao ngăn mẹ Cố Nguyên lại: “Mẹ, thực sự không có chuyện gì đâu mà, để con đi nói chuyện với anh ấy.”
Mẹ Cố Nguyên bị mẹ con Tô Dao ngăn lại. Mẹ Tô Dao kéo mẹ Cố Nguyên rồi lườm Tô Dao, Tô Dao quay người đi ra ngoài tìm Cố Nguyên.
Cố Nguyên đang đứng hút thuốc ở ban công tầng hai.
Tô Dao đóng cửa lại, chậm rãi đến đằng sau Cố Nguyên. Anh nghe thấy tiếng bước chân của cô nhưng không quay đầu lại.
Cố Nguyên đang giận.
Anh làm sao vậy? Sau khi nhìn thấy phản ứng của Tô Dao ở siêu thị, anh đột nhiên trở nên khác thường. Sự nhẫn nại và lòng bao dung của anh trong chốc lát đều biến mất, anh còn định dùng sức mạnh để níu giữ cô bên mình.
Anh chưa bao giờ nhìn thấy Tô Dao trong tình trạng tan nát cõi lòng, mà sự đau khổ ấy đều vì Hứa Đông Dương.
“Nếu anh muốn về Bình Thành thì chúng ta cùng về.”
Tô Dao đứng sau lưng anh nói.
Bên ngoài có mấy đứa trẻ đang đốt pháo, bụi pháo bay khắp trời, đẹp rực rỡ.
Điếu thuốc lá trên tay Cố Nguyên lập lòe, cho đến khi cháy vào tay anh mới cảm thấy bỏng rát. Cố Nguyên đưa tay dập thuốc, quay lại nhìn Tô Dao.
Tô Dao im lặng đứng nhìn anh.
Mấy ngày nay, cô đã suy nghĩ rất nhiều.
Hứa Đông Dương là người yêu đầu tiên, cũng là người yêu duy nhất của cô. Trước đây cô đã dành tất cả tình cảm của mình để yêu anh, tình cảm ấy khắc sâu trong ký ức cô, vì vậy cô mới dao động nhiều như vậy trong lần gặp lại sau nhiều năm xa cách.
Thế nhưng hiện thực là hiện thực.
Suy nghĩ ấu trĩ thôi thúc cô và Cố Nguyên kết hôn ngày trước đã chứa đựng rất nhiều hiểm họa khôn lường, đây là một sai lầm không thể cứu vãn. Sau này, việc ly hôn với Cố Nguyên lại càng là sai lầm.
Quay về đi!
Tô Dao quả nhiên hạ quyết tâm.
Sáu năm qua đã gây dựng quá nhiều thứ, cô không thể lẩn tránh và xem nhẹ, chỉ có thể đương đầu với
Cố Nguyên nhìn cô hồi lâu rồi mới cất giọng chậm rãi: “Dao Dao, em có biết là mình đang nói gì không?”
Tô Dao cười cười: “Em biết. Nhưng có một số chuyện, trước khi anh đưa ra chọn lựa, em muốn nói rõ ràng với anh.
Em lựa chọn quay về cùng anh, đồng ý ở bên cạnh anh, chủ yếu là sự lựa chọn của em không phải em có tình cảm với anh.
Em nghĩ rằng hôn nhân có tình yêu mới hoàn mỹ và lý tưởng nhưng những thứ phải suy nghĩ cho hôn nhân lại nhiều hơn tình yêu rất nhiều. Từ một góc độ nào đó, chúng ta là hai người phù hợp để chung sống với nhau. Còn vì Tô Thư, em thực sự không nhẫn tâm phá vỡ sự nhận thức của con bé về gia đình.
Nhưng em và anh lúc đầu kết hôn là một sai lầm, ly hôn lại càng là một sai lầm. Bây giờ nếu chúng ta tái hợp cũng là một hành động không có trách nhiệm. Vì vậy em muốn về Bình Thành, tránh xa những phiền nhiễu không cần có, coi đây là thời gian để anh suy nghĩ lại cho rõ ràng.
Không nói đến tình nghĩa bao năm từ nhỏ đến lớn, cũng không nói đến thói quen và sự dựa dẫm khi sống cùng nhau suốt bao nhiêu năm qua, anh phải biết rằng em là một bà mẹ đã có con, Tô Thư không phải con ruột anh. Em hi vọng anh hiểu rõ mình đang làm gì, mình muốn làm gì.”
Tô Dao cười đau khổ: “Cố Nguyên, anh biết không? Có nhiều lúc em nghĩ rằng, anh muốn tiếp tục ở cạnh em có phải là một thói quen hay không. Anh hiểu lầm thói quen sống này thành tình cảm anh dành cho em.
Trong cuộ


Duck hunt