Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sống Chung Sau Ly Hôn

Sống Chung Sau Ly Hôn

Tác giả: Hồ Tiểu Mị

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341319

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1319 lượt.

đó anh quay lưng lại với cô, nói lời xin lỗi?
Cảm giác được ánh nhìn của Tô Dao, Cố Nguyên quay sang nhìn cô, thấy trọn những tình cảm phức tạp mà Tô Dao chưa kịp che dấu.
Tô Dao có chút bối rối, cười cười rồi trở mình, quay lưng lại phía anh.
Sau lưng vang lên tiếng thở dài nhè nhẹ. Tô Dao không biết tại sao tâm trạng mình lại trở nên trĩu nặng khi nghe tiếng thở dài ấy. Sau đó cô nghe thấy tiếng động nhẹ, tiếp đó, chiếc giường của anh khẽ vang lên tiếng động, rồi sau lưng?
“Em không ngủ được?”
Giọng anh ấm áp vang bên tai cô
Tô Dao cảm thấy bối rối.
“Có phải vì lạnh quá không?”
Giọng của anh lại vang lên. Hơi nóng từ hơi thở của anh quyện lấy bên tai cô, cô thấy gai gai, ngứa ngứa.
Anh nói rồi ngồi dậy, kéo chiếc chăn để sẵn đắp lên người cả hai, rồi anh ôm cô chặt hơn, hơi ấm từ người anh dường như đang đốt cháy cô.
“Dao Dao.”
Anh gọi cô từ sau lưng.
Cô hiểu rõ anh muốn gì, tim cô chợt đập loạn nhịp.
Xem ra Cố Nguyên là sự lựa chọn tốt nhất của cô, chỉ cần cô và anh bây giờ thì đối với con hay đối với cô đều tốt.
Nhưng tại sao cô không thể hạ quyết tâm?
Trái tim cô còn do dự là vì sao?
Anh đưa cánh tay đang ôm vai cô khẽ lướt xuống cổ cô, tìm lấy tay cô, đan tay vào nhau.
“Anh yêu em.”
Anh nói.
Tô Dao có cảm giác không thể chối bỏ, cảm nhận được tình cảm của Cố Nguyên giống như chiếc lưới ấm áp êm ái chụp vào cô, cô muốn thoát khỏi nhưng lại sợ làm tổn thương anh.
Anh ôm cô nhẹ nhàng.
Cố Nguyên không dám có hành động gì quá đáng, sợ sẽ làm tổn thương người phụ nữ trong lòng anh.
Anh ôm cô, trái tim anh mềm ra.
“Hay là chúng ta về Bình Thành sống?”
Cố Nguyên khẽ nói: “Phòng triển lãm của anh dù có mở ở đâu cũng giống nhau, ở đây, chúng ta trở về chắc mọi người rất vui. Anh sẽ bán nhà ở Nam Thành rồi mua một căn ở gần chỗ bố mẹ, như vậy Tô Thư cũng sẽ vui, các bạn của con bé đều ở đó.”
Tô Dao im lặng không nói gì.
Cố Nguyên dừng lại: “Nếu em đồng ý thì có thể đến công ty của bố làm, như vậy em sẽ có nhiều thời gian chăm sóc Tô Thư… cả nhà ta sẽ sống vui vẻ hạnh phúc, như vậy không tốt sao?”
Khi cô là vợ anh, anh không dám dùng một cuộc hôn nhân trao đổi lợi ích để níu giữ cô, sợ không công bằng với cô; đợi đến khi anh và cô đã li hôn, anh muốn dành lại cô, lại sợ mất đi tình cảm, khiến trái tim anh cũng vì vậy mà đau đớn.
Tô Dao không trả lời câu hỏi của Cố Nguyên.
Tiếng điện thoại phá vỡ sự yên lặng trong phòng. Là điện thoại từ nhà gọi đến, giọng mẹ Tô Dao sang sảng vang lên trong điện thoại: “Cố Nguyên, Dao Dao đâu?”
“Cô ấy đang bên cạnh con, mẹ đợi một chút.”
Cố Nguyên đưa điện thoại cho Tô Dao. Tô Dao không dám nhìn thái độ của anh, cúi đầu đón lấy điện thoại: “Mẹ.”
“Dao Dao, công ty con điện thoại tới mười mấy lần, điện thoại của con tắt máy, họ nói là muốn tìm con. Bên đó có việc gấp, muốn con quay về.”
Tô Dao khẽ nhíu mày, ngồi thẳng người dậy: “Có việc gì ạ?”
“Mẹ cũng không biết, con tự gọi điện lại đi.” Nói rồi bà đọc cho cô một dãy số dài, là số máy cầm tay của Hứa Đông Dương.
Tô Dao ngẩng đầu nhìn Cố Nguyên. Anh đã ngồi thẳng người dậy, xoay lưng lại với cô, châm thuốc hút.
Tô Dao do dự hồi lâu, sợ công ty có chuyện thật, cuối cùng cũng quay số điện thoại của anh.
Điện thoại chỉ vang lên một hồi chuông đã có người bắt máy, giọng Hứa Đông Dương đầy mệt mỏi: “Tô Dao.”
Cô thót tim lại, dù cách như vậy nhưng chỉ cần nghe thấy giọng nói của anh là trong lòng cô đã đau đớn tê tái.
Tô Dao thở dài, cố gắng trấn tỉnh lại. Cố Nguyên ngồi trước mặt, xoay người lại nhìn cô, cô giữ giọng mình thật bình tĩnh: “Làm sao thế?”
“Em muốn nghỉ việc, chỉ còn nửa tháng cũng không ở lại ư?”
Anh đột nhiên nghe được tin xin nghỉ của Tô Dao từ phía Hàn Thụy, ngay lập tức anh hiểu vấn đề gì đã xảy ra.
Cô muốn đi.
Điều đó khiến anh cảm thấy tức giận. Anh gọi điện cho cô thì máy tắt, cuối cùng anh tra ra được số điện thoại gia đình mà cô kê khai tại phòng nhân sự, mẹ Tô Dao không hiểu sự tình bèn thông báo cho Tô Dao.
Anh đã biết rằng cô và chồng trước của cô ở cạnh nhau. Anh đã cố gắng để dành cô lại, nhưng ngoài việc đẩy cô càng xa và đứng nhìn cô với người đàn ông đó ở cạnh nhau, anh chẳng còn cách nào khác.
Tô Dao không trả lời.
“Xin lỗi em, anh xin lỗi về chuyện lần trước, là anh quá kích động.”
Người đàn ông kiêu ngạo chưa bao giờ chịu cúi đầu trước ai giờ lại xin lỗi cô.
“Về đi, Tô Dao.”
Tay Tô Dao trống không, cô quay đầu lại, chỉ thấy Cố Nguyên giật chiếc điện thoại, ném mạnh sang một bên.
“Không được đi.” Anh cất giọng trầm trầm.
Sáng sớm ngày thứ hai, Cố Nguyên đưa Tô Dao về nhà, chào tạm biệt Hứa Phóng.
Hai người tuyệt đối không nhắc đến cuộc điện thoại của Hứa Đông Dương, giống như chưa hề xảy ra chuyện gì, họ vẫn quay về chuẩn bị đón Tết.
Nhà Tô Dao và nhà Cố Nguyên là những gia đình sống lâu đời ở Bình Thành, mỗi khi tết đến, bạn bè thân thích đến thăm đông đúc. Vẫn còn hơn mười ngày nữa mới tết nhưng mọi người đã đến nhà chúc Tết, biếu quà. Bố mẹ hai