Tác giả: Hồ Tiểu Mị
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341306
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1306 lượt.
Tô Dao và mẹ thu dọn đồ đạc, quyết định ra siêu thị ở gần nhà mua chút đồ ăn mang theo cho con gái.
Lúc này người đi siêu thị chật ních, trước các quầy thu ngân là những hàng người dài dằng dặc. Tô Dao và mẹ mua không nhiều đồ, đi một vòng rồi quay trở lại quầy thu ngân.
Trong khi xếp hàng, Tô Dao và mẹ nói chuyện câu được câu chăng. Tô Dao cúi đầu xem lại những thứ đã chọn, lật lại đồ đạc xếp trong giỏ, phát hiện chưa mua sữa tươi mà Tô Thư thích uống, liền để mẹ lại xếp hàng, còn mình thì rẽ ra một góc đi tìm khoang bày sữa tươi.
K tìm tới quầy sữa thì bất ngờ gặp Hứa Đông Dương ở đó.
“Buông con gái tôi ra.” Mẹ Tô Dao bước lên trước, cất giọng.
Hứa Đông Dương nhìn Tô Dao rồi lại nhìn mẹ Tô Dao, từ từ buông tay Tô Dao ra: “… Bác ạ.”
“… Tôi nào dám.”
Mẹ Tô Dao kéo cô đứng phía sau mình, nhìn Hứa Đông Dương từ trên xuống dưới: “Tôi đã gặp qua cậu, cậu là cấp trên của Tô Dao?”
Hứa Đông Dương không ngờ bị mẹ Tô Dao bắt gặp cảnh này nên có phần ngượng ngùng: “Xin lỗi bác, cháu…”
“Ngày hai mươi nhăm tháng chạp hôm trước cậu tới Bình Thành tìm Dao Dao nhà tôi có phải không?”. Mẹ Tô Dao cắt ngang lời của Hứa Đông Dương. Mặ
t Tô Dao trắng bệch, không kịp ngăn lại thì Hứa Đông Dương đã gật đầu thừa nhận: “Vâng.”
Mẹ Tô Dao quay người lại, giáng một cái tát thật mạnh vào mặt Tô Dao. Cái tát này mạnh đến mức những người xung quanh nhìn thấy cảnh tượng đó bất ngờ.
Tô Dao chỉ cảm thấy mặt mình nóng như lửa, nhưng cô không dám trốn, cũng không dám ngẩng đầu lên nhìn m
“Chúng ta đi.”
Mẹ Tô Dao cố gắng kìm nèn cơn giận dữ ở trong lòng, lôi Tô Dao quay người bỏ đi.
Hứa Đông Dương sững sờ trước cái tát của mẹ Tô Dao, lúc này dường như đã hiểu ra điều gì, vội vã đuổi theo.
“Thưa bác.”
Vừa ra tới cạnh đường lớn, Hứa Đông Dương đã đuổi kịp hai mẹ con Tô Dao: “Nếu bác tức giận vì hôm hai mươi lăm cháu đi tìm Tô Dao thì sai là tại cháu…”
“Cậu…”
Mẹ Tô Dao dừng bước, quay người chỉ thẳng vào mặt Hứa Đông Dương, ngón tay bà run run: “Cậu…”
“Mẹ!” – Tô Dao kéo bà lại, vừa giận vừa vội vã, ngẩng đầu nhìn về phía Hứa Đông Dương mắng khẽ anh – “Anh đừng có đi theo nữa được không?”
“Để nó nói! Giờ mẹ muốn nghe, mê hoặc vợ người khác thì hắn còn có thể nói được gì?”
Mẹ Tô Dao tức giận, đẩy mạnh tay Tô Dao ra, nhìn Hứa Đông Dương.
Hứa Đông Dương lúc này đã bình tĩnh lại, anh nhìn Tô Dao một cách lạnh lùng rồi nhìn chăm chú vào mẹ Tô Dao nói: “Vợ người khác?”
Hứa Đông Dương cười cười, nhìn Tô Dao lạnh lùng: “Bác à, Hứa Đông Dương cháu coi như không ra gì cũng không thể nào đi quyến rũ vợ người khác. Trong hộ khẩu của phòng nhân sự công ty chúng cháu, ở cột ghi tình trạng hôn nhân của Tô Dao có ghi rõ ràng là đã ly hôn. Cháu không cho rằng cháu theo đuổi một người phụ nữ độc thân thì có gì là sai. Bác cần gì mà phải tỏ ra giận dữ nhường ấy?”
“Cậu nói gì?”
Đầu mẹ Tô Dao trở nên lùng bùng, chỉ cảm thấy các mạch máu trong cơ thể đều trào lên đầu. Tô Dao bước lên trước ôm lấy mẹ mình thì bị bà tóm chặt, giọng bà đanh lại: “Dao Dao! Những lời cậu ta nói có ý gì? Ly hôn gì? Độc thân gì?”
“Việc em và Cố Nguyên ly hôn gia đình không biết sao?”
Giọng của Hứa Đông Dương vang lên lạnh băng từ đằng sau lưng cô: “Vì vậy mà người nhà em mới cho rằng em là người vụng trộm.”
“Mẹ, mẹ!”
Tô Dao đã không nghe thấy Hứa Đông Dương nói gì nữa. Trong ánh mắt khiếp sợ của cô, gương mặt mẹ càng lúc càng trắng bệch. Mẹ cô ôm lấy ngực mình, chỉ Tô Dao: “Mày, được, được…” nói liền hai chữ “được” thì bà không thể nói tiếp nữa, bà ngất ngay tại chỗ.
“Mẹ!”
Tô Dao kêu lên một tiếng thảm thiết, hoang mang ôm lấy cơ thể mẹ đang trượt xuống từ tay mình, nhìn Hứa Đông Dương một cách tức giận: “Gọi điện thoại cấp cứu, mẹ tôi bị bệnh tim.”
Hứa Đông Dương không ngờ lại xảy ra cơ sự này, nhìn ánh mắt căm thù của Tô Dao, anh như bị chôn chân tại chỗ.
Hứa Đông Dương ngồi trên dãy ghế dài tại bệnh viện, cúi đầu nhìn tay mình, không nhúc nhích.
Tô Dao đứng tại cửa phòng phẫu thuật cách chỗ anh không xa, dựa vào tường, vòng tay ôm lấy mình, không nói một lời.
Khoảng cách giữa cô và anh thật gần, chỉ cần giơ tay tới là có thể chạm đến cô nhưng lần này thì anh không thể làm theo suy nghĩ trước đây được nữa.
Hứa Đông Dương có một linh cảm không may, anh sẽ mãi mãi không thể níu kéo được người phụ nữ đang đứng trước mặt mà anh đã từng đánh mất nữa.
Linh cảm đó khiến toàn thân anh lạnh toát, trái tim trống rỗng, cũng giống như khi Tô Dao rời bỏ anh mấy năm trước.
Từ phía hành lang vọng lại tiếng bước chân vội vã, Hứa Đông Dương ngẩng đầu nhìn lên, Cố Nguyên nhìn anh rồi chạy lại phía Tô Dao.
“Dao Dao?”
Cố Nguyên đưa tay ra kéo Tô Dao, cô ngước lên hoang mang nhìn rõ người đàn ông trước mặt rồi gục đầu dựa vào anh, nói một cách vô thức: “Mẹ em, mẹ em
“Không sao, không sao.”
Cố Nguyên thở dài rồi ôm chặt lấy cô như dỗ dành một đứa trẻ, anh khẽ vuốt tóc cô: “Mẹ sẽ không xảy ra chuyện gì đâu, đừng nghĩ nhiều quá.”
Tô Dao hoang mang đứng yên trong vòng tay anh hồi lâu