Tác giả: Hồ Tiểu Mị
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341310
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1310 lượt.
hơi với các bạn nên ra nhiều mồ hôi, lại gặp gió lạnh nên bị cảm. Tô Dao dùng áo khoác quấn lấy con, cùng Cố Nguyên quay về Nam Thành, cô đưa con đi khám bệnh. Bác sĩ kê đơn xong hai người mới về nhà.
Không ngờ năm nay lại thành ra như thế này.
Ban đầu khi trở về Cố Nguyên nghĩ rằng bắt đầu từ năm nay có thể thực sự trở thành người một nhà, không ngờ lại xảy ra việc không muốn này.
Tô Thư ngoan ngoãn vâng lời bố mẹ uống thuốc đã đi ngủ, Tô Dao dừng lại trước cửa phòng Tô Thư. Cô ngủ riêng cùng với con bao nhiêu năm như vậy, về lại đây, sang ngủ cùng Cố Nguyên thời gian đầu vẫn có chút gì đó không quen.
Quay người nhìn lại, cô chỉ thấy Cố Nguyên đang đứng im lặng nhìn cô ở cửa phòng ngủ của anh.
Rồi anh sải bước tiến gần về phía cô, anh bế cô lên, trở về phòng mình, đặt cô xuống giường. Anh vội vã nhào về phía cô, bởi vì quá bất ngờ và đau đớn nên cô co người về phía sau, ôm chặt cổ người đàn ông trước mặt. Tư thế ấy dường như càng kích thích người đàn ông, Cố Nguyên cúi xuống, cắn lên vai cô.
Tại sao biết rõ rằng mình thực sự đã có được cô nhưng cảm giác trống rỗng trong lòng anh cứ luôn ám ảnh mà không hề tan biến.
Nhìn sự thống khổ trên gương mặt cô, anh như được thỏa mãn bởi một khoái cảm tàn nhẫn. Nhưng cuối cùng anh cũng dừng lại, nụ hôn của anh trở nên mềm mại âu yếm, đợi cho đến khi cô thoải mái anh mới tiếp tục.
Nhưng sự âu yếm nhẹ nhàng đó không kéo dài được bao lâu. Khi cảm nhận được tiếng rên của cô không còn là những tiếng rên đau đớn, anh càng nhanh càng mạnh hơn. Tô Dao cảm thấy anh trong thân thể mình càng lúc càng mãnh liệt, cô cố gắng dùng sự tỉnh táo cuối cùng nhắc nhở người đàn ông này: “Anh, anh không dùng bao…a…”
Anh càng đè mạnh cô xuống, dùng hành động của mình chặn lại lời nói chưa dứt của Tô Dao.
Sau những phút run rẩy anh gượng cười đưa tay vuốt nhẹ trán cô đang lấm tấm mồ hôi: “Dao Dao, sinh cho anh một đứa con, cho anh một sự chứng minh, anh và em thực sự gắn kết bên nhau.”
Nhận thấy năm nay sẽ không đón tết ở nhà, hai người đành dắt theo con ra siêu thị mua chút thực phẩm về chuẩn bị.
Không ngờ vừa về tới cửa nhà thì nhìn thấy mẹ Tô Dao đang ngồi ở hành lang.
Tô Dao kinh ngạc, vội vàng đặt đồ đang cầm trong tay xuống, bước nhanh tới: “Mẹ, sao mẹ lại tới đây?”
Mẹ Tô Dao ngẩng đầu nhìn con gái, con rể rồi chậm rãi đứng dậy khi được Tô Dao dìu: “Mẹ qua đây xem Tô Thư sao rồi. Hơn nữa, sắp tết rồi, có việc gì thì cũng còn giúp các con.”
“Nhưng mẹ cũng không thể ngồi trên sàn được, lạnh lắm!”
Tô Dao dìu mẹ vào phòng, ngồi lên ghế sofa. Mẹ Tô Dao lắc lắc đầu: “Mẹ đến thấy các con không ở nhà. Bên ngoài thì lạnh, đứng lâu quá ở hành lang, ây da, tuổi cao rồi nên đứng lâu tê chân, phải tìm chỗ nào sạch sẽ ngồi tạm xuống thôi.”
Cố Nguyên cất đồ xong, đẩy Tô Thư cho con bé sang một bên chơi, không cho dựa và bà ngoại rồi bưng một cốc nước nóng cho mẹ Tô Dao: “Mẹ, mẹ uống cho ấm.”
“Mẹ, bên này lạnh lắm, nếu mẹ qua đây cũng phải điện thoại cho chúng con chứ?” – Tô Dao nhìn mẹ đầy trách móc – “Mẹ chẳng coi trọng sức khỏe của mình gì cả.”
Mẹ Tô Dao đón lấy cốc nước nóng, im lặng không nói gì.
“Dao Dao, em đi làm chút đồ ăn đi, cả sáng mẹ tới đây chắc đói rồi.”
Cố Nguyên ngắt lời Tô Dao, khẽ nháy mắt ra hiệu cho cô. Tô Dao miễn cưỡng đứng dậy rồi đi vào bếp: “Buổi trưa cả nhà muốn ăn gì nào?”
“Con muốn ăn bánh!” – Tô Thư giơ tay.
Tô Dao cúi xuống cười cười, đưa tay bẹo má con: “Được, mẹ làm bánh cho con.”
“Anh thế nào cũng được.” – Cố Nguyên cười.
“Để mẹ giúp con.”
Mẹ Tô Dao nói đoạn, đặt cốc nước xuống rồi đứng dậy. Cố Nguyên vội ngăn mẹ lại thì bị mẹ Tô Dao đẩy qua một bên: “Mẹ đã nhốt bố con ở nhà, hơn nữa mẹ tới đây vốn là muốn giúp các con, để mẹ làm việc gì đi.”
Cố Nguyên cãi không được, đành để tùy ý mẹ.
Tô Thư bỗng chốc nhào vào lòng Cố Nguyên: “Ba, ba chơi với con.”
“Được, ba chơi với con.”
Cố Nguyên một tay bế Tô Thư, một tay cầm đồ chơi của con đi ra ngoài.
Mẹ Tô Dao nhìn Cố Nguyên bế Tô Thư đi vào phòng cháu mới quay đầu nhìn sang con gái, nói nhỏ: “Tối qua các con về không sao chứ?”
“Cố Nguyên là người như thế nào chẳng lẽ mẹ lại không hiểu rõ sao, có thể thế nào chứ?”
Tô Dao đỏ mặt, cô không thể nói cho mẹ, tối qua Cố Nguyên cuồng dại yêu thương cô cả một đêm.
Mẹ Tô Dao quan sát kĩ nét mặt của con gái, thấy không có gì khác thường thì khẽ gật đầu, dường như lúc này bà mới an tâm: “Mẹ và bố con lo lắng suốt cả đêm không ngủ. Tối qua Cố Nguyên nói đi là đi, chúng ta lo lắng các con về nhà gây gổ, sợ không có người bên cạnh, con lại bị ức hiếp. Thực ra những chuyện như vậy có mấy người đàn ông có thể bao dung được…”
“Mẹ!”
Tô Dao cắt ngang lời mẹ: “Mẹ đừng nhắc chuyện này nữa có được không?”
“Dao Dao.”
Mẹ Tô Dao đặt mớ rau trên tay xuống, nhìn nét mặt con gái, nói: “Hôm qua xảy ra việc tày đình như vậy, mẹ chỉ lo cho con. Hôm nay mọi việc đã không sao, con nói rõ với mẹ, chuyện thực hư ra sao?”
“… Có thể có chuyện gì chứ?”
Dao Dao lẩn tránh ánh mắt của mẹ, cúi đầu n