XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sống Chung Sau Ly Hôn

Sống Chung Sau Ly Hôn

Tác giả: Hồ Tiểu Mị

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341302

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1302 lượt.

ắn như vậy đã đối với con như vậy sao? Tô Dao, tới bây giờ con còn không chịu nói thật với bố mẹ?
“Dao Dao, hôm hai lăm khi dì Chân nói con, bố mẹ đều đứng về phía con.”
Bố Tô Dao vỗ nhẹ tay an ủi mẹ Tô Dao, ra hiệu cho bà không nên nói tiếp: “Chúng ta đều cảm thấy con gái của mình không phải là người như vậy nên mới ủng hộ con một cách vô điều kiện. Sau này vẫn còn sợ con ở đây bị Cố Nguyên ức hiếp nên mới để mẹ con vội tới đây. Bây giờ Cố Nguyên không có ở đây, trước mặt bố mẹ mình, con nên nói thật cho chúng ta biết.”
Tô Dao cảm thấy có một áp lực nặng nề khiến mình dường như không thể chịu đựng nổi. Nếu thừa nhận nguyên nhân khởi nguồn của cuộc hôn nhân này là một thỏa hiệp giữa cô và Cố Nguyên thì sẽ lộ ra thân thế của Tô Thư, nếu lộ ra điều này thì sẽ có lỗi với Cố Nguyên, đúng như lời dì Chân hôm trước đã nói, là mình cắm sừng cho Cố Nguyên.
Tô Dao đang trong lúc do dự thì cử phòng bệnh bị đẩy mạnh. Ba người trong phòng ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy mẹ Cố Nguyên đang đứng ở cửa phòng với nét mặt tức giận. Tay bà vẫn còn cầm một giỏ hoa quả, nhìn dáng vẻ có lẽ là vội vã tới thăm mẹ Tô Dao khi vừa nhận được tin. Chỉ là không biết bà đã đứng ở ngoài phòng bệnh bao lâu, và nghe đã nghe được gì.
“Bà thông gia.”
Bố mẹ Tô Dao nhìn nhau, mẹ Tô Dao nghiêng mình gượng ngồi dậy thì bị bố Tô Dao ngăn lại, ông vội đi ra đón: “Chị tới Nam Thành sao không nói một tiếng để Dao Dao đi đón…”
“Nói với mọi người thì sẽ không nghe được vở kịch hay như vậy, cũng sẽ không biết gia đình nhà họ Tô các người đã làm những việc có lỗi với gia đình họ Cố nhà tôi, vẫn còn ru ngủ nhà tôi.
Mẹ Cố Nguyên đay nghiến, bố Tô Dao vốn định đưa tay ra đỡ lấy giỏ hoa quả, nghe vậy chết sững, ông thở dài: “Bà thông gia, chúng tôi thực sự là mới biết chuyện của hai đứa. Chị nhìn xem, chẳng phải mẹ Tô Dao tức đến mức phải nằm viện sao?”
Mẹ Cố Nguyên không để ý tới lời bố Tô Dao nói, ném giỏ hoa quả lên giường bệnh còn trống bên cạnh rồi đứng quay lưng lại với Tô Dao đang đứng trước mặt bà: “Tô Dao, con nói xem, họ Cố nhà ta có điểm nào có lỗi với con? Cố Nguyên nhà ta, cần tài có tàu, cần tướng mạo có tướng mạo, làm sao không tìm được một người con gái tốt? Làm sao lại với phải con hồ ly tinh như con?”
“Bà thông gia.” Bố Tô Dao thấy mẹ Cố Nguyên càng nói càng quá đáng, biết rõ bà là người tính khí nóng nảy, vội lên tiếng ngăn cản: “Việc các con, chúng ta không phải là vẫn chưa làm rõ hay sao?”
“Làm rõ? Còn muốn là rõ như thế nào nữa!”
Mẹ Cố Nguyên quay đầu nhìn bố Tô Dao, giọng càng lúc càng nặng nề: “Bây giờ thì làm sao, lẽ nào Cố Nguyên nhà chúng tôi có lỗi với Tô Dao nhà các người? Là Cố Nguyên nhà chúng tôi ra ngoài tìm phụ nữ hay là Tô Dao nhà các người ra ngoài tìm đàn ông? Tôi nói nó là hồ ly tinh thì có chỗ nào là sai?!”
Giọng của mẹ Cố Nguyên càng lúc càng lớn, tiếng của bà càng lúc càng lanh lảnh khiến cho những bệnh nhân và thân nhân ở phòng bệnh khác vây tới xem, các y tá cũng đứng ở cửa nhìn vào, nhưng thấy mẹ Cố Nguyên như vậy không ai dám vào khuyên can.
Bố Tô Dao “Ai da” một tiếng, không chịu nổi những lời chỉ trích của mẹ Cố Nguyên: “Không phải chúng tôi đang hỏi là tại sao Dao Dao và Cố Nguyên ly hôn…?
“Ly hôn!”
Giọng mẹ Cố Nguyên bỗng chốc vút cao. Tô Dao quay ra nhìn bố. Bố Tô Dao bây giờ mới nhớ ra là mẹ Cố Nguyên vẫn chưa biết chuyện Tô Dao và Cố Nguyên đã ly hôn nên mới ăn nói hàm hồ, đúng là càng nói càng sai.
“Được rồi, được rồi.”
Mẹ Cố Nguyên tức đến mức toàn thân run lên: “Con gái các người ra ngoài tìm đàn ông, thì ra đã tìm được và tới mức ly hôn với Cố Nguyên nhà chúng tôi, thế mà vẫn còn giấu gia đình chúng tôi. Đúng là thiệt thòi cho Cố Nguyên nhà tôi thật thà, có người đàn ông nào có thể chịu được sự sỉ nhục như vậy, thế mà nó vẫn giúp đỡ nhà các người, còn đưa con gái các người về nhà đón tết. Đón tết, đón tết á, tôi nhổ vào.”
Mẹ Cố Nguyên đổi hết tội lỗi lên đầu Tô Dao: “Tô Dao à Tô Dao, ta và bố Cố Nguyên nhìn cô lớn lên, nhưng thực là không nhìn ra, bề ngoài thì cô tỏ ra nhu mì, nhưng sau lưng thì cô là con rắn độc! Cố Nguyên nhà chúng ta rốt cục đã ăn bùa mê thuốc lú gì mà bị cô ức hiếp tới mức này, thế mà còn chẳng nói năng gì…”
Tình cảnh càng lúc càng tồi tệ nhưng Tô Dao không thể giải thích, bố Tô Dao cũng không thể phản bác lại, mẹ Tô Dao thì tức đến mức ôm ngực, bên ngoài người vây quanh càng lúc càng đông, đột nhiên có tiếng lanh lảnh vọng tới: “Bà nội!”
Cố Nguyên ôm Tô Thư len vào trong đám đông, Tô Thư tuột xuống khỏi vòng tay Cố Nguyên, nhào vào lòng mẹ anh: “Bà nội!”
Mẹ Cố Nguyên nhìn thấy Tô Thư đành nuốt những lời còn lại, một tay bế cháu, thơm má con bé, một tay ôm lấy mặt: “Tô Thư ngoan, bà nội thơm một cá
Tô Thư thơm xong bà nội lại nhào vào lòng bố Tô Dao: “Ông ngoại! Bà ngoại!”
Sự xuất hiện của trẻ nhỏ khiến không khí có vẻ dịu xuống. Dù người lớn có mâu thuẫn căng thẳng đến đâu cũng đều không muốn tạo thành ám ảnh trong tâm lý trẻ nhỏ, vì vậy mà căn phòng bỗng chốc trở nên im lặng.
“Về nhanh vậy à?”
Bố Tô Dao ngẩ