Tác giả: Hồ Tiểu Mị
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341297
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1297 lượt.
úng, đúng” – Mẹ Cố Nguyên mặt đỏ bừng, bước tới gần giường mẹ Tô Dao, nắm lấy tay bà – “Chị à, tính khí của em… ầy…”
“Tính này của cô!”
Mẹ Tô Dao nhìn mẹ Cố Nguyên một cái, tỏ ý trách, nhưng hai bà nắm chặt lấy tay nhau, nhìn dáng vẻ thì những hiểu lầm về con cái đã tiêu tan, hai bên vẫn tiếp tục làm thông gia tốt.
An lòng bố mẹ hai bên, việc ở bệnh viện thì có mẹ Cố Nguyên và bố Tô Dao chăm sóc, Cố Nguyên lái xe đưa Tô Dao và con về nhà.
Tô Thư chơi ở phòng bệnh một lúc nên đã thiếp đi, Tô Dao nhẹ nhàng bế con lên xe. Suốt dọc đường đi hai người không nói với nhau câu nào, đến khi về nhà đặt con lên giường, Tô Dao mới bước tới đằng sau Cố Nguyên, vòng tay ôm lấy anh: “Cảm ơn anh.”
Cố Nguyên khẽ hít một hơi nhè nhẹ rồi nắm chặt lấy hai tay của Tô Dao, kéo cô ra trước mặt mình: “Dao Dao, anh hi vọng là trải qua những việc như vậy có thể khiến em giữ được quyết tâm ở lại bên anh. Em hãy nhớ tới sự lựa chọn của mình, chúng ta mới có thể là người một nhà.”
Tô Dao gật đầu. Cố Nguyên nhìn sâu vào mắt cô: “Lúc trước khi anh đi đón Tô Thư, Hứa Đông Dương có điện thoại cho anh, nói em ngày mai tới công ty để làm các thủ tục bàn giao. Anh ấy để em đi.”
Mẹ Tô Dao nằm viện hai ngày, sau khi kiểm tra không có gì nghiêm trọng nên đã làm thủ tục xuất viện, Tô Dao đón bà về nhà Cố Nguyên nghỉ ngơi.
Mẹ Cố Nguyên lo lắng bố Cố Nguyên ở nhà nên sang ngày thứ ba đã trở về Bình Thành. Tết năm nay, quyết định cuối cùng là bố mẹ Tô Dao sẽ đón tết ở nhà Cố Nguyên và Tô Dao tại Nam Thành.
Sắp đến ngày cuối năm, cả thành phố Nam Thành dường như trở nên tĩnh lặng. Dòng người đông đúc trên phố mấy ngày trước không biết đã đi đâu hết, con phố trong ngày đông trở nên cô quạnh.
Buổi tối đêm ba mươi, bên ngoài đốt những tràng pháo lớn, sáng sớm m một, Tô Dao và Cố Nguyên bị những tiếng pháo làm cho giật mình thức giấc. Đêm hôm trước vì đón giao thừa tới tận sáng mới ngủ, mới sáng sớm đã bị đánh thức nên Tô Dao lười biếng không muốn dậy. Cố Nguyên đưa tay ra kéo cô nằm gọi trong vòng tay mình.
Anh cúi xuống hôn lên trán cô. Tô Dao lắng nghe những tiếng động vọng lại từ bên ngoài, hình như mẹ cô đã thức dậy, đang chuẩn bị đồ ăn sáng trong bếp.
Bố mẹ đều đã lớn tuổi, thời gian ngủ càng lúc càng ít. Mẹ Tô Dao lần này vì tức quá nên mới phải nhập viện. Tô Dao tới bây giờ vẫn cảm thấy rất hối hận và sợ hãi, nghe thấy tiếng mẹ, cô cũng vội vã ngồi dậy.
“Em không ngủ nữa à?”
Cố Nguyên nhìn Tô Dao rồi quay sang cầm lấy chiếc điện thoại đặt ở đầu giường, nhìn qua một cái, giọng anh có phần lười biếng: “Dao Dao, sáng mồng một mà, bây giờ mới bảy giờ.”
“Anh ngủ đi, em ra ngoài giúp mẹ.”
Tô Dao nói rồi rời khỏi phòng. Mẹ cô quả nhiên là đã thức dậy, đang bận bịu trong bếp, Tô Dao bước tới, đón lấy chiếc chảo từ tay mẹ: “Mẹ, mẹ vừa ra viện, sao mẹ không nghỉ ngơi, nằm yên tĩnh dưỡng, sao mới sáng sớm đã dậy rồi.”
Mẹ Tô Dao tiện tay đưa những thứ đang cầm cho Tô Dao: “Tuổi cao rồi, tỉnh rồi nằm trên giường cũng không ngủ được, chi bằng dậy sớm một chút làm đồ ăn sáng cho cả nhà.”
Tô Dao không nói gì tiếp, quay sang lấy vài quả trừng gà từ trong tủ lạnh để chuẩn bị làm bánh trứng. Mẹ Tô Dao nhìn ra bên ngoài: “Cố Nguyên vẫn còn ng
“Vâng. Tối qua thức đón giao thừa muộn như vậy.”
Tô Dao nói rồi đập trứng vào nồi. Tiếng “rắc rắc” vang lên, mùi thơm bỗng chốc lan tỏa khắp nơi.
“Trước đây khi con nói đi theo Cố Nguyên, nói thực là bố mẹ vẫn có chút lo lắng.”
Mẹ Tô Dao dựa lưng vào tủ bếp nhìn cô: “Cố Nguyên cái gì cũng tốt, chỉ là thích nhiếp ảnh, khi đó vẫn chưa phải là ngành nghề gì, cũng may sau khi hai đứa kết hôn nó cũng tu tâm nên cũng tu chí làm ăn ở nhà. Lần này xảy ra chuyện như vậy, nhìn tình cảm của nó đối với con, mẹ và bố con coi như đã yên tâm rồi. Dao Dao à, có được người chồng tốt như Cố Nguyên, con phải biết giữ lấy.”
“Con biết rồi ạ.”
Tô Dao đáp lại. Dường như cùng lúc đó, Cố Nguyên và bố Tô Dao cùng dậy, đẩy cửa đi ra ngoài, rồi cả hai chào nhau và đi vào nhà bếp. Bố Tô Dao nói mẹ cô pha trà cho ông, Cố Nguyên thì qua phụ với Tô Dao.
“Sao anh không ngủ thêm lúc nữa?”
Tô Dao ngẩng đầu nhìn Cố Nguyên, anh cười nhẹ nhàng: “Anh tỉnh rồi.”
Trong phong tục ngày tết ở Nam Thành và Bình Thành, sáng sớm mồng một phải đi lên mộ thắp hương ở trên núi, hơn nữa phải đi vào buổi sáng. Bố Tô Dao là người theo phong tục truyền thống điển hình, tuy lần này là đón tết ở Nam Thành nhưng tập tục thắp hương treo cành thì không thể b. Sau khi tỉnh dậy ông bắt đầu gọi điện cho bà con thân thích ở nhà, hẹn gặp ở trên núi.
May mà mộ của nhà họ Tô ở trên ngọn núi giữa Bình Thành và Nam Thành, lái xe đi cũng không mất nhiều thời gian. Mẹ Tô Dao trong người không khỏe nên ông không định để bà đi theo. Tô Dao và Cố Nguyên thì tốt hơn hết ở nhà chăm sóc mẹ Tô Dao, sợ nhỡ có xảy ra chuyện gì thì còn có người chăm sóc. Vì vậy lần này chỉ có bố Tô Dao đi đại diện. Xong việc ông sẽ đưa mẹ Tô Dao về Bình Thành. Trước tết xảy ra chuyện như vậy nên vẫn phải về để bồi đắp quan hệ với nhà ông bà