The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sống Như Tiểu Cường

Sống Như Tiểu Cường

Tác giả: Bukla

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341335

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1335 lượt.

iên Bộ phận chăm sóc khách hàng của công ty, tôi họ Giang, là giám đốc bộ phận khách hàng của công ty, cậu có thể gọi tôi là giám đốc Giang.”
Bác ta chỉ vào anh cao gầy bên cạnh nói: “Vị này là tiền bối của cậu, là trưởng nhóm, họ Sa, tên là...”
Anh chàng cao gầy cướp lời giám đốc Giang nói với tôi: “Cậu có thể gọi tôi là Leon”.
Giám đốc chỉ vào túi tài liệu trong tay mình và nói với tôi: “Trong túi tài liệu này có bản thiết kế phác thảo của công ty cho khách hàng, cậu chuyển nó đến cho khách”.
Chỉ là chuyển tài liệu thôi ư? Tôi càng nghi ngờ hơn, một công việc đơn giản vậy có cần thiết phải nói năng nghiêm trọng thế không?
Giám đốc nói tiếp: “Địa chỉ là công ty TNHH Hoàn Cầu Tam Hòa, số 88, đường Phong Hòa. Cậu chỉ cần gửi tài liệu đến tay bà Lý là được, nếu khách hàng chưa vừa ý thì lại mang tài liệu về, bên công ty ta sẽ sửa lại”.
Tôi nói: “Dạ vâng ạ, giám đốc cứ yên tâm”. Tôi đưa tay nhận túi tài liệu, giám đốc nhìn tôi cười rất dịu dàng, khiến tôi sợ run người, sợ đến nỗi suýt làm rơi đống tài liệu, may mà tôi kịp định thần lại.
Tôi xuống cầu thang, gặp ngay thím Liên, tôi cười chào hỏi thím, thím cũng cười hỏi tôi: “Anh Trương, anh ra ngoài à”.
Tôi nói: “Thím Liên, lần sau cứ gọi cháu là Tiểu Cường được rồi, thím có biết đường đến công ty TNHH Hoàn Cầu Tam Hòa đi thế nào không ạ?”
Thím Liên ngạc nhiên nói với tôi: “Tiểu Cường, cháu đến đó hả? Phải chú ý an toàn đấy”.
Tôi càng thấy khó hiểu bèn hỏi: “Tại sao vậy ạ?”
Thím Liên nói: “Nghe nói công ty này là do băng xã hội đen Tam Hòa lập ra, vừa rồi hội Tam Hòa mới thay hội trưởng mới, bà ta chê hình tượng biểu trưng của băng nhóm trước kia không đẹp nên đổi logo mới, thuê với giá cao để tìm người thiết kế, giám đốc của chúng ta hám lợi đã nhận tiền thiết kế rồi, nhưng thiết kế tới bốn lần rồi mà họ vẫn chưa vừa ý, bốn nhân viên của chúng ta đều đang nằm trong bệnh viện vì lý do đó đấy”.
Nghe đến đây tai tôi như ù đi, trước mắt mọi thứ hoa lên, thảo nào mà bà giám đốc nói đây là nhiệm vụ quan trọng, nhiệm vụ này không phải nặng nề quá sao?
Rất may, tôi chỉ cần đưa bản thiết kế cho bà Lý, tôi tính, lần này đến gặp bà ấy, đưa bản thiết kế xong là tôi chuồn luôn.
Tôi hỏi thím Liên: “Bà Lý là ai thím có biết không ạ?”
Thím Liên nói: “Bà Lý chính là hội trưởng mới của họ”.
Tôi ngẩng mặt nhìn trời, trên không trung xuất hiện một đám mây đen che lấp mặt trời, sắc trời chuyển màu ảm đạm, tim tôi rỉ máu.
Tôi như con cún lạc nhà còn bị gặp mưa, cúi đầu thẩt thểu tiến đến hội Tam Hòa.
Thím Liên bỗng gọi tôi: “Tiểu Cường!”
Tôi bất giác quay lại, nhìn thấy khuôn mặt vừa hiền từ vừa lương thiện của thím, một làn gió ấm áp thổi vào trái tim tôi, quét sạch làn khói u ám tận đáy lòng.
Tôi biết thím nhất định sẽ nói: “Tiểu Cường, chỗ đó nguy hiểm lắm, thôi để thím thay cháu đi! Thím già rồi, họ chắc sẽ không làm khó thím đâu”.
Tôi nắm chặt bàn tay thím, cố kìm nước mắt mình, tuy tôi rất thích giả khóc, nhưng lần này là sự thành tâm, lâu lắm rồi tôi mới lại có cảm giác muốn khóc thế này. Tuy tôi là một kẻ lừa đảo, nhưng cũng là một người có tình cảm, cũng bị tình cảm chân thành làm rung động.
Thím Liên nhìn tôi trìu mến: “Tiểu Cường, tuy lần đầu tiên gặp nhau, nhưng thím cảm giác như chúng ta có duyên có phận, thím cảm nhận được sự thân thiết mà cháu đem lại.” Lần này, chắc thím Liên định làm gì đó cho tôi.
Tay run lẩy bẩy, nước mắt tôi chỉ trực tuôn ra, nhưng tôi là một người đàn ông kiên cường, tôi vẫn còn có thể kìm nén được, và tất nhiên tôi không thể để thím đi thay mình được.
Thím Liên nói: “Tiểu Cường, chúng ta chụp một kiểu ảnh chung làm kỉ niệm nhé, thím sợ cháu không còn quay trở lại, hoặc có trở lại được thím cũng không nhận ra nữa”.
Cuối cùng, nước mắt tôi đã rơi, tôi nói: “Không cần đâu thím ạ!”
Lãnh địa hội Tam Hoà cách không xa công ty chúng tôi, nhìn bề ngoài không thể nhận thấy điểm gì khác biệt so với các công ty bình thường khác.
Tôi khai báo rõ tung tích, sau đó một người lực lưỡng đi báo cáo, còn một người khác lục soát khắp người tôi xem có mang theo hung khí gì không.
Anh chàng vào thông báo quay trở ra rất nhanh, anh ta nói với tôi: “Bà Lý mời cậu vào”.
Tôi theo anh ta vào trong, một căn nhà không lớn, nhưng đi rất lâu, qua hết phòng này đến phòng khác.
Tôi nghĩ thầm, hội Tam Hoà có nhiều bất động sản thế này, hẳn mặt tài chính phải rất mạnh đây, công trình xây lên bị rút ruột,những ngôi nhà trao tay và nhận tiền của dân xong chắc chỉ để đưa vào bảo tàng trưng bày thôi.
Chúng tôi đến một căn phòng lớn, tuy là ban ngày nhưng rèm cửa kéo kín mít, tất cả được thắp sáng bằng ánh điện.
Tôi thấy từ xa dáng một phụ nữ khoảng 50 tuổi đang đứng giữa căn phòng, đằng sau bà là hai người đàn ông trông còn lực lưỡng hơn cả hai người khi nãy, tôi nhìn người phụ nữ, tại sao trông quen thế nhỉ? Chúa ơi, có ngờ đâu đó chính là người phụ nữ bữa trước tôi trà trộn vào ăn tiệc tang lễ của con bà ta. Lần trước, tôi có nói lỡ mồm ở tang lễ, bị bà ta sai người xách cổ tống ra