Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sống Như Tiểu Cường

Sống Như Tiểu Cường

Tác giả: Bukla

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341399

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1399 lượt.

úng lúc có điện thoại tìm Lưu Dĩnh, đó là điện thoại của Trưởng phòng Lưu. Lưu Dĩnh xúc động nói chuyện với bố, tôi biết cả hai đều rất lo lắng cho nhau. Tôi lững thững bước đi, trong chuyện này còn quá nhiều chỗ tôi chưa nghĩ ra.
Nghe thấy Lưu Dĩnh gọi tên mình, tôi ngoái lại, chị ấy chạy đến bên tôi nói: “Bố chị bảo sáng nay đúng là có một công ty lấy chị làm con tin đòi thỏa hiệp với bố chị, nhưng đó là công ty Hữu Nghiên chứ không phải Tam Tân. Bên cảnh sát cũng đã thẩm vấn người tham gia lễ công bố, anh ta có lẽ chẳng biết gì thật, chỉ là một nhân viên quèn của công ty.
Tôi hỏi: “Nếu công ty đó trúng thầu thì bao giờ nhận được tiền?”
Lưu Dĩnh trả lời tôi: “Theo như kế hoạch của dự án, do đầu tư vào giai đoạn đầu rất lớn nên công ty trúng thầu sau khi kí hợp đồng một tuần sẽ nhận được một khoản tiền khổng lồ.”
Tôi cười hỏi Lưu Dĩnh: “Sao chị lại nói với em mấy chuyện này?”
Lưu Dĩnh ngây ra, rồi nói: “Chỉ là tôi thấy cậu hay có sáng kiến nên mới kể cho cậu nghe.”
Bỗng chị ấy có vẻ giận dỗi nói: “Đúng là ý tốt mà không được đáp lại!”
Nói rồi Lưu Dĩnh quay đầu chạy, tôi gọi với theo sau nhưng chị ta chẳng thèm nghe. Con gái toàn người nhỏ nhen.
Từ lúc Lưu Dĩnh thông báo tình hình cho tôi biết, những thắc mắc trong đầu tôi đã được tháo gỡ khá nhiều.
Nếu như tôi đoán không nhầm thì công ty TNHH công trình xây dựng Hữu Nghiên này chỉ là bức bình phong, còn bà chủ đứng sau chính là Lý Dương. Bà ta không định gây nguy hiểm cho chỗ đứng của mình chỉ vì dự án này nên lập ra một công ty mới để tham gia đấu thầu. Chỉ cần công ty này nắm được số vốn đầu tư giai đoạn một là bà ta lập tức cuỗm tiền rồi cao chạy xa bay. Nếu sự việc bị bại lộ thì công ty này bề ngoài dường như chẳng can hệ gì đến bà ta, người ta sẽ chẳng thể túm thóp được Lý Dương.
Lý Dương xem ra gian xảo hơn chúng tôi tưởng, thậm chí trong cả kế hoạch bắt cóc, bà ta và cả bà Lý đều không xuất đầu lộ diện. Duy nhất bị tôi phát hiện một lần, đó là khi tôi bị nhét trong bao tải ném ở cốp đã nghe lỏm được chuyện họ nói với nhau, nhưng điều đó không đủ để làm chứng cứ.
Lưu Dĩnh có thể có hai đầu mối cho chuyện này: đầu tiên là giám đốc công ty lá chắn kia ít nhiều cũng phải có mối quan hệ gì đó với Lý Dương, nhưng nếu bọn chúng lên kế hoạch hoàn hảo rồi thì đã cao chạy xa bay; đầu mối thứ hai là bắt đầu từ những kẻ bắt cóc chúng tôi, thậm chí có thể tìm sự giúp đỡ từ Chu Tiểu Bạch, mấy tín đồ thí mạng này có khả năng là người của hội Tam Hòa.
Tuy vậy, tất cả những chuyện này chẳng liên quan gì đến tôi, tôi lại không phải là kẻ tiên phong cho chính nghĩa nên không cần thiết phải đảm nhận trọng trách nặng nề bảo vệ hòa bình cho thành phố, đó là công việc của cảnh sát. Bây giờ, tôi có lo thì chỉ lo cho chính mình thôi, sự an toàn của tôi, Tứ Mao, Tiểu Thúy và bố con Tiểu Nguyệt đã bị cuốn vào câu chuyện phiền phức này. Hiện giờ, Lý Dương và hội Tam Hòa vẫn chưa bị động đến sợi chân lông. Tuy chúng tôi chỉ là những nhân vật vô danh tiểu tốt nhưng bọn chúng cũng sẽ không tha cho chúng tôi, giờ chúng tôi không thể tiếp tục sống trong thành phố này.
Tôi vội vã về nhà, mẹ, Tứ Mao, Tiểu Thúy và bố con Tiểu Nguyệt đều tập trung cả ở đây, thấy tôi về họ đều ồ lên.
Tiểu Nguyệt nói với tôi: “Anh Tiểu Cường, hôm qua chị Tiểu Thúy nói anh bị người ta bắt đi, anh không biết em và mọi người đã lo lắng cho anh thế nào đâu.”
Mẹ cũng nói: “Tiểu Cường, sau này làm việc gì nguy hiểm con phải bàn bạc trước với mẹ đấy, cả đêm qua mọi người đều không ngủ được.”
Tôi cười ngượng ngịu, hình như người ngủ ngon nhất đêm qua chỉ có mình tôi.
Nhân vật chính trong cuộc sống bi thương mà chúng ta nhìn thấy thật ra không chắc đã tuyệt vọng như bạn tưởng, họ sẽ tự có sức sống mãnh liệt của họ, bạn lo lắng cũng chỉ là thừa thôi, họ vẫn ổn hơn nhiều so với những gì bạn nghĩ.
Tôi thuật lại toàn bộ câu chuyện cho mọi người nghe, ai nấy đều trầm ngâm, những gì tôi có thể làm trong chuyện này giống như việc bầu lãnh đạo, chỉ có duy nhất một phương án lựa chọn, đó là bỏ đi.
Ngô Đại Thành khẽ thở dài nói: “Cũng được, Tiểu Cường đã giúp chúng tôi đòi lại được không ít tiền, chúng ta có thể đến một thành phố mới gây dựng lại.”
Mọi người lặng lẽ dời đi, ai nấy thu dọn đồ đạc của mình. Với thành phố này tôi lại có chút gì đó lưu luyến. Hóa ra, có những thứ lúc thật sự phải rời bỏ rồi, lúc đã mất đi rồi mới phát hiện ra nó đáng giá biết bao.
Cả đêm tôi ngồi trong phòng mẹ, chúng tôi thật lạc lõng trong thành phố này.
Mẹ trầm tư không nói gì, tôi biết trong lòng mẹ nhớ thương chị, tôi nhẹ nhàng an ủi mẹ: “Chúng ta chỉ tạm tránh đi một thời gian, khi mọi việc đã qua đi chúng ta lại có thể trở lại. Dù sao chúng ta cũng chẳng phải nhân vật quan trọng gì nên chắc họ không để mắt đến chúng ta lâu đâu.”
Thế lực của hội Tam Hòa trong thành phố này càng ngày càng lớn, lần này chúng tôi ra đi có lẽ rất lâu sau mới có thể quay trở lại.
Mẹ lật dưới gối lôi ra một con búp bê cũ, tôi đã từng nhìn thấy con búp bê ấy, lúc còn bé tôi muốn lấy ra chơi


XtGem Forum catalog