pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sự Cám Dỗ Cuối Cùng

Sự Cám Dỗ Cuối Cùng

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1342069

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2069 lượt.

ng cô cho rằng những chuyện về “quy tắc ngầm” nên ỉm đi thì hơn, phơi bày ra cũng chẳng vẻ vang gì. “Tạm thời có thể coi là vậy.”
“Tạm thời ư?”
Giản Nhu ăn miếng kem cuối cùng, dùng giấy gói kem lau vết bẩn trên tay, lên tiếng: “Đối với loại đàn ông như anh ta… phụ nữ không có “hạn sử dụng”, mở ra dùng ngay, khỏi cần lưu giữ.”
Liếc nhìn gương mặt không vui cũng không buồn của cô, Trịnh Vĩ dường như hiểu ra điều gì đó. “Vì vậy sự lựa chọn tốt nhất chính là đừng mở ra.”
Ngữ khí của anh rất bình thản, Giản Nhu không thể phân biệt câu nói này là một lời kiến nghị hay đơn giản chỉ là một câu trần thuật sự thật mà thôi.
Nhiều lúc, dù biết rõ là sự thật nhưng con người vẫn không muốn tin, luôn cho rằng một khi sự việc chưa xảy ra, kết quả vẫn là ẩn số. Giống như việc mua vé số, ai cũng biết xác suất trúng giải đặc biệt năm triệu nhân dân tệ chỉ là một phần nghìn, một phần vạn nhưng vẫn có rất nhiều người cứ lao đầu vào mua, thậm chí chơi đến khuynh gia bại sản, trắng tay. Kẻ bàng quan chế nhạo họ nực cười và đáng thương, nhưng ai mà không có lúc mê muội vì mộng ước?
Giản Nhu cho rằng đề tài mộng ước không thích hợp với cuộc hội ngộ như thế này, thế là cô lên tiếng hỏi: “Đúng rồi, sao anh lại ở đây?”
“Bạn anh có một căn hộ chung cư ở nơi này. Cách đây không lâu cậu ấy ra nước ngoài, để lại nhà cho anh ở.”
“Anh sống ở đây ư? Sao em chưa bao giờ gặp anh nhỉ?”
“Trường quân đội quản lý rất nghiêm. Bình thường bọn anh không thể tùy tiện rời khỏi trường, cuối tuần này đến lượt anh được nghỉ.”
“Thế à?” Đối với chế độ quản lý nghiêm ngặt của trường quân đội, cô đã tìm hiểu từ lâu.
“Lúc về đây, anh đã tình cờ nhìn thấy em. Tâm trạng của em có vẻ không được tốt lắm.”
Thấy Trịnh Vĩ trở lại đề tài mà mình muốn né tránh, Giản Nhu liền đánh trống lảng: “Sao anh không về nhà? Quan hệ giữa anh và bố vẫn chưa hết căng thẳng à?”
“Dù sao cũng là bố con, đâu có tồn tại mối thâm thù không thể xoa dịu? chỉ là hiếm có kỳ nghỉ, anh không muốn đối diện với gương mặt lúc nào cũng thể hiện rõ tư tưởng phân biệt địch ta và đấu tranh giai cấp của ông ấy.”
“Đúng vậy, dù sao cũng là bố con…”
Hai người đều lặng thinh. Trịnh Vĩ do dự một lúc lâu, cuối cùng vẫn cất tiếng: “Anh nghe nói… bố em đã qua đời.”
Giản Nhu ngẩng đầu ngắm các vì sao trên trời. Ngôi sao đẹp nhất lơ lửng ở phía đông tựa như gần ngay trước mắt nhưng cũng rất xa vời. “Vâng… Bố em đã ra đi mãi mãi vào đúng hôm anh hẹn em đi xem phim ấy.”
Cô không biết tối hôm đó anh đứng đợi cô ở cửa rạp chiếu phim bao lâu, không biết tối hôm đó anh định nói với cô điều gì, cũng không rõ tại sao sau này anh không xuất hiện nữa bởi những điều này chẳng là gì so với việc người thân lìa đời, gia đình tan nát.
Nước ở đài phun phản chiếu ánh đèn đường vàng nhạt, cố gắng phun cao hơn, nhưng không kịp điểm xuyết trong đêm đen đã ào ào rơi xuống. Trịnh Vĩ nhẹ nhàng nắm bàn tay run run của Giản Nhu, Lòng bàn tay anh nóng bỏng, như có thể đốt cháy cô.
Từ khi đặt chân vào làng giải trí, Giản Nhu cảm thấy cuộc đời mình giống một bộ phim dài tập, mỗi cảnh đều buộc phải diễn theo kịch bản đã định, bất kể cô có muốn hay không. Nhưng khác với việc đóng phim, một khi bị NG, cuộc đời cô sẽ không có cơ hội thứ hai. Vì vậy cô không thể để xảy ra một chút sai sót.
Do dự một lúc, cuối cùng Giản Nhu cũng rút tay về. Cô đứng dậy, cất tiếng: “Đã muộn rồi, em phải về đây.”
“Có thể cho anh mượn điện thoại không?” Trịnh Vĩ đột nhiên nói.
Cô tưởng anh mượn để gọi điện nên tìm di động trong túi xách đưa cho anh. Trịnh Vĩ bấm một dãy số, nhanh chóng nối máy.
Tiếng nhạc chói tai vang lên. Nếu Giản Nhu nhớ không lầm, đây chính là ca khúc cuối phim của bộ phim truyền hình cô vừa tham gia. Bài hát này là sáng tác của một nhạc sĩ nổi tiếng, nghe rất hay đồng thời là nhạc chờ chuông điện thoại của cô.
Trịnh Vĩ đóng nắp điện thoại, trả lại cho Giản Nhu. “Đây là số của anh. Có việc gì cần giúp đỡ, em có thể tìm anh. Ví dụ... đánh mất ví chẳng hạn.”
Nhắc đến chuyện mất ví, cô không nhịn được cười. Lúc bấy giờ, Giản Nhu vẫn còn ít tuổi, rất ngu ngơ. Khi bị mất chiếc ví bên trong chỉ có hai mươi đồng, cô đứng bên đường tỏ ra vô cùng đau buồn. Dường như chuyện đánh mất ví là nỗi đau lớn nhất trên đời, dù đánh đổi cả thế giới cũng không thể bù đắp nỗi bi thương trong lòng cô. May mà Trịnh Vĩ đã giúp cô tìm lại.
“Bây giờ em không mất ví...” Cô ngẫm nghĩ xem có việc gì cần nhờ anh giúp không. “Nhưng máy tính của em bị hỏng rồi, đang không biết nhờ ai sửa giúp... Bởi vì trong máy lưu nhiều ảnh của người nhà và bản thân, em không muốn bị người khác nhìn thấy.”
“Anh cũng bị tính là “người khác” sao?”
“Nếu anh biết sửa thì không tính.”
Giản Nhu nhìn đồng hồ. Bây giờ có vẻ đã muộn, để một người đàn ông lên nhà cô sửa máy tính, liệu có bị anh hiểu rnhầm thành “mời anh lên nhà uống cà phê” hay không?
Cô đang phân vân xem làm thế nào để khéo léo thể hiện ý tứ ”không cần dùng gấp” thì chợt nghe anh nói: ”Ngày mai em rảnh thì gọi điện cho anh. Anh sống ở tòa nhà