XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sự Cám Dỗ Cuối Cùng

Sự Cám Dỗ Cuối Cùng

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341890

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1890 lượt.

àn huyên, khen diễn xuất của cô, còn nói chị họ sắp kết hôn, muốn mua căn nhà rộng hơn một chút.
Giản Nhu liền hiểu ý mợ, hứa cuối tuần này sẽ gửi trước cho bà năm mươi ngàn tệ. Khoản còn lại khi nào ký hợp đồng đóng phim mới, cô nhất định sẽ trả cho bà. Hôm nay là cuối tuần, vậy mà cô suýt quên mất.
Sau khi thầm nhắc đi nhắc lại từ ”trả nợ”, Giản Nhu đặt chiếc cốc xuống bàn, nhìn sữa đậu nành đậm đặc, thơm phức. ”Gần đây em đang giảm cân nên bỏ bữa sáng.”
Không nghe anh tiếp lời, cô tưởng lời từ chối không khéo nên làm tổn thương lòng tự trọng của anh. Có chút áy náy và hối hận, Giản Nhu ngẩng đầu, định an ủi anh vài câu nhưng cô phát hiện, ánh mắt Trịnh Vĩ quét một lượt qua người cô, từ trên xuống dưới, đến bắp đùi để lộ ra bên ngoài cũng không tha. Giản Nhu đỏ mặt, kéo gấu áo phông, che đôi chân mảnh khảnh của mình.
Cuối cùng anh thu hồi ánh mắt, thản nhiên đưa ra kết luận: ”Em đã rất gầy rồi.”
”Em... Đây là thành quả của việc giảm cân đấy!”
”Dù giảm cân cũng không nên bỏ bữa sáng, có hại cho sức khỏe. Nếu nhất định phải bỏ một bữa thì nên bỏ bữa tối.” Ngừng một, hai gây, anh nói thêm: ”Bữa tối nay.”
Không thể phủ nhận, đây là một đề nghị không tồi. Ít nhất cô cũng tự cho là như vậy. Nhưng đáng tiếc không phải đề nghị nào cũng dễ dàng thực hiện. Có những chuyện, dù bạn nỗ lực đến mức nào, kiên trì đến mức nào thì cuối cùng cũng không thoát khỏi hai từ ”số phận”.
Cô cười khẽ một tiếng, rót sữa đậu nành cho anh. ”Sữa ngon quá! Anh mua ở đâu thế?”
”Phía đối diện mới mở một quán bán đồ ăn sáng, rất đông khách. Bánh bao nhỏ ở đó cũng được lắm.”
”Có bánh bao nhỏ à? Ngon không anh?”
”Tuần sau anh sẽ mua cho em nếm thử.”
”Tuần sau ư?” Nếu cô lý giải không nhầm, ý của anh là tuần sau anh lại mua đồ ăn sáng cho cô.
”Ừ! Có nhân tôm, anh nhớ em thích món này.”
Cô gật đầu lia lịa. Cứ thế hai người chuyển sang đề tài các món ăn, từ bánh bao nhỏ tới vịt quay Bắc Kinh, sau đó là đồ ăn vặt, nói mãi không hết chuyện, bầu không khí vô cùng thoải mái tự nhiên.
Kết thúc bữa sáng, Trịnh Vĩ bắt đầu giúp Giản Nhu sửa máy tính. Nói một cách chính xác là giúp cô khôi phục hệ điều hành bị sập, quét sạch virus trong máy tính từ n năm trước.
Đây là công việc đơn giản nhưng tương đối mất thời gian. Tuy nhiên dù lâu đến mức nào, hai người cũng cảm thấy ngắn.
Giản Nhu pha hai cốc trà, đưa cho Trịnh Vĩ đang chăm chú xem phim truyền hình. Sau đó cô ngồi xuống tấm thảm bên cạnh, tựa lưng vào sofa theo thói quen. Trên ti vi đang phát sóng bộ phim thần tượng của cô, đến đoạn nam, nữ chính yêu đương nồng thắm, nhân vật nữ thứ ba do cô thể hiện tam thời không có cơ hội lộ diện.
”Anh có thích xem phim truyền hình thần tượng không?” Cô hỏi.
Trịnh Vĩ cầm cốc trà, ngồi xuống cạnh cô một cách tự nhiên. Vai anh như vô tình chạm vào vai cô khiến cô cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ cơ thể anh và mùi hương mang tính xâm chiếm. ”Anh chẳng bao giờ xem phim thần tượng, trừ bộ này.”
”Thế á?”
”Bởi vì anh thích Vu Tư Nhiên. Cô ấy có tính cách cởi mở, không giả tạo. Anh thấy nhân vật rất chân thực và có vị riêng.” Trịnh Vĩ hơi nghiêng mặt về phía Giản Nhu.
Rõ ràng là lời tán thưởng nhưng giọng điệu của anh không một chút nịnh nọt mà như đang tường thuật một sự thật không có gì đáng bàn cãi. Cô uống một ngụm trà, vị trà nồng đầy hương vị ngọt ngào.
”Anh xem hai lần vẫn không hiểu, tại sao nam chính lại không yêu cô ấy nhỉ?”
Giản Nhu trầm tư hồi lâu mới lên tiếng: ”Hay là... anh xem lần thứ ba đi!”
Trịnh Vĩ cúi đầu uống trà. Giản Nhu không bắt được ý cười nơi khóe miệng của chàng trai. Cô chỉ thấy đuôi mắt anh cong cong, khiến gương mặt cương nghị trở nên ôn hòa, giống tia nắng đầu tiên của buổi sớm mai chiếu xuống hại sương long lanh, thanh lạnh. Còn cô tựa như hạt sương đó, tan chảy từng chút một theo tia nắng.
Trên ti vi chiếu đến cảnh nóng bỏng từ bao giờ. Hình ảnh đôi nam nữ ôm hôn cuồng nhiệt xuất hiện không đúng lúc khiến lòng bàn tay đang cầm cốc trà của Giản Nhu bất giác rịn mồ hôi.
Để làm dịu bầu không khí ngượng ngùng, cô hơi điều chỉnh tư thế ngồi. Ai ngờ áo phông rộng lại không phối hợp, cổ áo lệch sang bên trái, để lộ bờ vai mảnh mai, còn vô tình chạm vào vai anh nữa. Thế là bầu không khí càng mờ ám. Giản Nhu nhất thời không biết nên kéo lại vai áo hay giả bộ như không có chuyện gì xảy ra.
Cô còn đang do dự thì anh đã giơ tay về phía bờ vai cô. Sự mong chờ từ đáy sâu nội tâm khiến cô bất giác rụt người nhưng không né tránh. Tuy nhiên Trịnh Vĩ nhanh chóng kéo cổ áo của Giản Nhu, che đi làn da nuột nà.
”Thật ra... anh đã xem hết những bộ phim em từng đóng.” Trịnh Vĩ lên tiếng, giọng nói của anh vừa vặn che lấp âm thanh mờ ám trên ti vi. ”Cả phim điện ảnh Ký ức trôi nổi chiếu năm ngoái. Em diễn rất tuyệt!”
”Anh nhìn thấy em trong Ký ức trôi nổi ư? Em chỉ đóng một cảnh thế thân cho Lâm Hỉ Nhi thôi.” Lúc bộ phim được công chiếu, cô còn cố tình đi xem. Cô cho rằng trong quá trình lộn vòng, thế nào cô cũng xuất hiện trước công chúng. Kết quả, vị đạo diễn yêu cầu khắt