Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sự Chờ Đợi Của Lương Thần

Sự Chờ Đợi Của Lương Thần

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341467

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1467 lượt.

truy bức, các ngón tay càng diết mạnh hơn.
Lương Thần sửng sốt. Nhưng sự im lặng của cô có thể hiểu như một kiểu thầm công nhận.
Ánh mắt Diệc Phong trở nên dữ dằn, truy bức, bóng anh trùm lên mặt cô, hai khuôn mặt áp sát, hơi thở anh lướt qua cổ cô. Lương Thần tự dưng lùi lại, nhưng sau lưng là bức tường của toà nhà lớn, cô không còn chỗ để lùi. Đối phương nhận ra cử động của cô, bỗng giơ cao cánh tay đang nắm ép lên tường, cả người sát lại, anh cười gằn: “Tô Lương Thần, em muốn kết hôn với người đàn ông đó, quả là chuyện hoang đường.”
Lương Thần bỗng thấy ngột ngạt đến khó thở, hơi né đầu, bàn tay kia vươn ra nắm lấy cổ cô. Cả người cô bị bó trong một không gian chật hẹo như vậy.
“Tô Lương Thần, em nghe rõ rồi chứ?” thấy cô không nói năng, Lăng Diệc Phong nhún vai, nói tiếp như tuyên cáo: “Em vĩnh viễn không thể kết hôn với người khác, ngay cả trong ý nghĩ”.
Có lẽ do giọng nói của anh quá dữ dội gay gắt, có lẽ do sự phẫn nộ bị kìm nén lâu ngày cuối cùng đã tìm được chỗ thoát ra, Lương Thần không giãy giụa nữa, ngẩng đầu, giọng cứng cỏi khiêu khích: “Vậy ư? Thế thì còn phải xem anh được ngăn cản hôn nhân của tôi như thế nào?”
“Tôi sẽ kết hôn”, cô cười nhạt, giọng cục cằn: “Hơn nữa còn ngay lập tức. Xin hỏi anh định ngăn cản như thế nào?”
Lăng Diệc Phong lặng người trong giây lát, đôi mắt đen thẫm, tối sầm đột nhiên loá sáng dần hiện ra nụ cười thực sự, anh giơ tay nhẹ nhàng để lên cổ Lương Thần, ngón tay cái ấm lên động mạch đang phập phồng.
“Đó mới là em”, anh nói với vẻ đắc ý: “Đó mới là Tô Lương Thần tôi quen”. Quả thật lúc này Lương Thần hoàn toàn là là Lương Thần như vốn có, cứng cỏi, tự tin không biết sợ. Trong đáy mắt trong veo. Có một đốm sáng lonh lanh. “Chỉ có điều…”Để ngón tay lên động mạch phập phòng như con chim non bị thương cố cố thở, anh nói: “Tôi hận em. Em biết không…tôi hận em, Tô Lương Thần”.
Trong lòng cô chợt có gì đó cuộn lên, ê ẩm đau.
Lương thần sững sờ, nụ cười chưa kịp hiện ra đã tắt ngấm.
Anh hận cô…Anh lại nói anh hận cô!
Người thực sự có tư cách nà nói câu đó sao có thể là anh, sao có thể là anh?
Đầu óc cô thoảng trống rỗng, đột nhiên với một sức mạnh bất ngời, Lương Thần đẩy ngực Diệc Phong. Vùng ra khỏi bàn tay vẫn đang cổ tay cô. Anh loạng choạng lùi về sau. Lương Thần nhân cơ hội đó thoát ra.
Gió bấc vù vù thổi trên con đường phố làm xoã tung mái tóc cô, những lọn tóc đen bị mềm bị gió quấn vào cổ, dính vào mặt. nhưng Lương Thần không động đậy,c ô dường như đã mất đi mọi cảm giác, ánh mắt cô vô cảm hướng vào trước mặt khẽ nói: “hận ư? Lăng Diệc Phong, bất kỳ ai có quyền nói câu đó với tôi, chỉ có anh là không ?”
Anh hơi né mình, chiếc măng tô dày cũng không cản được gió bấc Mười hai đang ào tới, anh cảm thấy lạnh đến tận chân răng, buốt như kim chân, cứ từng mũi, tửng mũi đâm vào
Trước khi quay người bỏ đi, cô vẫn kịp nhìn thấy Lăng Diệc Phong đang đứng nguyên chỗ cũ, mặt đanh lại.
Đèn đường đã sáng từ lúc nào, khoảng cách giữa hai cái bóng mỗi lúc một lớn.






Anh đi ngang qua Lương Thần như không hề quen biết.
Năm cuối đại học là năm vất vả nhất của Tô Lương Thần. Tháng chín, Lăng Diệc Phong đi Mỹ. Vốn định hai người cùng đi nhưng vừa lấy được OFFER, gia đình bỗng điện thoại báo tin bà nội ốm nặng, có thể sắp qua đời, Lương Thần đành ở lại. Cơ hội du học còn nhiều, được bà nội chăm sóc từ nhỏ nên cô muốn ở bên và đưa tiễn bà.
Khi Lăng Diệc Phong đi, Lương Thần không ra sân bay tiễn. Hai người chỉ gọi điện thoại cho nhau trước lúc máy bay cất cánh, Diệc Phong còn nói: “Lương Thần, anh đợi em”.
Một tháng sau, bà nội qua đời. Lúc đầu Lương Thần rất đau buồn, nhưng những bất hạnh tiếp theo đó của gia đình khiến cô không thể chỉ nghĩ về nỗi buồn đó. Sau tang lễ bà nội, công việc kinh doanh của gia đình vốn rất tốt bỗng dưng sa sút. Sự việc diễn biến quá nhanh khiến gia đình không kịp trở tay. Lương Thần thầm nghĩ có lẽ chuyện đã xảy ra đã lâu, nhưng cha đã giấu tất cả, mọi người mải lo lắng vì chuyện của bà nên không ai để ý. Vả lại công việc làm ăn của cha đang tốt đẹp, ai có thể ngờ?
Nhưng Lương Thần tự hỏi, tại sao cô lại không sớm nhận ra? Khi điều trị cho bà giai đoạn sau có rất nhiều hoá đơn cần thanh toán, mỗi hoá đơn mấy vạn đồng, chuyện này vốn không khó đối với gia đình cô nhưng hầu như mấy ngày sau cha mới thanh toán được. Khi bà nội đã hôn mê, cha càng bận hơn, cả ngày chẳng thấy đâu, khi xuất hiện, khuôn mặt cha luôn đầy nước mắt…Những dấu hiệu đó, cô nên sớm nhận ra mới phải.
Tuy nhiên khi nghĩ đến bà, cô lại thấy phần nào được an ủi vì bà nội ra đi, không phải chứng kiến cảnh nhà họ Tô sụp đổ sau một đêm như thế nào. Thậm chí bà ra đi hoàn toàn thanh thản.
Suốt một tháng sao? Quả đáng ngờ, cô nghĩ thầm.
Chuyện hội trại như thế nào, có những trò vui gì, cô không có tâm trạng để hỏi. Nắm chặt ống nghe lạnh ngắt, cô ngước đầu nhìn bầu trời nặng nề ngoài khung cửa, cô cố hình dung bản đồ địa lý đã học thời phổ thông, cảm thấy Thá


Snack's 1967