XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sự Chờ Đợi Của Lương Thần

Sự Chờ Đợi Của Lương Thần

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341487

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1487 lượt.

àng thêm sâu thẳm.
Chiếc xe nhẹ nhàng rẽ lên cầu qua sông, hai bên bờ, đèn sáng rực, tô điểm cho màn đêm, đồng thời cũng khiến cho không khí dường như bớt lạnh.
Thực ra gió rất mạnh và thời tiết rất xấu. Khi Chu Bảo Lâm xuống xe trước cửa nhà, lúc mở cửa xe, luồng khí lạnh tạt qua tai, Lương Thần bất giác co người lại.
Thiếu một người, không khí trong xe đột nhiên yên ắng hẳn. Đèn sáng rực, đường phố vẫn còn phảng phất không khí của Tết Nguyên Đán, người đi chơi rất đông, quang cảnh vô cùng náo nhiệt. Chỉ ngăn cách với bên ngoài bằng một lớp kính trong suốt nhưng Lương Thần như cảm thấy cô đang lọt vào một thế giới khác, khác xa thế giới ngoài kia, trong thế giới đó cô không tìm thấy được niềm vui.
Đôi lúc ánh mắt cô vô tình liếc sang ngang, chỉ thấy nửa khuôn mặt rất đẹp được ánh đèn chiếu sáng, lúc mờ lúc tỏ, những đường nét đẹp càng trở nên cuốn hút nhưng hoàn toàn không một chút biểu cảm.
Qua đường lớn tám làn xe, chiếc xe màu đen rẽ lên cầu vượt. Điện thoại bên cạnh đổ chuông. Lương Thần quay sang, thấy chủ nhân chiếc điện thoại vẫn đang thản nhiên nắm vô lăng, ánh mắt không thay đổi, hình như không có ý định nhấc máy. Tuy nhiên người gôi vẫn nhẫn nại, tiếng chuông vẫn kiên nhẫn đổ từng hồi, không chịu nhượng bộ.
Tình trạng đó kéo dài khoảng hai ba phút, Lương Thần cuối cùng không kiên nhẫn được nữa, bản lĩnh giả điếc của cô không bằng Lăng Diệc Phong, cô liếc nhìn anh, nhắc: “Điện thoại”.
Lúc đó người ngồi sau tay lái mới có phản ứng liếc nhìn cô, nói: “Cứ tưởng cả đời này em sẽ không chịu nói với tôi nữa”. Lương Thần thoáng ngạc nhiên, sau đó quay mặt nhìn ra cửa sổ.
Quả thực đây là câu đầu tiên cô nói với anh trong buổi tối hôm nay. Buổi chiều hôm đó, khi anh nói anh hận cô, Lương Thần thực sự thầm nghĩ đã như vậy thì sẽ không bao giờ gặp lại nữa. Ý nghĩ này không chỉ một hai lần, nhưng như một trò ú tim, họ vẫn luôn chạm mặt nhau.
Có lẽ trong cuộc đời, có người nào đó luôn mang theo hình bóng một người khác, muốn xoá bỏ cũng không được.
Lăng Diệc Phong giơ tay cầm điện thoại vẫn đang đổ chuông không dứt đưa cho Lương Thần: “Nghe giúp tôi”.
Lương Thần kinh ngạc nhìn màn hình, có một cái tên nhấp nháy nhìn không rõ.
“Phía trước có cảnh sát, tôi đang lái xe, không thể nghe điện thoại”.
Đây là lý do ư? Lương Thần liếc nhìn con người vẻ mặt chẳng có gì chứng tỏ là đang nói đùa. Uống rượu như nước vẫn lái xe bình thường, vậy mà giờ lại quá tuân thủ luật lệ giao thông!
Tuy nhiên cô vẫn cầm điện thoại, chủ yếu là do không còn lữa chọn nào khác. Sau tiếng “A lô”, đầu dây bên kia chợt im lặng rồi bất chợt gọi đúng tên cô: “Tô Lương Thần phải không?”
“…Vâng”, Lương Thần cũng kinh ngạc.
“Tôi là Trình Kim”.
Vì sao lại muốn cô nghe điện thoại của Trình Kim? Lương Thần ngước mắt, phân vân nhìn Lăng Diệc Phong, khuôn mặt nhìn nghiêng của anh vẫn thản nhiên như không có chuyện gì, cô bỗng dưng thấy buồn vô cớ.
Trình Kim dường như cũng khó xử, ngập ngừng một lát mới nói: “Cho tôi nói chuyện với anh ấy được không?”
“Đương nhiên”, Lương Thần thầm nghĩ, Trình Kim muốn nói chuyện với bạn trai cô ấy tất phải trưng cầu ý kiến của cô?
Cô lặng lẽ trao điện thoại. Ai ngờ Diệc Phong vừa đón lấy, không cần nhìn, tắt máy luôn.
“Anh…” Lương Thần kinh ngạc. Sao anh có thể làm chuyện mất lịch sự đến như vậy, mà lại là người yêu của mình?
Lăng Diệc Phong không để ý đến phản ứng của cô, lặng lẽ bấm một vị trí trên bàn phím, quay sang hỏi: “Cuối tuần có rỗi không?”
Lương Thần chưa kịp trả lời, điện thoại lại đổ chuông.
Lần này chắc vẫn là Trình Kim.
“Có lẽ Trình Kim có chuyện quan trọng”, Lương Thần nói, đưa mắt nhìn ra ngoài.
Sắc mặt Lăng Diệc Phong không thay đổi, mắt liếc nhìn chiếc điện thoại đang nhẫn nại đổ chuông như lần trước, nhưng cuối cùng có lẽ không kiên nhẫn được nữa đành yên lặng. Không khí trong xe đột nhiên lắng lại. Mắt vẫn nhìn phía trước. Diệc Phong tiếp tục chủ đề vừa nói: “Có một số đồ cần đưa cho em, hẹn địa điểm gặp nhau, hoặc tôi sẽ mang đến nhà”.
“Đồ gì thế?”
“Đĩa CD và sách”.
Lương Thần lặng người.
Năm xưa Diệc Phong sang Mỹ, sợ anh buồn, Lương Thần đã mua cả chồng tiểu thuyết dày cộp bỏ vào va li của anh, lại còn thêm một chiếc máy hát hiệu Sony kiểu cũ, màu xanh thẫm, nặng trịch. Diệc Phong từng nói đùa, chiếc máy hát của em có thể làm vũ khí phòng thân.
Hôm nay vật lại quay về chủ cũ sao?
Qua đèn đỏ, thoắt cái chiếc xe đã dừng dưới tẩng trệt.
“Tôi sẽ đưa số điện thoại cho em, rỗi thì gọi điện” Diệc Phong dừng xe, nói.
Lương Thần im lặng, lúc lâu sau mới nói: “Tiếc là những thứ của anh ở chỗ tôi đã thất lạc, không thể trả lại”.
“Không sao, đằng nào cũng chẳng để làm gì”.
Câu nói thốt ra bình thường nhưng lại giống như bàn tay đầy gai từ từ bóp lấy trái tim cô, đau nhói.
Lăng Diệc Phong thấy cô không nói, chậm rãi nói, chậm rãi cài cúc áo khoác như sắp bước ra ngoài, môi anh đột nhiên mấp máy, định nói điều gì đó, đúng lúc đó có người gõ cửa xe.
Lương Thần hạ cửa kính, nhìn thấy khuôn mặt Diệp