Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sự Chờ Đợi Của Lương Thần

Sự Chờ Đợi Của Lương Thần

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341489

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1489 lượt.

nh kể chuyện ma doạ cô thời đi học nữa, cũng không thầm thì qua điện thoại: “Lương Thần, anh nhớ em”. Bây giờ anh có thể nói những câu tổn thương người khác một cách dễ dàng bình thản như không, ngay một giây sau đó lại có thể hôn da diết, nồng nàn, quyết liệt. Nghĩ tới đó, Lương Thần bỗng do dự, người đàn ông này thay đổi quá thất thường, những hành động và suy nghĩ của anh, cô không thể nào lý giải.
Đi được nửa đường, cuối cùng Lương Thần lên tiếng: “Tôi muốn xuống xe”.
Lăng Diệc Phong một tay chống lên cửa xe, quay đầu nhìn cô: “Sao thế?”
“Hôm nay muộn quá rồi, chuyện để hôm khác nói cũng được. Dừng xe ở đây, tôi không đến nhà anh”.
Người lái xe nhìn vào gương chiếu hậu, xe đi chậm lại, như sắp dừng.
Lăng Diệc Phong tay chống cằm, yên lặng một lát, lại quay sang nhìn Lương Thần, cười: “Em sợ gì chứ? Chẳng lẽ em cho rằng tôi sẽ ăn thịt em?”
không biết vô tình hay cố ý, giọng anh trở nên đặc biệt dịu dàng, Lương Thần nhận thấy nụ cười của người lái xe qua gương chiếu hậu, bất giác mím chặt môi.
Người ngồi trước quay sang người lái xe, đổi giọng nói: “Bác có thể lái nhanh lên một chút, chúng tôi cần về nhà gấp”.
“Vâng, vâng, vâng”, ông ta gật đầu lia lịa, nhấn ga.
Trong đêm giá rét, nhà Lăng Diệc Phong đèn sáng rực. Khi bước lên bậc thềm, Lương Thần đột nhiên dừng lại.
“Chiều nay Trình Kim đến công ty tìm tôi”. Bây giờ liệu cô ta có ở phía sau cánh cửa?
Diệc Phong cau mày: “Cô ấy nói gì?”
“Không nói gì cả”. Lương Thần lắc đầu, mỉm cười: “Người cô ấy muốn tìm là anh. Cô ấy tưởng tôi giấu anh”.
Cô có thể hình dung ra nhiều kiểu phản ứng của Lăng Diệc Phong, điều duy nhất cô không ngờ là cô vừa dứt lời anh đã bật cười thành tiếng.
“Có gì đáng cười?” đến lượt cô cau mày: “Anh chơi trò mất tích gì vậy? Tôi thấy cô ấy có vẻ sốt ruột thật sự”.
“Không sao, tôi biết tại sao cô ấy tìm tôi”, Lăng Diệc Phong có vẻ thật sự không để ý, nụ cười trong mắt anh vẫn chưa tan.
Xem ra không chỉ một mình anh cho rằng giữa họ vẫn còn những vấn vương. Chia tay lâu như vậy nhưng trong mắt người ngoài, hai người vẫn còn chút gì đó liên quan đến nhau.
Còn anh lại rất sung sướng khi nhận ra điều đó.
Chẳng hiểu thế nào! Lương Thần lại thấy hoang mang, vừa rồi cô đã thấy Lăng Diệc Phong thay đổi quá nhiều, chàng sinh viên sôi nổi ngày xưa dường như một đi không trở lại. Vậy mà lúc này anh lại cười như một đứa trẻ, một nụ cười thật sự thoải mái, hồn nhiên. Đã bao lâu rồi cô không nhìn thấy nụ cười đó?
“Đừng có ngây người ra như vậy” Diệc Phong giơ tay nắm lấy cổ tay nhỏ bé của cô: “Vào nhà thôi”.
Man đêm đen thẫm, không khí lạnh se sắt, từ trong khung cửa sổ có rèm lọt ra ánh sáng màu hồng ấm áp. Người đàn ông cao lớn, mắt sáng, nụ cười dịu dàng đang nắm tay cô có thể chỉ là ảo giác, Lương Thần đột nhiên hoảng sợ, nhưng cô như bị hơi ấm từ bàn tay kia dẫn dụ đưa đến trước một cánh cửa đóng chặt.
Cho đến khi khuôn mặt sau cánh cửa dần dần hiện ra.






“Tô Lương Thần, thì ra tất cả niềm tin của em đối với tôi chỉ có vậy”.
Những ánh mắt kinh ngạc, dò hỏi, lạnh lùng, căm ghét cùng lúc hướng vào Lương Thần khi cô bước qua cánh cửa…
Thì ra ở phía sau cánh cửa không chỉ có một mình Trình Kim.
Vốn là người tự chủ, nhưng khi nhìn thấy cặp vợ chồng trung niên ngồi trên ghế sofa xuống, đứng sững nhìn Lương Thần, ánh mắt lạnh lùng, gay gắt trách cứ. Đương nhiên cô hiểu hàm ý của cái nhìn ấy. Sự xuất hiện của cô cùng với Lăng Diệc Phong lúc này lập tức xoá tan niềm tin tưởng của cô ta, sự tin tưởng cô ta đã nói như đinh đóng cột chiều nay. Nhưng cô không quan tâm, Trình Kim có tin lời cô hay không có gì quan trọng? Đằng nào cô cũng không phải là người thất tín, cô về đây là theo yêu cầu của Lăng Diệc Phong, để cùng anh ‘nói một lần cho hết’. Toàn bộ tâm trí cô lúc này hoàn toàn tập trung vào cặp vợ chồng trung niên đang ngồi ung dung nhàn tản trên ghế sofa.
Nói hai người tuổi trung niên có vẻ không thích hợp, bởi nếu dựa vào tuổi cùa Lăng Diệc Phong suy ra, hai người ít nhất cũng phải ngoài năm mươi, nhưng có lẽ do biết cách chăm sóc, trông bề ngoài họ rất trẻ, trẻ hơn tuổi thực rất nhiều.
Khi cảm thấy cổ tay hơi đau, Lương Thần mới ý thức được cô và Diệc Phong vẫn trong tư thế thân mật không nên có, nhưng cô lại không có cách nào thoát khỏi tay anh.
Thế là thế nào?
Trước mặt Trình Kim, anh có thể thản nhiên nắm tay người đàn bà khác, đàng hoàng giới thiệu với cha mẹ mình! Hơn nữa, chẳng phải họ đến đây là để ‘chấm dứt tất cả’ hay sao?
Không thể nào hiểu nổi!
Ông Lăng cũng bắt đầu chú ý đến cử chỉ thân mật của hai người, ánh mắt không đồng tình của ông dừng lại trên cái nắm tay đó, cố kìm tức giận, lát sau ông lại hướng vào Lương Thần và dừng vài giây trên gương mặt cô trong cái nhìn đầy ẩn ý.
Mẹ Diệc Phong nãy giờ không nói gì, lúc đó mới đứng lên, nhẹ nhàng đi về phía Lương Thần. Bà mặc quần Âu màu đen áo ngắn màu cà phê, may rất khéo, gia công tỉ mỉ, nước da mềm mại trắng bóc, ngũ quan đoan