Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sự Dịu Dàng Chết Tiệt

Sự Dịu Dàng Chết Tiệt

Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341127

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1127 lượt.

ùng, móng tay găm vào lưng hắn càng sâu hơn.
Hòa vào cái va chạm mãnh liệt cuối cùng, nghe thấy tiếng hắn khẽ gầm lên, tiếp đó là sự rùng mình dữ dội. A, lưng cô bị hắn siết mạnh đến phát đau, cảm nhận được sự co thắt mạnh mẽ dưới bụng, một làn sóng nóng hổi tuôn trào, cơ thể chấn động, hai chân duỗi thẳng, như có luồng điện lướt qua toàn cơ thể. Cơn khoái cảm kích thích mạnh mẽ, phần nóng nổi phía dưới kia như được giải phóng, huyệt động cũng co siết lại, càng chặt hơn rồi cuối cùng mở ra.
Cơ thể hắn dần dần buông lỏng, ngã lên người cô. An An vuốt lưng Tiểu Vũ, mồ hôi ướt đẫm, làn da hắn nóng như lửa. Cô cũng vậy, toàn thân đã mềm nhũn.
Tiểu Vũ biết cuối cùng hai người họ đã đạt đến đỉnh điểm khoái cảm, đầu nặng nề vùi vào ngực cô, hắn yêu cô, yêu cô vô cùng. Cơn khoái cảm này trước giờ hắn chưa từng trải nghiệm qua. Không ngờ rằngm ấp người mình yêu, khát vọng nhục cảm trong người lại mạnh mẽ điên cuồng đến vậy, cứ thế bộc phát. Ôm An An vào lòng, thấy cô cũng đạt được cảm giác thăng hoa cực điểm, Tiểu Vũ rất vui.
Nhẹ nhàng vuốt mái tóc hắn, trong lòng đầy xúc cảm, cô biết, để đợi đến giây phút này hắn đã phải trải qua bao nhiêu dằn vặt, giày vò. Cô rất muốn mang đến cho hắn sự đam mê, khoái cảm mạnh mẽ và tình yêu nồng cháy nhất.
Tiểu Vũ khẽ ngước lên, nhìn vào đôi mắt cô, chầm chậm nói: “Anh rất vui”. An An cười, thấy lòng mình đầy ắp hạnh phúc, khẽ buột câu trả lời: “Em cũng vậy”.
Ảnh mắt hắn trở nên vô cùng dịu dàng, cánh tay vòng chặt hơn ôm cô vào lòng: “An An, anh yêu em”. Cô biết, cô luôn biết điều đó, nếu như không phải tình yêu mãnh liệt thế này thì làm sao cô có đủ can đảm vứt bỏ tất cả quá khứ để đi cùng hắn đến bây giờ. Đôi mắt cô mờ dần: “Cảm ơn anh, em cũng yêu anh”. Cảm giác hạnh phúc vô bờ bến này khiến con tim cô không tài nào truyền tải được hết.
Hai người ôm chặt nhau, lắng nghe nhịp tim của đối phương. Bởi vì tình yêu nồng nàn này không tài nào rũ bỏ được, vậy thì cứ yêu thương đi, hãy mang đến cho hắn niềm hạnh phúc lớn lao nhất trong cuộc đời.






Cạo Râu
Cơn gió sớm mai mát mẻ thổi vào làm lay động tấm rèm cửa, những tia nắng đầu tiên chiếu rọi căn phòng, không gian chầm chậm sáng lên.
Căn phòng tĩnh mịch, quần áo bừa bộn nằm rải rác trên ghế, dưới đất. Trên chiếc giường lớn là hai cơ thể đang nằm ngủ một cách yên bình, gương mặt ngập tràn hạnh phúc. An An nằm sấp để lộ bờ vai trần trắng trẻo, mái tóc rối tung, lộ ra nửa khuôn mặt mịn màng, cánh tay mảnh mai đặt lên lưng Tiểu Vũ.
Đột nhiên tiếng chuông điện thoại vang lên phá tan bầu không khí yên tĩnh. Tiểu Vũ dần tỉnh, quay người đưa tay mò mẫm chiếc điện thoại nơi đầu giường đang không ngừng đổ chuông. Hắn tắt chuông nhìn vào đã thấy sáu giờ rồi, quay đầu nhìn sang thấy An An cũng vừa m mắt.
“Chào buổi sáng”, Tiểu Vũ cười dựa sát lại, kéo An An vào lòng, cảm nhận làn da trần của cô áp lên cơ thể mình. Mất một lúc sau An An mới tỉnh hẳn, gương mặt phơnphớt hồng: “Chào buổi sáng”.
Tiểu Vũ ôm cô, đợi cho trái tim đầy ham muốn của mìnhdần bình tĩnh trở lại. Hôm nay phải đi làm, không thể tiếp tục tham lam thế này nữa.
Hắn thả ra, miết nhẹ môi cô: “Dậy nào, hôm nay phải tới công ty”. Hôm nay cũng là ngày đầu tiên hắn chính thức đi làm.
Hai người lần lượt đứng dậy vào phòng tắm rửa mặt.
Khung cảnh sáng sớm thật ấm áp, Tiểu Vũ nhìn An An đang đứng ngay cạnh mình đánh răng, thứ hạnh phúc này khiến người ta cảm thấy không thật. Khi ở Đại Liên, nhìn thấy cô rửa mặt, niềm khát khao ấy vẫn còn nguyên vẹn trong trí nhớ, hơn nữa giờ đây cô còn mặc một bộ đồ ngủ dễ thương, chẳng khác gì một gia đình.
Tiểu Vũ vui vẻ cúi đầu vã nước vào mặt, trong lòng không giấu nổi niềm vui sướng, rốt cuộc đã có thể ngày ngày thức dậy cùng cô. Hắn mo cũng được hạnh phúc như thế.
An An thấy hắn ngẩng lên, trên mặt đầy nước, liền với tay lấy chiếc khăn bông lau qua cho hắn. Tiểu Vũ để mặc cô giúp mình, mỉm cười ngoan ngoãn đứng yên. An An bồng thấy nụ cười của hắn sáng nay sao mà dễ thương đến vậy.
Lau xong cô khẽ vỗ vào mặt hắn, bàn tay không dừng được vuốt ve làn da mịn màng, Tiểu Vũ làm thế nào màchăm sóc nó được như vậy thế, đến ngay cả cô cũng phải ghen tỵ. Trên cằm mọc ra một ít râu khẽ đâm vào tay cô.
“Da anh rất đẹp”, cô tỏ ý ngưỡng mộ.
“Đây gọi là vẻ đẹp thiên bẩm”, hắn lại được thể đắc ý.
“Đúng, đúng, vẻ đẹp thiên bẩm của một cô nàng đẹp gái”, cô cũng không nhịn được cười.
Tiểu Vũ giả vờ tức giận véo mông cô, khiến An An giật mình kêu lên. Hắn cười, đế xem em còn dám nói bậy nữa không.
Cô không để ý nữa, quay người cúi đầu xuống bắt đầu rửa mặt.
Hắn khẽ cười, xoa bọt cạo râu Gillette lên mặt, đánh tạo bọt rồi lấy dao cạo râu ra.
Cô ngước mặt lên, vừa lấy khăn lau vừa nhìn hắn đang chăm chú cạo râu bồng thấy bứt rứt liền thầm thì năn nỉ: “Tiểu Vũ, em cạo râu giúp anh nhé?”.
Hắn dừng tay lại, hơi nghiêng đầu sang, nghi ngờ nhìn cô, có biết làm không đây? Nhưng An An đã cướp lấy dao cạo trong tay hắn.


Duck hunt