Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341129
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1129 lượt.
p tuấn tú đó.
Hắn khẽ quay mặt sang nhìn vẻ si mê của cô, có phải cô gái này buổi sáng thường ngẩn người như vậy không? Trong lòng thầm cười, khẽ gõ vào mũi cô: “Anh có đẹp trai cũng không cần phải nhìn thế đâu, anh sẽ xấu hổ lắm”. An An bị Tiểu Vũ trêu ghẹo, khẽ đấm vào ngực hắn, đúng là vẫn đáng ghét như vậy.
Hắn đưa tay ra, kéo cô vào lòng. Tiểu Vũ cũng rất vui, vì biết trong lòng cô hiện giờ nhất định đang xúc động mà không biết diễn đạt ra sao, nên mới ngẩn ngơ nhìn mình như vậy. Niềm hạnh phúc theo nụ cười hiện rõ trên gương mặt, ngập tràn trong ánh mắt hắn.
Xe đến rồi, hắn dẫn cô lên xe, hai người ngồi xuống hàng ghế sau, chiếc xe chầm chầm lăn bánh.
Cô dựa đầu vào vai hắn, khẽ nói: “Em thích cái cảm giác này, có thể cùng anh ngồi xe bus đi làm”. Tiểu Vũ cười không nói, chỉ nắm chặt tay cô, truyền hơi ấm.
Cảm giác hạnh phúc lúc này khiến cô tham lam đòi hỏi hơn, muốn hắn luôn dịu dàng như thế này với cô, và chỉ quan tâm mình cô. An An không biết mình có thể chịu đựng được chuyện sẽ có những cô gái khác nhìn hắn đầy tình tứ hay không, ham muốn chiếm giữ khiến cô sợ hãi. Cô hơi cúi xuống, nhớ lại trước kia, xung quanh Minh Minh có rất nhiều phụ nữ vây quanh, cô đều có thể chấp nhận. Có người đàn ông nào mà không thích nhìn phụ nữ đẹp chứ, còn cô lại không phải là một đóa hoa xinh đẹp đến nỗi cánh đàn ông phải chú mục vào mình. Cô chỉ cần hắn ở bên là đủ rồi, không yêu cầu quá nhiều mong muốn khác.
Nhưng lúc này cô không tài nào tưởng tượng được cảnh người con gái khác đến gần Tiểu Vũ. Suy nghĩxẹt qua, trong lòng liền trồi dậy cơn ghen tuông mãnh liệt. Cô không muốn, cô không thể chấp nhận. Cô ngước đầu lên nhìn ánh mắt dịu dàng của hắn, có lẽ vì hắn cho cô quá nhiều nên mới khiến cô tham lam độc chiếm như vậy, An An không muốn sẻ chia với người khác dù chỉ là một chút. Cảm giác này làm cô vô thức siết chặt tay hắn lại.
Tiểu Vũ cảm nhận được cái siết chặt ấy, nhìn cô bằng ánh mắt kiên định. Mặc dù không biết lúc này cô đang nghĩ gì, nhưng hắn không muốn nhìn thấy sự lo lắng trong mắt cô. Trên suốt con đường tương lai sau này, hắn chỉ muốn cô luôn được vui vẻ, tươi cười.
Hai người cùng nhau đứng trên chuyến xe đó, con đường phía trước còn dài, vậy thì hãy góp nhặt từng chút hạnh phúc một đi.
Điều Kiện
Những ngày tiếp theo là những ngày An An đắm mình trong hạnh phúc, mỗi ngày đến công ty là một ngày ngập tràn vui vẻ
Hết giờ làm, Tiểu Vũ đợi cô ở tiệm sách bên kia đường đối diện công ty để cùng về. Sau đó hai người đến khu chợ gần nhà mua thức ăn, lần nào Tiểu Vũ cũng đòi xuống bếp, An An không đồng ý nên phải dồ mãi hắn mới ngoan ngoãn đợi cô nấu nướng xong xuôi.
Vệ Tử Minh và Mần Nhất Hàng cứ đôi ba ngày lại ghé qua nhà họ ăn cơm. Mỗi lần xuất hiện đều trêu Tiểu Vũ đến tức điên: “Hai tên thổ phỉ này, sao không trả tiền mà ngày nào cũng đến ăn chực”. Bầu không khí vô cùng huyên náo, lần nào cũng bị họ đến quấy rầy thế giới của hai người.
An An vô cùng niềm nở đón tiếp cả hai, vui vẻ nhìn ba người đàn ông đấu khẩu, Tiểu Vũ lúc này trông càng đáng yêu, chân thực.
Vậy cú điện thoại này là của ai? Điện thoại réo hai lần, mãi lâu sau An An mới quyết định bắt máy, muốn xem cuối cùng anh ta định làm gì?
“Alô”, giọng cô khô khốc, nhớ đến những gì anh ta đối đãi với mình, cô chẳng còn giữ kẽ làm gì.
“Vu An An”, một giọng nói khiến cô cực kỳ kinh ngạc vang lên trong điện thoại. Không phải là Minh Minh, là mẹ anh ta! Cô giật mình trả lời:“ Vâng, là tôi”. “Trưa đến đây một chút”, vẫn là cái giọng đầy cao ngạo ấy: “Tôi có việc muốn nói với cô”.
An An đắn đo, có chuyện gì chứ? Đầu dây bên kia không đợi được bèn giục: “Mười hai giờ ba mươi ở cổng tòa nhà mái đỏ”, nói xong liền cúp máy, chẳng thèm quan tâm cô có đồng ý hay không.
An An khẽ cười, người đàn bà này vẫn giữ cái tính cáu kỉnh ấy, đã chủ động hẹn gặp còn yêu cầu người ta phải đi tìm bà ấy. Haizz, được rồi, đi xem bà ta muốn cái gì? Dù sao cô cũng không quan tâm bà ta cảm thấy thế nào nữa rồi.
Giờ nghỉ trưa, An An xách túi ra khỏi công ty vẫy một chiếc taxi đi đến điểm hẹn.
Bước vào trong quán, giờ là tầm ăn trưa nên người rất đông. Cô nhìn quanh một lượt, thấy vẻ mặt vô cảm của bà ta đang nhìn mình, nhưng không hề có ý sẽ gọi cô. An An cười khẩy, bước tới.
Ngồi xuống đối diện với bà ta, cô bình tĩnh hỏi: “Dì tìm cháu có việc gì?”, trong lòng không có thiện cảm nên cô chẳng thể tỏ ra tôn trọng được.
Bà ta chẳng nói câu nào, nhìn An An thăm dò, sắc mặt u ám. An An cười thầm trong bụng, không phải là muốnthấy cô đau khổ vì rời xa Minh Minh, ngày ngày lấy nước mắt rửa mặt đấy chứ? Thật là khiến bà ta thất vọng. Cô vẫn sống rất tốt, hơn nữa còn vui vẻ hơn trước rất nhiều, không lên tiếng, đợi bà ta mở miệng, chẳng phải bà ta là người tìm cô trước sao?
“Gần đây cô và Minh Minh còn liên lạc không?”, bà ta không thể tin nổi, sao trên gương mặt cô ta chẳng có chút gì là đau khổ thế?
An An khẽ lắc đầu, gặp nhau để làm gì