Tác giả: Đan Phi Tuyết
Ngày cập nhật: 03:27 22/12/2015
Lượt xem: 134983
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/983 lượt.
ng không thể dao động hắn, kinh sợ hắn. Bên hông của nàng phát ra một trận hưng phấn run rẩy. Trên người hắn mùi nước hoa sang trọng tràn ngập chóp mũi nàng, giống như mê hồn dược, đem nàng mê man đầu óc choáng váng. Không uống rượu, nhưng là nàng cảm thấy chính mình say, say ngã vào tình cảnh mê hoặc như vậy, vào lồng ngực tựa như trong mộng như vậy.
Nàng không dám mở to mắt, không dám đối mặt sự thật. Nàng cảm thấy hoảng hốt, đây là mộng, đây là mộng, đây là mộng. . . . . . Một lần lại một lần trấn an chính mình. Là mộng, cho nên hai chân nàng như nhũn ra, đầu gối vô lực, lồng ngực căng cứng, bụng như thiêu như đốt.
Đêm nay Lương Chấn Y quả thực là ma quỷ hóa thân, mê hoặc nàng đến không còn sức chống đỡ, chỉ có thể yếu đuối ỷ ở trong ngực hắn. Hơi thở nóng bỏng của hắn phả vào sau gáy nàng, nàng hưng phấn đến hồ đồ, trực giác cảm thấy cả người giống như muốn hòa tan. Nàng cơ hồ yếu ớt đến nỗi đứng không vững, toàn bộ ỷ lại trên hai cánh tay hắn kiên định chống đỡ nàng. Của hắn ôm làm hại nàng trở nên yếu đuối, không thể tin được chính mình sẽ có lúc vô dụng như vậy, mơ mơ màng mang theo hắn khai vũ, đi theo cước bộ của hắn, tùy ý hắn xoay tròn.
Trời ạ! Mình nên làm gì bây giờ? Hà Phi tham lam hít sâu hương vị trên người hắn, lưu luyến lồng ngực rộng lớn của hắn. Lý trí cảnh báo nàng không nên vô sỉ như vậy ngã vào lòng một người đàn ông khác, nhưng mà của nàng dục vọng lại đang thúc giục nàng đầu hàng, muốn nàng dựa vào càng gần, đem mặt vùi vào càng sâu.
Sau đó Hà Phi kinh hãi phát hiện nàng đang cùng Lương Chấn Y khiêu vũ quá kề sát nhau, nàng nhưng lại hạnh phúc đến phát run, tội lỗi hi vọng một khúc này vĩnh viễn không ngừng. Nàng bi ai nghĩ, đây nhất định là khảo nghiệm của ác ma, nàng không qua được một cửa này, hắn chết tiệt rất mê người, vô cùng mê người; mà hóa ra ý chí của nàng lại bạc nhược như vậy, nàng phát hiện mình đáng chết đem mặt vùi càng thêm sâu vào trong ngực hắn, cùng hắn gắt gao ôm nhau.
Muốn chết, nếu là Lương Chấn Y cùng nàng trong đêm đầu tiên, nàng bắt đầu hoài nghi mình có thể kháng cự được. Hắn đem nàng mê hoặc đến hồn bay phách lạc, mất hồn mất vía, ý chí bạc nhược, lý trí cũng thành cái đinh gỉ, đành phải nhắm mắt lại, không dám lại nghĩ đến cỗ rung động sâu trong lòng kia, vì cái gì lại rối loạn như vậy? Dán vào trong ngực hắn nhẹ nhàng đung đưa thân thể, Hà Phi nhắm chặt hai mắt, không dám hỏi chính mình liệu không phải là có một chút. . . . . . yêu Lương Chấn Y?
Yến hội kết thúc vào lúc đêm khuya, Hà Phi quanh quẩn ở cửa khách sạn. Ánh trăng như bạc, đêm lạnh như nước, các đồng nghiệp đều đã tự về nhà. Hà Phi cầm theo túi, đứng lặng bên đường, quay điện thoại gọi cho bạn trai, hắn đã đáp ứng tới đón nàng, nhưng thực hiển nhiên, hắn lại đã quên mất. Hắn mau quên đã khiến Hà Phi quen đến mức cạn sạch sức lực để tức giận, chuyện gì hắn đáp ứng cũng tự động coi bảy, tám phần là hỏng.
Từ Thiếu Khâm ở đầu bên kia điện thoại xin lỗi. “Thực xin lỗi Phi à, bà nội đột nhiên đến thăm anh, anh bận quá liền quên mất.” Lại thấp giọng hỏi: “Anh bây giờ đi không được, em có thể tự mình đi nhờ xe sao?”
Hà Phi thật hi vọng bạn trai tới đón nàng, bởi vì lúc này lòng của nàng đang loạn mòng mòng, nàng sợ hãi cảm giác không hiểu được của mình với Lương Chấn Y, nhưng là nàng cũng chỉ có thể bất đắc dĩ cúp máy.
Đã trễ thế này, một người đi tắc xi thật sự không ổn. Hà Phi gọi cho Úy Nhân Nhân, hi vọng nàng còn chưa đi xa, có thể đưa nàng một đoạn đường.
Kết quả nàng còn chưa hỏi, đầu bên kia điện thoại Úy Nhân Nhân đã hưng phấn mà hỏi lại nàng: “Phi nha, chúng ta cùng người bên Cao Vượng định đi chơi club, em có muốn đi không?”
Lương Chấn Y hỏi địa chỉ, chạy nhanh rời khỏi khách sạn.
Đài bên trong xe đang phát ra nhạc jazz. Bộ váy hở vai làm Hà Phi có chút lạnh. Lương Chấn Y để ý thấy trên cánh tay tuyết trắng của nàng nổi lên da gà, lập tức xoay mở hệ thống khí sưởi.
Ngồi ở trên thoải mái rộng lớn ghế da, Hà Phi thẳng tắp nhìn cảnh sắc ngoài cửa sổ vùn vụt lướt qua, ánh đèn nê-ông lấm chấm diễm hồng rực rỡ, chính là không dám nhìn Lương Chấn Y anh tuấn mặt, nhưng là. . . . . . Hình phản chiếu trên cửa kính xe là hai má phi hồng của chính mình, còn có đường nét tuấn lãng của hắn. Đáng chết, nàng đã cố ý ngồi thật xa, lại vẫn có thể cảm giác được sức nóng trên người hắn. Nàng không lạnh, tâm lại nóng bừng bừng, hơn nữa mặt đỏ rất rõ ràng.
Lương Chấn Y thuần thục điều khiển tay lái, từ ảnh phản chiếu trên cửa kính xe nàng quan sát hắn, chú ý tới hắn làn da đậm màu rám nắng, đôi môi mỏng kiên nghị, cùng với đôi mắt đen huyền thâm thúy. Mặt của hắn thập phần đẹp mắt, cái cằm hữu lực chứng tỏ hắn can đảm cùng quyết đoán, mà tóc của hắn biến thành màu đen giống như bóng đêm. Hà Phi mím môi, cho dù hắn vẫn giữ im lặng nhưng hơi thở tao nhã mê người hắn phát ra vẫn vô biên vô hạn vây quanh bao phủ nàng.
Phương tâm đại loạn, nàng bứt rứt khó chịu, không được tự nhiên càng lui sâu vào ghế da.<