Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sủng Em Đến Tận Trời

Sủng Em Đến Tận Trời

Tác giả: Đan Phi Tuyết

Ngày cập nhật: 03:27 22/12/2015

Lượt xem: 134907

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/907 lượt.

vô cùng tốt.”
Đài Trung? Nhà hàng Tứ Xuyên?! Hà Phi lau miệng, vẻ mặt hoảng sợ, có nghĩ xa quá hay không vậy?
Không nghĩ tới mẹ Từ tuôn ra lời càng chấn động nàng. “Thiếu Khâm cũng không còn nhỏ, đến lúc đó vợ chồng các con đồng tâm cùng nhau buôn bán, cháu có thể an tâm chăm con lại có thể ở nhà công tác, rất thuận tiện, ha ha ha ha!”
Là bọn họ thuận tiện đi? Hà Phi nghe được lưng phát lạnh.
“Ha ha ha ha a, ba chờ không kịp ôm cháu nội đâu.” Ba Từ cười toe toét.
Ôm cháu nội? Hà Phi sắc mặt trắng bệch, nàng còn không có tính sinh con đâu.
Bà nội cười đến còn to hơn nữa. “Ha ha ha ha ha. . . . . . Bà đây liền lên thành cụ, ha ha ha ha ha, con của Thiếu Khâm nhất định rất xinh đẹp. Các cháu nhất định phải sinh nhiều cho bà vài đứa chắt nha!”
Sinh vài đứa? Hiện tại sắc mặt Hà Phi quả thật chính là “xanh như tàu lá chuối”. Coi nàng là lợn sề à? Một con không phải là tốt nhất sao?! Hà Phi có lệ cười yếu ớt hai tiếng, bọn họ có phải tự mình đa tình an bài quá nhanh hay không? Nàng không thể không đưa ra ý kiến, cùng bọn họ thương lượng. “Uhm. . . . . . Nhưng là. . . . . . Nhưng là bà ngoại cháu quen sống ở Đài Bắc rồi.”
Thiếu Khâm cuối cùng lương tâm phát hiện, nói giúp: “Hà Phi lo lắng cho bà ngoại. Chúng con sau khi kết hôn chỉ sợ không ở được Đài Trung.”
Hà Phi cảm kích nhìn Thiếu Khâm.
Mẹ Từ múc canh, cao giọng nói: “Điều này cũng khó trách, nhưng là. . . . . . cũng không phải không thể giải quyết, giờ tìm người giúp việc nước ngoài rất tiện lợi. Yên tâm, Hà Phi, cháu cứ yên tâm đến Đài Trung sống với bọn bác, bà ngoại của cháu a, bác giúp cháu tìm cái người giúp việc đến chăm sóc là được.”
Ba Từ nở nụ cười. “Ha ha ha ha a, vẫn là vợ của anh thông minh.”
Thiếu Khâm cũng vui vẻ, hào hứng nhìn lại Hà Phi. “Ừ, ý kiến đấy cũng rất được.”
Hà Phi vẻ mặt cứng ngắc, trong tay đang cầm cốc nước, có một thoáng xúc động muốn đem cả cốc nước hắt lên khuôn mặt tươi cười của bạn trai, cũng có lúc nàng tưởng lật bàn rời đi. Nhưng cuối cùng vì bận tâm đến mặt mũi bạn trai, cũng chỉ trầm mặc quyết định vùi đầu ăn cơm.
Kết quả bữa cơm kia nàng ăn mà lòng thiêu lửa đốt, dạ dày đau đầu đau. Đến tận sau vẫn đều nghe thấy Từ Thiếu Khâm cùng người nhà hắn thảo luận lao động nước nào là rẻ nhất lại làm việc tốt nhất, nàng im lặng không hề phát biểu ý kiến. Phát hiện gia đình bọn họ có cái truyền thống, chính là cho tới bây giờ chỉ vì người trong nhà nghĩ, hoàn toàn không để ý đến suy nghĩ của người khác.
Hà Phi ăn không thấy mùi vị, chán nản mệt mỏi. Bỗng nhiên rất muốn biết Lương Chấn Y đang làm cái gì? Lại không khỏi nghĩ, nếu là Lương Chấn Y, cũng sẽ ích kỷ như vậy sao? Hà Phi chớp mắt mấy cái, thật hi vọng bữa cơm này mau chấm dứt. Muốn chết! Chỉ nghe bọn họ nói được thật hào hứng thỉnh thoảng lại cười ha ha, nàng lại cảm thấy thực nhàm chán.
Bạn trai ngồi bên mình, người ngồi đầy bàn náo nhiệt xoay quanh, nàng lại nếm đến chưa bao giờ có cô đơn.
Không khỏi lại nhớ tới cùng Lương Chấn Y ngồi ở trong xe nghe nhạc jazz, cùng hắn mắt đối mắt khiêu vũ, trong lòng của hắn ấm áp, hai tay của hắn ấm áp, lúc nàng dựa vào ngực hắn cũng rất ấm áp, đêm qua nàng thật vui vẻ biết bao. Một trận tim đập nhanh, đúng vậy a, đêm qua, nàng chân chính vui vẻ, đã muốn thật lâu chưa từng có cảm giác sung sướng rung động như vậy.
Hà Phi nắm chặt đũa, nếu nàng không có bạn trai, nếu nàng đạo đức cảm không phải nặng như vậy, nàng khẳng định sẽ không chút do dự lao thẳng vào Lương Chấn Y ôm ấp. Đợi chút, nàng cười chua xót. Lao thẳng vào Lương Chấn Y? Nghĩ đến mà hay, hắn có nói thích nàng sao? Đêm qua hắn tốt với nàng, chỉ sợ bất quá là thông cảm với nàng đi? Lại chưa nói thích nàng, ai, đừng suy nghĩ miên man nữa.
Bữa ăn náo nhiệt khiến Ôn Hà Phi như ở trong mộng tỉnh lại, bàng hoàng bừng tỉnh. Tương lai của nàng thật muốn cùng đám người kia qua sao? Sinh một đống con, mở một nhà hàng Tứ Xuyên, quăng bà ngoại cho người giúp việc, nghỉ việc chạy đến Đài Trung?! Vĩnh viễn không thể cùng cộng sự công ty làm việc cùng nhau, nhất là thật khó gặp lại Lương Chấn Y?
Lương Chấn Y?! Hà Phi mày nhíu càng chặt hơn.
Không có ngôn ngữ nào có thể giải thích vì sao lại rung động với một người nào đó, nhưng lúc rung động, lại xác thực có thể biết. Thân thể nóng lên, tim đập như đánh trống, đầu gối như nhũn ra, mặt đỏ tai hồng. Nhìn hắn, lại không dám đối mặt hắn; tưởng tới gần hắn, lại không dám tới quá gần hắn. Hà Phi mơ hồ hiểu vì sao Úy Nhân Nhân lại nói. . . . . . nàng có thể yêu nhầm rồi. Nhớ đại học ngày đó Thiếu Khâm tích cực theo đuổi nàng, mọi cách che chở, Hà Phi nghĩ đến, đây là tình yêu, không có oanh oanh liệt liệt, chỉ là cảm thấy người con trai này đối tốt với nàng, nhiệt tình lại tích cực, thực có thể dỗ nàng vui vẻ, ngày qua tháng lại, không có ngẫm nghĩ, cũng tiếp nhận tình cảm của hắn.
Nhưng giờ nàng ước chừng ý thức được trên đường tình cảm dường như có lối rẽ khác, chỉ mong còn có thể quay đầu, chỉ mong có thể lựa chọn một lần nữa, nhưng là, nàng thật sự có thể chứ?
Nhiều năm bên


XtGem Forum catalog