Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sủng Em Đến Tận Trời

Sủng Em Đến Tận Trời

Tác giả: Đan Phi Tuyết

Ngày cập nhật: 03:27 22/12/2015

Lượt xem: 134919

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/919 lượt.

br>Nơi này vẫn như cũ ấm áp thoải mái, nhưng là không có Lương Chấn Y phảng phất mùi nước hoa, không có độ ấm đôi chân của hắn. Hà Phi nhắm mắt lại, khổ sở nhớ lại lời nói lạnh lùng lúc ban chiều của hắn.
“Ngày mai nếu không thành công nhận được vụ này, quay lại làm trợ lý chấp hành.”
Hà Phi chóp mũi đau xót, hốc mắt lại ướt. Không hiểu, nàng thật không hiểu. Hắn từng như vậy dịu dàng giúp nàng một phen lúc nàng gặp chuyện xấu mặt, nhưng vì sao, hôm nay nàng ngã đau, hắn lại đem nàng đẩy càng sâu, thờ ơ lạnh nhạt nhìn nàng sẩy chân? Ngay cả trưởng phòng đều nói giúp cho nàng, tại sao hắn lại tàn khốc đả kích nàng?! Hà Phi nhịn không được khóc nức lên, đột nhiên kinh hãi nhận ra, chân chính làm nàng bị thương tâm, không phải là kế hoạch bị trộm, mà là hắn lời nói không thông cảm không tha thứ. Chân chính làm nàng áy náy tự trách, hóa ra không phải vì nàng làm mất vụ Hán Quần, mà là nàng làm cho hắn thất vọng. . . . . .
Nước mắt ướt đẫm cuốn thiết kế, đầu của nàng trống rỗng, nghĩ không ra ý tưởng gì, nàng xong rồi. . . . . . Lương Chấn Y nhất định sẽ đối với nàng phi thường phi thường thất vọng rồi. Hà Phi khóc nức nở, nàng quả nhiên là còn không bằng A Đẩu*.
(*): A Đẩu, aka Lưu Thiện, là con trai của Lưu Bị, hậu chủ của Thục Hán. Nhắc tới Lưu Thiện là người ta nghĩ tới một người bất tài, vô dụng và nhát gan. Người Trung Quốc thậm chí còn dùng tên A Đẩu để chỉ những đứa trẻ kém cỏi, hay dùng thay thế cho tính từ thiểu năng.






“Em không hiểu, em thật sự không hiểu.” Nhân Nhân đối với Lương Chấn Y lắc đầu nói.
Bọn họ đại biểu cho V. J tham dự tài chính và kinh tế tiệc rượu ở khách sạn. Nhân Nhân nghĩ mãi mà không rõ, hỏi Lương Chấn Y đứng bên cạnh. “Em vẫn nghĩ là anh thích Hà Phi, là em ảo giác sao? Anh làm sao có thể tàn nhẫn với cô ấy như vậy. Anh có biết cô ấy cả buổi chiều khóc thương tâm đến thế nào không?”
Lương Chấn Y không yên lòng nghe, nàng khóc sao? Đôi mắt sâu thẳm của hắn hiện lên một thoáng u buồn. Hắn nói khẽ với Úy Nhân Nhân: “Em rất thiên vị Ôn Hà Phi.”
“Anh thì không chắc?” Nhân Nhân không phủ nhận. Nàng quả thật là thích Hà Phi, Hà Phi đôi khi có chút ngốc, phản ứng không đủ linh hoạt, vô tâm lại liều lĩnh, thường chọc cho nàng vừa tức vừa buồn cười; nhưng nàng vẫn coi trọng Hà Phi, vẫn cho rằng cô nhóc kia đủ cố gắng, tương lai khẳng định có triển vọng, chỉ cần sửa lại tính tình là tốt rồi.
Lương Chấn Y đem ly rượu không giao cho nhân viên phục vụ, không chút để ý nói: “Hà Phi còn quá non. Cô ấy có tài hoa, nhưng không hiểu được đạo lí đối nhân xử thế. Em rõ ràng thiên vị cô ấy đã muốn rước lấy không ít lời ghen tị sau lưng. Hôm nay nếu anh dễ dàng tha thứ cho lỗi của cô ấy, tương lai, bất luận cô ấy biểu hiện có xuất sắc đến đâu, sau lưng đều sẽ bị người ta nói được rất khó nghe, bất luận cô ấy cố gắng thế nào đi chăng nữa cũng bị lời đồn đại nhấn chìm. Úy Nhân Nhân ——” Lương Chấn Y ánh mắt chuyên chú, nhìn Nhân Nhân vẻ mặt hoang mang, thấm thía nói. “Anh sẽ không vĩnh viễn ở lại công ty. Ngày nào đó em thăng chức, hoặc là anh rời đi, em có thể tưởng tượng đến lúc đó Ôn Hà Phi muốn như thế nào cùng với đồng nghiệp đỏ mắt ghen tị ở cùng sao?”
Hắn đúng là bạn trai Ôn Hà Phi, tên đàn ông may mắn làm hắn ghen tị đến chết.
Cùng bảo vệ chào hỏi qua, Lương Chấn Y đến nửa đêm quay trở lại công ty.
Trên tay hắn mang theo một túi đồ ăn, đèn phòng kế hoạch vẫn sáng, nhưng là không thấy bóng Hà Phi đâu. Hắn xoay người đi ra, bước hướng văn phòng cuối hành lang, quả nhiên, đèn sáng. Không chút nào ngoài ý muốn, hắn dưới chân bàn tìm được Ôn Hà Phi đã muốn ngủ mơ mơ màng màng. Hắn chống tay lên mép bàn, khom người nhìn lại cô gái đáng thương bên dưới.
Nàng hiển nhiên khóc mệt cũng đã kiệt sức, thân mình cuộn lại, tay vẫn còn nắm chặt cuốn vở thiết kế nhàu nhàu nhĩ nhĩ, tài liệu quăng tứ tung. Vừa ngủ, lại vừa lạnh đến run lên. Thấy bộ dạng điềm đạm đáng yêu này của nàng, Lương Chấn Y cực đau lòng, nhíu mày, vì mình buổi chiều nghiêm khắc với nàng mà cảm thấy áy náy.
Hắn khom người cẩn thận ôm nàng ra, Hà Phi rên lên, theo bản năng liền tiến sát vào lồng ngực ấm áp kia, rì rầm nói mơ vài câu vô nghĩa, rồi lại ngủ mê mệt.
Hắn đem nàng nhẹ nhàng đặt xuống chiếc sô pha dài màu đen trước tường, cởi ra áo vét, đắp lên thân mình phát run của nàng. Ôn Hà Phi thực tự nhiên co vào trong áo, thỏa mãn than một tiếng.
“. . . . . . Hán Quần a. . . . . .” Nàng mơ mơ màng màng nói. “. . . . . . Ai. . . . . . Mình xong rồi. . . . . .” Nhíu mày, lại mệt mỏi ngủ thiếp đi, mơ hồ không biết phía trên đầu có một đôi mắt cỡ nào thâm tình đang nhìn nàng.
Lương Chấn Y thương nàng mỏi mệt, ngồi xổm phía trước sô pha nhìn kỹ vẻ mặt nàng ngủ say. Hắn đưa tay, đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua khóe mắt nàng đã khô nước mắt. Mí mắt nàng sưng to, rõ ràng là đã khóc rất nhiều. Hắn muốn ôm nàng vào lòng để trấn an, lại sợ làm nàng bừng tỉnh. Lương Chấn Y ngồi xuống sô pha, sức nặng của hắn làm sô pha lún sâu xuống, thân m