Tác giả: Đan Phi Tuyết
Ngày cập nhật: 03:27 22/12/2015
Lượt xem: 134920
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/920 lượt.
ình Hà Phi lọt vào trong sô pha, quay một cái, co người lên, ôm chặt áo vét ấm áp.
Hắn mỉm cười, đổ người qua nhìn xuống vẻ mặt nàng ngủ say, vừa lòng thấy khuôn mặt nàng vốn vì rét lạnh mà tái nhợt giờ dần dần hồng hào lên. Của nàng dần dần phiếm hồng khuôn mặt là đáng yêu đến cỡ nào, của nàng trơn bóng cánh môi thực mê người, đặc biệt là khuôn mặt khi ngủ kia của Hà Phi không có chút nào đề phòng quả thực đáng yêu đến khiến hắn muốn xâm phạm nàng. Trời ạ, thân thể hắn vì khát vọng ôm nàng mà đau đớn, kìm lòng không được cúi thấp mặt, môi cực nóng của hắn tham lam sát qua má nàng. Tim hắn đập thình thịch, khuôn mặt mềm mại biết bao, thân thể nháy mắt nóng bừng. Đáng chết, hắn chết tiệt nhiệt huyết sôi trào.
“Gì thế!” Nàng bỗng nhiên kêu lên quay sang, môi hai người bất ngờ chạm nhau. Lương Chấn Y đồng tử co lại, nghĩ nàng tỉnh lại, nhưng không có, nàng chỉ là nhíu chặt chân mày. Sợ nàng mở mắt, hắn muốn bứt ra, Hà Phi lại đột nhiên vươn tay tóm lấy cổ hắn, ôm lấy hắn. Nàng thỏa mãn thở dài một tiếng, làm hại thân thể của hắn căng cứng, thống khổ nhắm mắt lại. Đây là tra tấn cỡ nào ngọt ngào lại tàn nhẫn nha!
Thật ấm áp nha. . . . . . Hà Phi là nghĩ ôm lấy gối ôm, mơ hồ đem cả người hắn ôm vào lòng.
Lương Chấn Y cười chua xót, thân thể căng cứng, dục vọng phấn khởi, lúc này không thể động đậy. Khuôn mặt hắn thống khổ căng chặt, nắm chặt hai tay, tim đập như gõ trống. Bộ ngực mềm mại đầy đặn của nàng dán sát vào trong ngực hắn, hắn nhịn không được cúi người, đè nàng xuống, Hà Phi rên lên, ôm hắn càng chặt hơn. Thân thể hai người đè lên nhau, của hắn nóng rực phấn khởi để ở nơi mềm mại nhất của nàng.
Gần như thế, gần sát đến như thế. Muốn chết, hắn kích thích đến cực điểm, tâm hỏa thiêu đốt, hắn hô hấp trở nên nặng nề dồn dập.
Lương Chấn Y thống khổ nhắm chặt hai mắt, mặc kệ, hắn buông tha cho giãy giụa, thân mình đổ sang một bên, dứt khoát đem cả người nàng ôm vào lòng. Hắn thở dài, vì cảm giác thân mật tuyệt vời này. Một cái ôm này của hắn vốn là bất kể giá nào, Hà Phi nếu tỉnh, hắn đành phải nhận lỗi; không nghĩ tới ngủ đến mơ hồ Hà Phi không những không tỉnh, lại còn không chút nào rụt rè đem khuôn mặt lạnh cóng chôn sâu vào trong ngực hắn ấm áp. Tóc trên đầu nàng sát qua cằm hắn, thân thể của nàng chặt chẽ tiếp xúc với của hắn cường tráng cực nóng thân hình. Lương Chấn Y buộc lòng phải căng chặt thân thể, nhẫn nại thống khổ bị dục vọng tra tấn. Đáng chết, hắn nóng đến chảy mồ hôi.
Hắn cười khổ, là Hà Phi rất không biết bảo vệ mình, hay vẫn là triệt để ngu ngốc? Bị hắn ôm như vậy cũng không tỉnh. Hay là vì quá mệt mỏi? Hôm nay nàng chịu đủ.
Trên sô pha thật dài, bọn họ quay người vào nhau, cánh tay hắn cường tráng ấm áp ôm ngang lưng nàng, nàng lại hồn nhiên chưa phát hiện ra là ai đang che chở nàng ngủ say.Mặt của nàng dán vào trong ngực hắn, nàng cũng không có cảm giác; tim của hắn đập lớn tiếng như vậy, nàng lại không có nghe thấy. Nàng chính là ngây ngốc ngủ ngon thỏa mãn, đã quên mình đang ở công ty, trong mộng còn tưởng rằng ngủ trên giường ấm áp, ôm chăn lông vũ, nào biết cái chăn lông vũ này đúng là Lương Chấn Y.
Lương Chấn Y thực áp lực ôm chặt nàng. Nếu không sợ dọa phải nàng, thật muốn xúc động rút hết quần áo nàng, vùi vào trong cơ thể nàng thỏa mãn dục vọng của mình. Hắn ôm Hà Phi, nhắm mắt lại, thống khổ rên rỉ, trời ạ, hắn có thể tưởng tượng nàng trần truồng lõa thể có bao nhiêu mê người. Của nàng làn da trắng nõn, hắn tưởng tượng bộ ngực nàng rất tròn đáng yêu, tưởng tượng đùi nàng thon dài mĩ lệ, tưởng tượng của nàng mảnh khảnh cổ, eo nhỏ tuyệt vời, bụng trơn mềm. Hắn tưởng tượng đến chính mình thỏa mãn vuốt ve thân thể của nàng, nghĩ đến cả người nóng lên, miệng đắng lưỡi khô, quả thực mau phát điên vì dục vọng rồi.
Hà Phi đáng thương, hồn nhiên không biết gối ôm ấm áp này đã muốn nóng đến sắp nổ mạnh, còn duỗi thẳng chân, vắt ngang qua thắt lưng Lương Chấn Y. Thân thể hắn lập tức có phản ứng, dục vọng phấn khởi, lại thêm lần nữa hắn thực sẽ không để ý tới mà muốn nàng.
Bình tĩnh, bình tĩnh! Chính là vẫn ẩn nhẫn dục vọng, chỉ ôm chặt nàng. Mồ hôi đẫm lưng, lý trí cùng dục vọng kéo co, hắn vừa thống khổ vừa vui sướng. Hưởng thụ lúc đêm khuya ngắn ngủi lại vô cùng thân thiết, bỗng nhiên hi vọng nàng vĩnh viễn đừng tỉnh, cứ như vậy làm cho hắn thỏa sức ôm ấp. Lương Chấn Y bi ai nghĩ.
Hắn quả thực là đứa ngốc, bạn trai của nàng bất trung, hắn lại còn cẩn thủ đúng mực, không dám lỗ mãng. Không, ôm chặt lấy Hà Phi, hắn cẩn thận như vậy chỉ là bởi vì rất thích nàng, giậu đổ bìm leo, chỉ sợ nàng tỉnh lại sẽ bị nàng oán hận chán ghét. Có lẽ là rất thích, quá yêu, người ta liền khó tránh khỏi trở nên đặc biệt yếu đuối đi? Càng thêm thật cẩn thận nơm nớp lo sợ, như là sợ hãi kinh động đến cái gì, ở trước mặt người yêu, Lương Chấn Y cũng chỉ là cái đứa ngốc ưu sầu.
Nhìn ra bên ngoài cửa sổ, bóng đêm mĩ lệ, trăng non nhìn như lưỡi câu, trên cửa sổ thủy tinh phản chiếu ra bóng dáng bọn họ, hắn thấy được chính mình kinh sợ nhát gan, đối mặt cô gái chân chính yêu,