Tác giả: Đan Phi Tuyết
Ngày cập nhật: 03:27 22/12/2015
Lượt xem: 134918
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/918 lượt.
theo đuổi phụ nữ.
Trần Dĩnh nhíu mày. “Chủ tịch.” Tiếng nói lạnh đủ để đóng băng hắn nhiệt tình ánh mắt. “Xin ngài buông tay ra.”
Phương Tuấn Mẫn mỉm cười. “Từ khi em vào công ty, anh đã hẹn em không dưới mười lần.” Hắn bám riết không tha hỏi nàng. “Đây là lần thứ mười một, tối nay có rỗi không? Có thể có vinh hạnh cùng em dùng bữa tối?”
“Đây là lần trả lời thứ mười một của tôi.” Trần Dĩnh dùng sức một cái, rút ra văn kiện, trừng nhìn hắn ánh mắt mang cười, đáp ngắn gọn hữu lực. “Tôi thích một mình ăn cơm.” Cùng lắm là chịu được một con mèo bầu bạn.
Hắn vẻ mặt tổn thương làm cho nàng đôi mắt xinh đẹp của nàng đột nhiên sáng lên.
Phương Tuấn Mẫn mở tay ra. “Chưa thấy qua cấp dưới nào cứng đầu giống em như vậy.”
Trần Dĩnh lạnh lùng khiêu mi, lườm hắn một cái. “Chủ tịch Phương, tôi là tới làm việc, không phải đến để hẹn hò.”
Phương Tuấn Mẫn cười ha ha, không thèm để ý Trần Dĩnh cho hắn biển nguy hiểm chớ gần. “Nói chuyện đừng như tát nước vào mặt nhau như vậy chứ.”
Trần Dĩnh đem văn kiện cất vào cặp tài liệu, trước khi đi bỏ xuống một câu: “A, mất hứng thì đuổi việc tôi a!”
Hắn cười đến lớn tiếng hơn nữa, không có cách nào với nàng. “Phản, phản rồi, kiêu ngạo đến như vậy.” Rồi hướng phương hướng nàng ly khai nói vọng tới: “Anh sẽ hỏi lần thứ mười hai nữa. . . . . .”
Trên hành lang, Trần Dĩnh nghe thấy, chỉ hừ một tiếng “Nhạt nhẽo”, lập tức ấn xuống nút thang máy, hoàn toàn không đem Phương Tuấn Mẫn để vào mắt.
Bình yên vượt qua sóng gió Hán Quần, ở trong lòng Ôn Hà Phi, bóng dáng Lương Chấn Y dần dần lớn dần. Nàng phát hiện nhiều khi mình nhìn Từ Thiếu Khâm nhưng lại nhớ tới Lương Chấn Y.
Nàng phát hiện mỗi khi ở công ty cùng Lương Chấn Y chạm mặt, cho dù chỉ là sát bên người mà qua, nàng sẽ tự nhiên mà rung động.
Nàng bắt đầu lo được lo mất, cùng bạn trai hẹn hò thì không yên lòng. Nàng thử càng cố gắng làm việc, ý đồ muốn che giấu trong lòng không yên, nhưng là nàng bi ai phát hiện, nàng lúc thường thường lơ đãng sẽ nhớ tới Lương Chấn Y đêm hôm đó dịu dàng.
Từ Thiếu Khâm dần dần cũng phát hiện Hà Phi khác thường. Đêm trước khi bay điSan Francisco, hắn xuất ra nhẫn đã chuẩn bị sẵn, đưa cho Hà Phi.
Trên chiếc nhẫn có nạm kim cương. Ánh kim cương lấp lánh trong đôi mắt kinh ngạc của Hà Phi.
“Đây là. . . . . .”
Từ Thiếu Khâm chủ động đem nhẫn đeo lên ngón áp út của nàng. “Anh đã thông suốt rồi, anh sẽ không ép em, anh sẽ chờ em tự nguyện giao chính mình cho anh.” Hắn hôn lên đầu ngón tay Hà Phi. “Em nguyện ý chờ anh trở về sao? Phi, gần đây em rất hờ hững với anh, anh rất sợ. . . . . .” Hắn ủ ê. “Lòng em có phải có người khác hay không?”
Hà Phi đột nhiên tránh đi ánh mắt của hắn, kích động luống cuống. “Không. . . . . . Không có a. . . . . .” Vì sao lại chột dạ? Nàng cũng không có làm chuyện gì xin lỗi Thiếu Khâm, thế mà lại bị ánh mắt tra xét của bạn trai làm kinh hoảng.
“Chiếc nhẫn này đại biểu cho tâm ý của anh.” Hắn nắm chặt tay Hà Phi. “Anh ở Mĩ nhất định sẽ học hành thật chăm chỉ để lấy đến tấm bằng. Hà Phi, anh sẽ cho em một tương lai thật tốt đẹp. Em nguyện ý chờ anh sao?”
Hà Phi cúi thấp mặt, nhìn chiếc nhẫn lóe ra lấp lánh, bỗng nhiên cảm thấy chính mình do dự thật là đáng giận.
“Em. . . . . . Em. . . . . . Chúng ta thật sự thích hợp sao?” Rốt cục hỏi ra chính mình hoang mang.
“Anh biết bố mẹ anh bọn họ quá hăng hái dọa sợ em . . . . . .” Thiếu Khâm nắm chặt tay nàng, không ngừng kể ra quá khứ ngọt ngào trước đây. “Em còn nhớ rõ lúc trước anh theo đuổi em đã từng nói gì sao?” Ánh mắt của hắn lấp lánh, Ôn Hà Phi là cô gái duy nhất hắn để ý. “Anh sẽ chăm sóc em cả đời, anh tuyệt sẽ không phụ em. Ngày mai anh phải ra nước ngoài rồi, duy nhất không yên tâm chỉ là em. Đáp ứng anh, chờ anh trở lại. Đáp ứng anh được không? Em sẽ chờ anh chứ? Hà Phi.”
Không nghĩ tới lòng nàng không yên đã muốn rõ ràng đến mức làm cho bạn trai nhìn ra, Hà Phi áy náy, bất chấp bỏ xuống mơ mộng viển vông với Lương Chấn Y, rút về siết chặt tay nói: “Em. . . . . . Anh yên tâm. . . . . . Em sẽ không thay lòng, em chờ anh. . . . . .” Trước kia lựa chọn Từ Thiếu Khâm, Hà Phi nguyện ý chịu trách nhiệm, cùng Thiếu Khâm đi tới cuối cùng.
Thiếu Khâm nhẹ thở ra, cách bàn ăn, ôm bạn gái. “Có lời cam đoan của em, anh yên tâm.”
Đầu đông gió lạnh tràn về. Ngày trời âm u ấy, Từ Thiếu Khâm cùng với người thân rời đi Đài Loan. Thực lòng mà nói, hắn thật không nỡ rời Hà Phi. Tình cảm của hắn với nàng là nghiêm túc, đáng tiếc Hà Phi luôn hi vọng sau khi kết hôn mới thân mật, hắn đường đường một gã đàn ông khỏe mạnh, đương nhiên đành phải tìm một chỗ khác để phát tiết.
Từ Thiếu Khâm ở sân bay chia tay người nhà, Ôn Hà Phi phải đi làm, không tới tiễn đưa. Mang theo lòng luyến tiếc với Hà Phi, dưới trời đông rét mướt, hắn một mình bay điSan Francisco xa xôi.
Ở công ty, Ôn Hà Phi đứng trước cửa kính mờ sương, cảnh sắc xám xịt làm cho nàng thấy không rõ lắm màu trời.
Nàng thở dài, thời gian này tâm tình