XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sủng Em Không Tốt Sao

Sủng Em Không Tốt Sao

Tác giả: Hận Điệp

Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015

Lượt xem: 1341235

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1235 lượt.

ông yên, vẻ mặt Hoàng Phủ Thần Phong trầm xuống gầm nhẹ: “Ai vừa ở kia náo loạn?”
Tất cả mọi người không dám lên tiếng, lại không dám thừa nhận, không ai biết hậu quả thừa nhận sẽ là cái gì.
“Đều không thừa nhận? Rất tốt.” Hoàng Phủ Thần Phong cười lạnh.
Mà một tiếng cười lạnh đủ làm cho tất cả công nhân viên nổi da gà.
Lúc này, lại có một cô gái nói chuyện: “Kẻ nào không có mắt giẫm lên giầy của tôi? Có biết giầy tôi vừa mới mua không?”
Nghe được lại có tiếng nói chuyện, làm cho Hoàng Phủ Thần Phong càng thêm tức giận, hắn ôm Chỉ Ngưng đi về phía thanh âm kia, vừa thấy cô gái kia chính là thư ký của mình!
“Thư ký Giang, chẳng lẽ cô không có giáo dục như vậy sao? Lần trước lớn tiếng gõ cửa phòng làm việc của tôi, tôi coi như xong. Xem ra giáo huấn kia còn chưa đủ?” Hoàng Phủ Thần Phong vốn muốn đổi thư ký, vừa vặn mượn cơ hội hôm nay.
“Không, không phải, tổng tài, ngài nghe tôi giải thích.” Giang Như Ngọc luống cuống.
“Đủ rồi, cô bị sa thải, lập tức đến phòng tài vụ tính tiền.” Hắn cũng không muốn lãng phí thời gian.
Giang Như Ngọc hung hăng trợn mắt liếc nhìn Chỉ Ngưng.
Hoàng Phủ Thần Phong kêu lễ tân gọi tới ba bảo vệ.
“Tổng tài, xin hỏi ngài có chuyện gì?” Bảo vệ trưởng hỏi.
“Hai người đi xem Giang Như Ngọc thu xếp đồ đạc.”
“Dạ” hai người bảo vệ cung kính trả lời.
“Cậu đem băng ghi hình ở đại sảnh sáng nay lập tức đưa đến phòng làm việc của tôi.” Hoàng Phủ Thần Phong nhất định phải tra ra mấy người nói chuyện lớn tiếng. Nói xong, bước đi vào thang máy.
Mọi người tuyệt đối thật không ngờ, vì lớn tiếng mà tổng tài làm to chuyện, xem ra khẳng định liên quan đến Hàn Chỉ Ngưng.
Bang Mị Duyên
Hoàng Phủ Thần Phong sau khi đặt Chỉ Ngưng lên giường liền đi xuống tầng dưới.
Mấy ngày nay, Hoàng Phủ Thần Phong dùng phân nửa thời gian thiết kế quà tặng cho Chỉ Ngưng. Hắn cùng Chỉ Ngưng thật đúng là ăn ý! Chỉ Ngưng cũng rất khẩn trương thiết kế nhẫn.
Giang Như Ngọc bị đuổi việc ngồi trong quán cà phê. Không ai có thể biết cô ta đang suy nghĩ gì. Lúc này, cô ta lấy điện thoại ra bấm một dãy số, lạnh lùng nở nụ cười.
Nói chuyện điện thoại xong, bước ra khỏi quán cà phê.
Nguy hiểm đang tới gần!
Chỉ Ngưng đến giữa trưa mới tỉnh, vừa mở mắt ra liền cảm thấy kỳ quái, vì sao mình lại ở trong phòng nghỉ công ty? Tối hôm qua rõ ràng là ở trong nhà, mình tới công ty lúc nào? Nghĩ đi nghĩ lại vội vàng chạy xuống lầu tìm Hoàng Phủ Thần Phong.
Chỉ Ngưng hốt hoảng chạy đến trước bàn làm việc của Hoàng Phủ Thần Phong làm hắn hoảng sợ.
“Phong, sao em lại ngủ ở đây? Em tới như thế nào?” Thoáng cái liền hỏi một loạt vấn đề.
“Ngưng Nhi, em tỉnh rồi? Em có biết em đã ngủ rất lâu rồi không!” Hoàng Phủ Thần Phong giống như không nghe thấy câu hỏi của Chỉ Ngưng, cứ thế nói chuyện.
“Anh trả lời câu hỏi của em trước!” Chỉ Ngưng trừng mắt nhìn Hoàng Phủ Thần Phong.
Hoàng Phủ Thần Phong chỉ dùng một câu đơn giản trả lời vấn đề, đó chính là: “Sáng nay, em còn đang ngủ, nhưng một mực giữ lấy tay anh, không cho anh đi nên anh liền giúp em thay quần áo, sau đó ôm em tới công ty. Chỉ đơn giản như vậy.”
Chỉ Ngưng vừa nghe Hoàng Phủ Thần Phong nói giúp mình thay quần áo, mặt của cô lập tức liền đỏ, tuy bọn họ đã rất nhiều lần tiếp xúc thân thể nhưng Chỉ Ngưng vẫn ngượng ngùng.
“A! Cái gì? Anh ôm em tới công ty sao? Không phải mọi người đều thấy chứ?”
“Vậy thì có sao!” Hoàng Phủ Thần Phong nhún vai, tỏ vẻ không sao cả.
“Ách, quên đi, không nói linh tinh với anh nữa. Ngày mai là ngày đầu năm mới, em đến bệnh viện thăm mẹ. Trước khi đi hôn một cái, anh đã khổ cực ôm em đi làm như vậy!” Sau khi hôn xong Chỉ Ngưng cười khẽ đúng lúc Hoàng Phủ Thần Phong mở trừng hai mắt.
“Ngoan! Anh sẽ đến bệnh viện đón em, đừng quên ăn cơm.” Trước khi đi vẫn không quên nhắc nhở Chỉ Ngưng ăn cơm đúng giờ.
“Vâng, anh cũng vậy, em đi đây! Bye bye!”
Từ lúc Chỉ Ngưng bắt đầu rời khỏi công ty đã có người theo phía sau cô.
------------LOVE------------
Trong phòng VIP bệnh viện.
“Mẹ, ngày mai là ngày đầu năm mới rồi, mẹ đã ngủ gần một năm, như thế nào vẫn chưa tỉnh lại? Mẹ, Phong đối với con rất tốt, anh ấy rất chiếu cố con. Con lớn như vậy, ngoài mẹ ra, chỉ có anh ấy đối tốt với con. Phong còn an bài cho mẹ ở phòng bệnh VIP, còn gọi bác sĩ chuyên môn thần kinh đến điều trị cho mẹ. Anh ấy nói nếu như qua tết mẹ vẫn chưa tỉnh lại thì sẽ đưa mẹ sang Mĩ để trị liệu, anh ấy nhất định làm cho mẹ tỉnh lại.” Chỉ Ngưng mỗi lần đến bệnh viện thăm mẹ đều kiên trì cùng mẹ nói chuyện.
“Mẹ, con đi trước mua cơm trưa, lát sẽ quay trở lại.”
“Hàn tiểu thư, cô lại đến thăm mẹ à?” Đó là người chăm sóc trông nom mẹ của Chỉ Ngưng, Vương tiểu thư.
“Đúng a! Cám ơn cô đã chăm sóc mẹ tôi. Tôi đi trước mua cơm trưa, lập tức quay lại. Nếu như lát nữa Phong đến, phiền cô nói với anh ấy một câu.”
“Được, yên tâm đi!” Vương tiểu thư là người rất tốt, một chút cũng không giống những phụ nữ khác.
Chỉ Ngưng vừa ra ngoài bệnh viện đã bị người đánh bất tỉnh, sau đó mang lên một chiếc