Tác giả: Hận Điệp
Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015
Lượt xem: 1341238
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1238 lượt.
hủ Thần Phong nói.., không ai dám nói không.
Nửa giờ sau, Chỉ Ngưng được đưa ra, Hoàng Phủ Thần Phong vội vàng tiến đến hỏi: “Ngưng Nhi có sao không?”
“Hàn tiểu thư từ trên xuống dưới có rất nhiều vết thương, khoang miệng bị đánh vỡ, sau khi Hàn tiểu thư tỉnh lại cố gắng hết sức đừng để cô ấy nói chuyện. Ngoài ra, não bị chấn động, hiện tại hôn mê bất tỉnh.” Bác sĩ không dám giấu diếm, đầu đuôi gốc ngọn đều nói hết.
Nghe được thương thế nghiêm trọng của Chỉ Ngưng, trái tim Hoàng Phủ Thần Phong đều tan nát, nắm chặt tay.
“Đã biết. Tầng lầu Ngưng Nhi ở không được để cho những người không liên quan đến gần, ngoại trừ nhân viên bảo vệ, bác sĩ và y tá, còn có, y tá trưởng và nhân viên bảo vệ phải ở bên Chỉ Ngưng hai mươi tư tiếng đồng hồ.”
“Dạ, chúng tôi đã biết, bây giờ chúng tôi sẽ đi xử lý.” Bác sĩ bình tĩnh nói.
Hoàng Phủ Thần Phong quay đầu nói với nhân viên bảo vệ: “Các người phân thành hai nhóm thay phiên canh giữ cả tầng lầu, đặc biệt bên ngoài phòng bệnh Ngưng Nhi.”
“Dạ.” Thanh âm của vài chục người cơ hồ có thể làm cho cả bệnh viện đều nghe thấy.
Mà những bệnh nhân ở tầng này đều phải chuyển phòng bệnh.
Hoàng Phủ Thần Phong nắm tay Chỉ Ngưng, nhẹ nhàng xoa, hy vọng có thể giảm bớt đau đớn cho cô.
Lễ mừng năm mới & xuất viện
Ba ngày qua đi, nhưng Chỉ Ngưng vẫn chưa tỉnh lại. Ba ngày này, Hoàng Phủ Thần Phong luôn luôn ở bên cạnh Chỉ Ngưng, luôn luôn nắm tay cô.
Ba ngày trước là ngày đầu năm mới, Hoàng Phủ Thần Phong vì Chỉ Ngưng còn đang hôn mê cảm thấy cô độc, hắn quyết định không tụ họp với đám bạn của mình mà ở trong bệnh viện cùng Chỉ Ngưng.
Đám bạn của Hoàng Phủ Thần Phong biết rõ hắn phong lưu thành tính, mà hôm nay không theo chân bọn họ đón năm mới, muốn ở bệnh viện cùng một người phụ nữ. Điều này đã kích thích nghiêm trọng lòng hiếu kỳ của bọn họ, bởi bọn họ mùng một hàng năm đều tụ tập một chỗ. Cho nên, bọn họ quyết định đến bệnh viện nhìn cô gái nhỏ của Hoàng Phủ Thần Phong một chút, thuận tiện đón năm mới tại bệnh viên luôn.
Không đến hai giờ, bạn bè Hoàng Phủ Thần Phong liền đến ‘thăm hỏi’ bọn họ, chỉ là vừa đến ngoài cửa đã bị nhân viên bảo vệ chặn lại.
”Mọi người không thể đi vào.” Xem ra, những người bảo vệ này thực có trách nhiệm.
”Vâng.” Tiểu Thần là em trai của Thịnh Phong Cẩn.
Mười phút sau, Tiểu Thần mang theo ba nhân viên phục vụ của ‘Mạt Lan Đóa’ vào phòng. Nhưng đều bị Hoàng Phủ Thần Phong đuổi ra, hắn không hy vọng có người lạ ở trong phòng bệnh của Chỉ Ngưng.
Trên bàn cơm trong phòng bệnh đầy rượu và thức ăn, nhưng Hoàng Phủ Thần Phong chỉ uống một ly sau đó lại nhớ tới Chỉ Ngưng, đến bên cạnh nắm tay của cô. Trước khi Chỉ Ngưng tỉnh lại, hắn không có tâm tư làm bất luận chuyện gì. Hoàng Phủ Thần Phong đóng cửa lại, tránh những người kia quấy rầy đến Chỉ Ngưng, mà phía ngoài những người kia ăn uống thật cao hứng.
Ba giờ sau Hoàng Phủ Thần Phong đi ra ngoài, bọn họ toàn bộ đều say, có người nằm trên ghế salon, có người nằm trên mặt đất, còn có người ghé trên mặt bàn. Hoàng Phủ Thần Phong ra ngoài gọi bảo vệ đem bọn họ đến khách sạn thuê phòng ngủ.
————LOVE———–
”A” Ngón tay của Chỉ Ngưng bỗng nhúc nhích.
Hoàng Phủ Thần Phong thấy tay Chỉ Ngưng cử động, mừng rỡ vạn phần, “Ngưng Nhi, em đã tỉnh? Em không cần nói, bác sĩ nói khoang miệng em bị vỡ, em rất đau phải không?”
”Ô ô ô” nhìn thấy Hoàng Phủ Thần Phong, Chỉ Ngưng liền khóc. Trong khoảnh khắc đó, Chỉ Ngưng cho rằng mình vĩnh viễn sẽ không gặp được Hoàng Phủ Thần Phong nữa.
“Ngưng Nhi, đừng khóc, không sao rồi, không phải sợ, anh sẽ luôn bên cạnh em, không phải sợ!” Hoàng Phủ Thần Phong không muốn nhất chính là thấy Chỉ Ngưng khóc nên hắn lập tức ôm cô an ủi.
Hoàng Phủ Thần Phong ấn chuông khẩn cấp ở đầu giường, nói Chỉ Ngưng đã tỉnh lại, gọi bác sĩ trưởng tới ngay lập tức, một vài bác sĩ vừa nghe Hoàng Phủ Thần Phong phân phó lập tức chạy tới.
Sau khi kiểm tra, một bác sĩ báo cáo: “Phong thiếu, Hàn tiểu thư đã không còn gì đáng ngại, quan sát thêm một ngày, nếu như không có vấn đề gì có thể xuất viện, nhưng vẫn là đừng cho cô ấy nói quá nhiều, nếu không khoang miệng sẽ vỡ ra.”
”Tôi biết, cám ơn.” Chỉ Ngưng vừa tỉnh lại, trong lòng Hoàng Phủ Thần Phong vui mừng vô cùng.
Bác sĩ nghe thấy Hoàng Phủ Thần Phong nói cảm ơn với mình, yên lặng đứng tại chỗ hồi lâu, sau đó vẫn chưa lấy lại tinh thần nói, “Không, không cần cám ơn.”
Hoàng Phủ Thần Phong cũng không nói thêm, trực tiếp đến bên Chỉ Ngưng.
Bởi vì khoang miệng Chỉ Ngưng còn chưa khỏi hẳn cho nên cô nói rất nhỏ, “Phong, em sợ cuối cùng không được nhìn thấy anh nữa, không được nhìn thấy mẹ nữa, em rất sợ.”
Hoàng Phủ Thần Phong cảm thấy Chỉ Ngưng sợ hãi, liền lập tức trấn an cô: “Ngưng Nhi, ngoan, không sao rồi, không cần suy nghĩ nữa, ngoan ngoãn ngủ một giấc, không cần nói nữa, ngày mai chúng ta trở về nhà.”
Chỉ Ngưng nghe lời nhắm mắt lại, nhưng tay của cô nắm thật chặt tay của Hoàng Phủ Thần Phong, sợ hắn s