Tác giả: Hận Điệp
Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015
Lượt xem: 1341259
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1259 lượt.
nay.
Tiếng Pháp:
Cái này, tất cả mọi người đều nhìn Hoàng Phủ Thần Phong.
“1million eurosune.” (1000000 đồng Euro lần thứ nhất)
Phía dưới bàn luận rối rít, cũng không có người muốn ra giá.
“1milliond eurosàdeuxreprises.” (1000000 đồng Euro lần thứ hai)
“Troisunmillioneuros.” (1000000 đồng Euro lần thứ ba)
“***@@@***.” (thành giao)
Hai chữ ‘ thành giao’ của người chủ trì vừa dứt, tiếng vỗ tay trong hội trường lập tức vang lên.
“Ngưng Nhi, hiện tại chiếc nhẫn này thuộc về em, cao hứng chứ?” Vẻ mặt Hoàng Phủ Thần Phong đắc ý nhìn Chỉ Ngưng.
“Hừ! Tại sao phải tiêu nhiều tiền như vậy? 1000000 đồng Euro cũng không phải là một con số nhỏ, làm sao anh lãng phí như vậy? Anh dùng nhiều tiền như vậy để mua một chiếc nhẫn, còn không bằng đem tiền quyên cho những nơi nghèo khó! Nếu như anh thích chiếc nhẫn như vậy..., em thiết kế một lần nữa là được rồi! Cần gì phải tiêu nhiều tiền như vậy, phí nhiều tâm tư như vậy? Thật là” tiêu nhiều tiền như vậy, tâm Chỉ Ngưng muốn đau chết rồi, nhưng trong lòng cô vẫn có một chút cảm động nho nhỏ.
Hoàng Phủ Thần Phong một câu đều không nói, chỉ là mỉm cười nhìn Chỉ Ngưng ‘bực tức’.
“Bảo bối, phát tiết xong chưa? Nếu như em thích, chúng ta trở về có thể quyên tiền cho những vùng nghèo khó. Nếu không nữa thì..., anh đem tất cả thẻ tín dụng của anh đều giao cho em xử lý, sau này khi anh muốn dùng tiền, sẽ hỏi em, được không?”
“Mới không cần dùng thẻ của anh! Em có tiền lương cũng đã đủ tiêu. Bất quá có thể quyên tiền cho những trường học gặp khó khăn.” Cùng Hoàng Phủ Thần Phong một chỗ, ngoại trừ quần áo Hoàng Phủ Thần Phong giúp Chỉ Ngưng mua, những thứ khác, Chỉ Ngưng đều không động đến.
“Ha ha, cũng biết em sẽ nói như vậy, bất quá không quan hệ, của anh chính là của em, của em cũng là của anh. “ Hiện tại chúng ta có thể trở về được chưa?”
“Có thể, chính là chiếc nhẫn” Chỉ Ngưng lo lắng, tiêu nhiều tiền như vậy, lại quên cầm nhẫn về.
“Yên tâm, anh đã gọi bảo vệ đi nhận rồi.” Từ lúc trước đấu giá, Hoàng Phủ Thần Phong đã đưa chi phiếu cho bảo vệ hắn tín nhiệm, hiện tại, đại khái đã điền vào một con số khá lớn rồi.
Rời khỏi buổi đấu giá, Hoàng Phủ Thần Phong cùng Chỉ Ngưng tay trong tay đi trên đại lộ Champs Elysees.
“Phong, triển lãm trang sức đã kết thúc, chúng ta” cũng phải trở về nước sao?” Chỉ Ngưng không nỡ rời khỏi thành phố lãng mạn này.
“Không có, ở Paris vui đùa vài ngày, chúng ta sẽ đi Nhật Bản, lần trước không phải em nói muốn đi Nhật Bản chơi sao? Chúng ta có thể đến suối nước nóng ở Nhật Bản, ăn sushi cá sống, còn có thể leo núi Phú Sĩ.”
“Nhưng như vậy sẽ chậm trễ công việc của anh.” Chỉ Ngưng không muốn trở thành gánh nặng của Hoàng Phủ Thần Phong.
“Đứa ngốc, anh có thể họp qua video, không thành vấn đề.”
“Thật vậy sao?”
“Đương nhiên rồi!”
Dưới ánh nắng chiều, hai người bọn họ đi xa, ánh nắng chiều kéo dài thân ảnh của bọn họ.
Tan nát cõi lòng
“Ngưng Nhi, sáng mai chúng ta đến bờ biển xem mặt trời mọc được không?” Sau khi kích tình qua đi, Hoàng Phủ Thần Phong ôm Chỉ Ngưng, lúc này, thanh âm của Hoàng Phủ Thần Phong nghe rất gợi cảm, tràn ngập sắc dục.
“Được! Nhưng em sợ em dậy không nổi, trừ phi, anh gọi em.” So với Hoàng Phủ Thần Phong, thanh âm của Chỉ Ngưng có vẻ lười biếng, có chút khàn khàn.
“Không có vấn đề, anh sẽ gọi em, đến lúc đó, không tỉnh cũng phải tỉnh.” Nói xong, Hoàng Phủ Thần Phong tà mị cười, nhưng Chỉ Ngưng lại không thấy được.
“Ưm, em ngủ trước, mệt mỏi quá!” Chỉ Ngưng tìm vị trí thoải mái nhất trong ngực Hoàng Phủ Thần Phong, rất nhanh tiến vào mộng đẹp.
Sáng tinh mơ, chưa tới 4h, Hoàng Phủ Thần Phong đã bắt đầu gọi Chỉ Ngưng rời giường.
“Ưm” Chỉ Ngưng mơ mơ màng màng mở mắt, liền nhìn thấy Hoàng Phủ Thần Phong đang đè trên người mình, không ngừng hôn, tay còn không ngừng vuốt ve toàn thân từ trên xuống dưới, “Phong, anh đang làm gì vậy? Hơn nửa đêm còn không ngủ.”
“Ngưng Nhi bảo bối thân ái, hiện tại đã 4h rồi, chúng ta phải chuẩn bị đi ngắm mặt trời mọc.” Nói chuyện thuộc về nói chuyện, tay hắn vẫn không ngừng vuốt ve thân thể cô.
“Đúng nha! Thiếu chút nữa đã quên rồi. Ai u, vậy anh nhanh lên một chút!” Chỉ Ngưng đẩy Hoàng Phủ Thần Phong, chính là vô dụng.
“Không cần phải vội, để cho anh hôn chút nữa, Ngưng Nhi, em thật thơm a! Anh hối hận đã đánh thức em.” Hoàng Phủ Thần Phong còn giống như vô lại ôm Chỉ Ngưng, không cho cô rời giường. “A! Ngưng Nhi, đừng cắn, rất đau.”
Chỉ Ngưng cắn một cái lên bả vai Hoàng Phủ Thần Phong, “Ai kêu anh một mực đè nặng em, không cho em rời giường.”
“Ha ha, không chơi nữa, rời giường nào!” Hoàng Phủ Thần Phong xuống khỏi người Chỉ Ngưng, sau đó lại ôm lấy cô.
Chỉ Ngưng đau lòng xoa bả vai Hoàng Phủ Thần Phong, trên đó vẫn còn vài dấu răng, “Phong, rất đau, đúng không? Bằng không em cho anh cắn lại.”
“Đứa ngốc, anh làm sao có thể cam lòng cắn em.” Hoàng Phủ Thần Phong giúp Chỉ Ngưng chọn một bộ quần áo thoải mái, giúp Chỉ Ngưng mặc vào, sau đó mình cũng chọn bộ một quần áo giống như vậy.