Hãy Chờ Em Đánh Răng Xong Nhé...!
Tác giả: Hận Điệp
Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015
Lượt xem: 1341258
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1258 lượt.
“Ha ha, em cũng biết anh sẽ không nỡ.” Chỉ Ngưng đi vào phòng tắm.
Mười phút sau, bọn họ xuất phát đến bờ biển xem mặt trời mọc. Chờ bọn họ đi đến bờ biển, đã có không ít người cũng đang chờ mặt trời, thậm chí có người ngồi chờ từ tối qua. Hoàng Phủ Thần Phong cùng Chỉ Ngưng dựa vào nhau ngồi trên bờ cát.
“Phong, anh xem, mặt trời từ từ lên cao. Đẹp quá!” Chỉ Ngưng hưng phấn chỉ về phía đường chân trời.
“Đúng vậy! Rất đẹp. Em thích là tốt rồi.” Hoàng Phủ Thần Phong sợ Chỉ Ngưng lạnh, hắn đem khăn choàng đã chuẩn bị khoác lên người cô, sau đó đem tay Chỉ Ngưng giữ thật chặt trong tay mình, không ngừng xoa xoa.
Đến khi mặt trời hoàn toàn lên cao, bọn họ mới lưu luyến rời đi.
“Ngưng Nhi, hôm nay rời giường sớm như, em ngủ thêm một chút đi! Lát nữa ăn cơm trưa anh sẽ gọi em dậy.”
“Anh ôm em, em mới ngủ.”
“Nếu như anh biến mất, vậy em phải làm sao bây giờ?” Hoàng Phủ Thần Phong vừa nói, vừa cởi quần áo chui vào trong chăn ôm Chỉ Ngưng.
Mà Chỉ Ngưng vừa nghe Hoàng Phủ Thần Phong nói như vậy, hốc mắt liền đỏ, nước mắt uông uông nhìn Hoàng Phủ Thần Phong nói: “Phong, anh không quan tâm em sao?”
Nhìn thấy Chỉ Ngưng khóc, Hoàng Phủ Thần Phong vội vàng ôm chặt lấy cô, “Ngoan, Ngưng nhi, đừng khóc, em khóc cõi lòng anh cũng tan nát. Anh làm sao có thể không cần em chứ? Ngoan!”
“Vậy vì sao vừa rồi anh nói như vậy? Ô ô ô” Hoàng Phủ Thần Phong càng nói, Chỉ Ngưng càng kích động, càng khóc to.
“Bảo bối, thực xin lỗi, từ nay về sau anh không bao giờ nói thế nữa, em không nên tức giận, sẽ hại đến thân thể. Ngoan, ngủ đi!” Hoàng Phủ Thần Phong nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng Chỉ Ngưng.
“Phong, em không muốn đi Nhật Bản nữa, ngày mai chúng ta trở về nhà, được không?”
“Được, chúng ta sẽ đi Nhật Bản sau, ngày mai chúng ta trở về nhà.”
Chỉ Ngưng khóc mệt mỏi, lẳng yên nằm trong ngực Hoàng Phủ Thần Phong ngủ thiếp đi, nước mắt của cô còn chưa khô, Hoàng Phủ Thần Phong đau lòng nhìn Chỉ Ngưng, hôn lên những giọt nước mắt của cô.
Mà một hồi Đài Bắc, vĩnh viễn sẽ trôi qua.
Đau lòng
Sau khi trở về từ Paris, bọn họ tựa hồ lại nhớ tới đoạn thời gian ngọt ngào kia.
Hôm nay, Hoàng Phủ Thần Phong cùng bạn bè tụ tập ở quán bar.
“Phong, cậu rốt cuộc đã quên người phụ nữ kia sao?” Thịnh Phong Cẩn nói.
“Đúng vậy! Nếu như cậu chỉ đem Chỉ Ngưng trở thành người phụ nữ kia…, vậy nên sớm nói rõ rang với cô ấy, nhìn ra được, hiện tại Chỉ Ngưng đã không thể rời khỏi cậu.” Vân Thụy Toàn nói.
Hoàng Phủ Thần không nói gì, chỉ là uống rượu.
Ba người kia đều rất có hứng thú nhìn hành động của cô gái này.
“Cút!” Hoàng Phủ Thần Phong lạnh lùng nói, nhưng cô gái kia còn không biết tốt xấu tiếp tục nói.
“Phong thiếu, đêm nay tâm tình anh không tốt sao? Không quan hệ, em tới cùng anh.” Tay cô ta đã không an phận mở vài nút áo sơmi của Hoàng Phủ Thần Phong.
“Shit! Tôi kêu cô cút!” Hoàng Phủ Thần Phong vung tay lên, cô gái kia liền ngã nhào trên đất.
Lúc này, rất nhiều người đều đến xem náo nhiệt, đều chê cười cô ta tự mình đa tình, mà cô gái kia nhìn càng ngày càng có nhiều người đến xem, liền xấu hổ rời đi.
Hoàng Phủ Thần Phong đặt ly rượu xuống nói: “Tôi đi trước.”
Không đợi bọn họ trả lời, Hoàng Phủ Thần Phong rời khỏi quán bar, hắn muốn mau chóng về nhà, bởi vì Chỉ Ngưng đang chờ hắn về ngủ.
“Phong làm sao vậy? Đêm nay hắn có điểm lạ.” Nhan Nặc Tư vẫn không rõ tình huống, lúc ấy hắn đã di dân rồi, cho nên, hắn không biết chuyện của ‘người phụ nữ kia’ trong lời của bọn họ.
“Không có việc gì, mấy ngày nữa sẽ rõ.” Thịnh Phong Cẩn không nhiều lời.
Hoàng Phủ Thần Phong về đến nhà, nhìn thấy Chỉ Ngưng đang ngủ trên ghế salon, Hoàng Phủ Thần Phong biết rõ Chỉ Ngưng đang chờ hắn về. Hoàng Phủ Thần Phong đi qua, không cẩn thận đụng phải bàn tay nhỏ bé của Chỉ Ngưng.
“Đáng chết, tay lạnh như vậy.” Hoàng Phủ Thần Phong gầm nhẹ. Đụng phải tay Chỉ Ngưng như vậy, Hoàng Phủ Thần Phong đau lòng muốn chết, hắn ôm Chỉ Ngưng trở về phòng ngủ.
Hoàng Phủ Thần Phong giúp Chỉ Ngưng thay xong đồ ngủ, giúp cô đắp lại chăn cẩn thận, sau đó chính mình năm bên cạnh Chỉ Ngưng, ôm chặt lấy cô.
Chỉ Ngưng cảm giác được Hoàng Phủ Thần Phong ôm cô, cọ cọ vào ngực hắn, mơ mơ màng nói: “Phong, anh đã về.” Nói xong, liền ngủ tiếp.
“Ngủ đi! Bảo bối, anh không nên về muộn như vậy, hại em ngủ trên ghế salon, thực xin lỗi, từ nay về sau sẽ không như vậy nữa.” Dù cho Hoàng Phủ Thần Phong biết rõ Chỉ Ngưng đã ngủ, nhưng hắn vẫn nói xin lỗi với cô. Hắn hối hận vì mình trở về muộn như vậy, nếu như chậm một chút nữa, Ngưng Nhi sẽ lại bị cảm.
Trong lồng ngực Hoàng Phủ Thần Phong, thân thể lạnh như băng của Chỉ Ngưng dần dần nóng lên, xem ra, ngày mai, phải gọi chị Lý nấu chút canh nóng cho Ngưng Nhi uống, để ngừa vạn nhất cô bị cảm.
Nội gian
Sáng sớm hôm sau, Hoàng Phủ Thần Phong liền rời giường xuống lầu.
“Chị Lý, đêm qua Ngưng Nhi ngủ trên ghế sa lon ở phòng khách, vì sao không có ai đắp cho Ngưng Nhi một cái chă