Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sủng Hôn

Sủng Hôn

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341807

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1807 lượt.

trở thành bộ xương khô rồi." Hựu An bĩu môi: "Hiện tại đang lưu hành trào lưu gầy gò, là anh không biết thưởng thức."
Chu Tự Hoành ha ha nở nụ cười: "Anh thưởng thức vợ anh là được, cô gái khác không quan hệ với anh, tiểu nha đầu, buổi chiều lúc không có chuyện gì cần suy nghĩ thật kỹ." "Nghĩ cái gì?" Hựu An ngây ngốc hỏi ngược lại.
"Nghĩ khi nào thì gả cho anh, nếu bây giờ em gả cho anh, vừa đúng ngày mồng một tháng năm, cộng thêm thời gian nghỉ kết hôn, hai ta có thể nghỉ ngơi hơn hai mươi ngày đó, tiện nghi nhiều thì phải chiếm chứ." Hựu An không thèm để ý tới ngụy biện của anh: "Tôi phải đi làm, hẹn gặp lại." Nói xong, trực tiếp ngắt điện thoại di động, cơ hồ tin nhắn lập tức nháy lên, Hựu An mở ra nhìn, quả nhiên là Chu Tự Hoành gởi tới: "Mùa xuân dễ nóng người, nhớ uống nhiều nước."
Hựu An đột nhiên cảm thấy trong lòng có chút ấm áp, thật ra thì Trần Lỗi nói cũng không hoàn toàn không có đạo lý. Xét ý nào đó mà nói, cô thật có chút yêu cha, khát vọng có một người giống như ba cô, quan tâm cô, yêu mến cô, cưng chiều cô vô điều kiện. Nhưng mà, cùng Chu Tự Hoành dính vào nhau nhanh như vậy, Hựu An vẫn cảm thấy thần kỳ.
Nhưng cô không thể hủy bỏ, cô thích ở cùng Chu Tự Hoành. Trong miệng có chết cũng không thừa nhận, nhưng trong lòng vẫn bất tri bất giác mang theo kỳ vọng, cho nên ở cửa bệnh viện nhìn thấy Giang Đông, cô có mấy phần rất thất vọng.
Vẻ thất vọng rõ ràng giắt trên mặt của cô, làm Giang Đông không thể nói là có cảm giác gì. Hứa Hựu An biết mình sớm muộn gì cũng phải đối mặt với Giang Đông, thậm chí cả mẹ cô, cho nên phản kháng không có bất kỳ ý nghĩa gì, dù sao chuyện cũng phải nói rõ ràng rồi. Hựu An lần đầu ngoan ngoãn ngồi vào trong xe Giang Đông, Giang Đông thật có mấy phần không quen.
Giang Đông không mang cô về nhà, mà lái xe ra khỏi nội thành, Hựu An nhìn một chút ngoài cửa sổ, lại nghiêng đầu nhìn Giang Đông một chút, trong lòng không khỏi suy nghĩ. Không phải Giang Đông đem cô mang tới rừng núi hoang vắng đào hố mà chôn chứ, dù sao cho tới nay anh cũng sắp phiền chết vì cô, mặc dù một chút cô cũng không muốn phiền anh.
"Giang Đông, chúng ta đi đâu?" Giang Đông nghiêng đầu nhìn cô một cái: "Đến nơi thì biết." Hựu An không khỏi trợn mắt một cái, cũng biết cô hỏi là vô ích, người đàn ông này luôn luôn giữ lời như giữ vàng, hận chưa đem miệng vá lại được.
Hựu An yên tĩnh trở lại, cho đến khi xe ngừng lại, Hựu An mới phát hiện bên ngoài là một ngôi mộ, nơi đến là khu mộ, nghĩ như thế nào cũng cảm thấy quỷ dị.
Hiển nhiên Giang Đông biết giữ người, thả bọn họ đi vào, tiến lên từng bước, là từng nhóm từng nhóm Mộ Bia tề chỉnh, an tĩnh khác thường, cả khu mộ chỉ có tiếng bước chân của hai người bọn họ.
Rốt cuộc Giang Đông đứng lại trước một bia mộ, lại mạnh mẽ nhìn qua, trên bia mộ có một cô gái nét mặt tươi cười như hoa, rất đẹp, đẹp như ánh mặt trời, tên là Giang Tiểu Viện. Nhìn kỹ, sẽ phát hiện cô gái trên bia mộ có mấy phần giống Giang Đông
Hựu An hơi chần chờ hỏi: "Cô ấy là ai?" Giang Đông trầm mặc một hồi lâu: "Em gái tôi." Hựu An sửng sốt một chút: "Em gái ruột của anh?" Giang Đông lắc đầu một cái: "Là em gái nhà chú tôi. Chú thím tôi hàng năm đều ở nước ngoài, liền để con bé ở nhà tôi, từ nhỏ con bé đã thích Tự Hoành, cái loại thích mù quáng đó, tôi vẫn cho là, Tự Hoành cũng hơi thích Viện Viện. Trước khi con bé ra nước ngoài đã thổ lộ với anh ta, Tự Hoành lại cự tuyệt, con bé cứ như vậy mà ra nước ngoài, ở nước ngoài không bao lâu lại bị tai nạn xe cộ."
Tâm Hựu An nhảy một nhịp: "Giang Đông, anh có ý gì? Anh muốn nói cho tôi biết, Chu Tự Hoành hại chết em gái anh sao?" Giang Đông nhìn cô: "Tôi chỉ muốn cho em biết, Tự Hoành sẽ không thích em, trong lòng anh ta không có tình yêu, không có phụ nữ, anh ta không thể cho em hạnh phúc."
Hựu An chợt nhớ tới nhà bà lão mà Chu Tự Hoành nấu mì, còn nữa, ở dưới đèn đường Chu Tự Hoành nghêm túc nói với cô, anh sẽ đối tốt với em, cả đời......
Cô lắc đầu một cái: "Giang Đông, không phải anh sẽ đem cái chết của em gái anh đổ lên người Chu Tự Hoành chứ!" Giang Đông không lên tiếng nhưng nhị gì hết. Xác thực là từ sau khi Viện Viện chết, anh cùng Chu Tự Hoành đã không còn thân cận như trước nữa. Trước kia hai người cơ hồ Tiêu Bất Ly Mạnh*, bọn họ là đối thủ trên chiến trường cũng là anh em thân cận nhất trong cuộc sống. Có lẽ đúng như Hựu An nói, trong tiềm thức của anh đã đem cái chết của Viện Viện đổ lên người Chu Tự Hoành.
*Tiêu, Mạnh tức là Tiêu Tán và Mạnh Lương. Cả 2 đều là nhân vật chính trong “Dương gia tướng”, cả 2 đều là tướng quân, 2 người bọn họ sống chết có nhau, như hình với bóng, rất hiểu ý nhau. Tiêu Bất Ly Mạnh, Mạnh Bất Ly Tiêu chính là hình dung hai người như hình với bóng, giao tình rất sâu đậm. Sau này câu này được dùng để nói tình bạn tốt, chỉ tình cảm sâu nặng, thường xuyên ở chung 1 chỗ. Bởi vì hai câu này thông dụng cho tiểu thuyết cổ đại, ý tứ dễ hiểu, giống như lời nói, người bình thường hằng ngày thường xuyên dùng đến, ứng với nhiều loại phạm vi văn học. (Theo Jewel Lý trong v