Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sủng Hôn

Sủng Hôn

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341682

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1682 lượt.

gọi là chú đã tiện nghi cho chú lắm rồi." Chu Tự Hoành giơ tay bóp cái mũi của cô: "Tiểu nha đầu, cố tình chọc tức anh đúng không! Lớn hơn em có gì không tốt."
Trong lòng Hựu An âm thầm gật đầu, quả thật tốt vô cùng, người đàn ông này cho cô cảm giác thật ấm áp rất yên bình, tựa như phiêu bạc nhiều năm rốt cuộc cũng thấy được cảm giác gia đình.
Hựu An đặt ly thủy tinh trong tay xuống, nhìn Chu Tự Hoành nói: "Chú Chu, tôi cảm thấy, chú cần phải hiểu rõ ràng. Khuyết điểm của tôi thật nhiều, lòng dạ tôi hẹp hòi, không phân rõ phải trái, tính tình thích đùa bỡn, tính khí còn bướng bỉnh, không biết làm cơm, căn bản có thể đảm nhiệm dọn dẹp phòng, nhưng càng dọn dẹp càng loạn, nếu như biết sử dụng máy giặt tự động cũng coi như biết giặt quần áo, vậy xem như tôi cũng biết một chút. Công tác của tôi rất bình thường, tiền lương cũng không cao, càng không có gia đình có thể môn đăng hộ đối với chú. Lúc trước cảm thấy diện mạo cũng không có trở ngại gì, nhưng vừa so sánh với chú, tôi phải thừa nhận, không cùng một loại. Thật lòng mà nói, lấy điều kiện của chú, dù năm nay chú đã bốn mươi, tìm người đẹp môn đăng hộ đối mười sáu tuổi cũng không phải là chuyện khó khăn, lấy tôi xem là bị thua thiệt. Nhưng mà, nếu như chú muốn phát triển phong cách vô tư của Quân Giải Phóng nhân dân, nhất định lấy tôi, tôi cũng không phản đối. Chỉ là chú phải nhớ, hàng đã bán đi không trả lại, mặc dù sau đó phát hiện có vấn đề về chất lượng, chú cũng phải xui xẻo chấp nhận."
Chu Tự Hoành ha ha nở nụ cười: "Tiểu nha đầu, em thật là một kẻ dở hơi. Được, mặc dù anh bị thua thiệt, nhưng có câu nói ‘tôi không vào địa ngục thì ai vào địa ngục’, để tránh cho những người đàn ông khác bị em độc hại, anh sẽ cưới em!"
Nói xong, đứng lên: "Em và anh đều quyết định, vậy đi thôi!" Hựu An nhìn đồng hồ treo tường cũng đã hơn tám giờ: "Đi đâu?"
Chu Tự Hoành giơ tay kéo cô dậy: "Đến nhà anh, sau đó đến nhà em, ngày mai viết báo cáo, trước ngày mồng một tháng năm đi đăng ký, em chính thức là áp trại phu nhân của anh rồi."
Hựu An cứ như vậy bị anh xách lên xe, trực tiếp về nhà lớn, xe dừng cách Giang gia mấy tòa nhà, dũng khí vừa rồi của Hựu An oạch một cái, biến mất: "Chu, Chu Tự Hoành, tôi cảm thấy, hôm khác hãy đến có được không? Chú nhìn nè, hôm nay tôi ăn mặc không tốt lắm, cũng chưa trang điểm, cứ như vậy sẽ khiến người nhà chú nghĩ không tốt?"
Chu Tự Hoành nhướng mày quét cô từ trên xuống dưới mấy lần, trực tiếp đoán được ý cô: "Tiểu nha đầu, không phải em muốn đổi ý chứ!" Hựu An cúi đầu, rất chột dạ phản bác: "Ai chứ, ai đổi ý đâu?"
Chu Tự Hoành nói: "Kcó đổi ý là tốt rồi, như em mới vừa nói, anh cũng là hàng hóa đã bán ra, sẽ không cho trả lại. Cho nên, bây giờ em đổi ý cũng đã muộn. Về phần ăn mặc thì càng không cần thiết, chỉ cần em không phải là đàn ông, cha mẹ chồng tương lai của em cũng sẽ không phản đối, anh bảo đảm."
Một chữ Hựu An cũng không thể nói, cuối cùng chỉ có thể nhắm mắt bị Chu Tự Hoành dắt tay nhỏ bé đi vào.
Lam Phượng Hoàng: ép cưới thành công nha, anh thật nhanh quá đi






Chu phu nhân nằm mơ cũng không nghĩ đến, hơn nửa tháng trước buộc con trai lớn xem mắt, con còn một mực từ chối, mới qua mấy ngày, chợt dẫn theo tiểu nha đầu về nhà, há mồm đã nói muốn kết hôn.
Phải nói Chu Tự Hoành thật rất hiểu Thái hậu nhà anh, ánh mắt Chu phu nhân nhìn Hựu An, không khác gì nhìn thấy Quan m Bồ Tát Cứu Khổ Cứu Nạn .
Chu phu nhân cũng hết cách! Đời này chỉ sinh hai đứa con trai, đừng thấy tính tình không giống nhau, nhưng một đứa so một đứa càng khó trị. Đứa lớn chỉ tập trung tinh thần làm lính, giống như trúng tà, đã 36 rồi, cũng không hề thấy bên cạnh xuất hiện cái bóng một cô gái nào. Có một đợt Chu phu nhân còn hoài nghi con lớn nhà mình có bệnh gì không tiện nói ra hay không, ngượng ngùng nói với bọn họ, sợ làm bị thương lòng tự ái của con trai. Chu phu nhân ở bên cạnh tra hỏi nửa ngày cũng không hỏi ra nguyên cớ.
Cuối cùng ước chừng Tự Hoành cảm thấy mẹ của mình cũng thật không dễ qua được, trực tiếp quẳng xuống một câu: "Mẹ, các hạng cơ năng trên thân thể con trai của mẹ rất bình thường, nhưng trước mắt còn chưa nghĩ đến kết hôn." Chu phu nhân cực kỳ tức giận hỏi tới "Vậy con tính khi nào thì nghĩ đến?" Đáp án Tự Hoành cho bà dĩ nhiên là: "Chờ tìm người thuận mắt sẽ nói tiếp."
Khi đó Chu phu nhân thở dài, căn bảnuyệt vọng, cá tính con lớn ưa bắt bẻ lại phiền toái, có thể để anh nhìn thuận mắt, Chu phu nhân hoài nghi có cô gái như vậy hay không.
Chu Tự Hoành nói: "Hựu An, em cũng đừng từ chối. Mẹ anh chờ cưới con dâu vào cửa, cũng đã chờ thật nhiều năm rồi. Nhà ai cưới con dâu, mẹ anh cũng đều để bụng, không dễ gì đến lượt con trai mình, không để cho bà làm nhiều thứ, không chừng mẹ anh sẽ khó mà chịu được."
Ngược lại, Chu phu nhân rất vui vẻ: "Con còn nói, người ta lớn bằng con, con cái cũng sắp vào cấp hai rồi, nhưng nhìn con xem......" Chu Tự Hoành nói: "Mẹ, mẹ không hiểu, đây là con chờ vợ con lớn lên đó chứ. Nếu con