Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sủng Hôn

Sủng Hôn

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341696

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1696 lượt.

m nghề đồ gốm, tôi nghĩ là cũng tốt. Sáng mai phải đi xem mắt, đã đặt chỗ rồi, nếu hai người cảm thấy hợp liền kết hôn, không được thì tìm thêm người khác."
Hựu An hơi bất ngờ, biết Triệu Thiến hai năm rồi, mỗi ngày cô nhỏ này đều hi hi ha ha mơ mơ màng màng, chưa bao giờ biết, cô còn có một mặt lý trí thực tế như thế.
Triệu Thiến nháy nháy mắt nói: "Sao nào, bị tôi dọa sợ, là tôi nhìn thấy việc ông xã nhà cô, nên thông suốt rồi. Cô nghĩ coi, ý chí của chồng cô, không phải đã rất nổi trội trong đám đàn ông sao! Vậy mà còn bị vợ góa của chiến hữu bám vào, dù không có việc gì, nhưng trong lòng cô cũng không dễ chịu mấy ngày, cả ngày khuôn mặt nhỏ nhắn đều xám xịt. Đúng như câu, không sợ giặc trộm chỉ sợ giặc nhớ thương, chồng của cô quá xuất sắc, cũng không phải là chuyện tốt gì. Thế nào chứ, b
Hựu An trở lại, Triệu Thiến liền hỏi cô: "Ai tìm cô vậy! Nói cả nửa ngày?" Hựu An nói sơ lược cho Triệu Thiến, Triệu Thiến nói: "Coi như cô ta thức thời, chỉ là, cũng thật độc ác, biết ý định của mình không thành, ngay cả con gái ruột thịt cũng có thể phủi đi, sao có người không nhân tính như vậy, bà mẹ mù quáng."
Hựu An không khỏi nghĩ tới mẹ của mình, tuy nói khi còn bé ba cô cưng chiều cô, mẹ cô cũng tốt với cô vô cùng, bình thường khi cô phạm sai, vai phản diện đều là mẹ cô, tình cảm mẹ con tuy nói không bằng Hựu An và ba, nhưng cũng không kém. Một nhà ba người ở cùng nh ngày trôi qua cũng rất sôi nổi. Từ lúc cô kết hôn, hai mẹ con càng ít gặp mặt, có thể là mẹ cô cảm thấy thẹn thùng luống cuống, cũng càng không muốn làm khó cô ép cô đến gặp bà.
Hựu An ra khỏi bệnh viện, liền gặp Chu Tự Hoành đứng ở trước xe, ánh mắt Hựu An sáng lên, mấy bước liền vọt tới. Chu Tự Hoành mở rộng cánh tay ôm cô xoay một vòng, cúi đầu hôn cô một cái, cười híp mắt nói: "Vợ anh nhiệt tình như vậy, xem ra là thật nhớ ông xã rồi."
Hựu An lại ngẩng đầu nhìn anh: "Không phải anh nói tuần này trong đội có lịch huấn luyện dày đặc, không về được sao?" Chu Tự Hoành cúi đầu nhìn mặt cô một chút, nói: "Là rất bận, nhưng anh thật sự nhớ vợ anh thì biết phải làm sao?"
Mặt Hựu An đỏ lên: "Lời ngon tiếng ngọt."
Chu Tự Hoành nói: "Đúng là cái miệng nhỏ nhắn của vợ anh rất ngọt! Anh tới tặng quà cho em, một lát còn phải trở về đội." "Tặng quà? Tặng quà gì?" Chu Tự Hoành xoay về phía xe bĩu bĩu môi.
Hựu An đi vòng qua kéo cửa phụ lái ra, chỉ thấy có một giỏ trúc xinh đẹp, bên trong phủ khăn lông lớn của quân đội màu xanh lá cây, trong đó chui ra một con mèo tai cụp (giống mèo quý của Scotland), mở một đôi mắt to tròn trịa nhìn cô, kêu meo meo một tiếng, đáng yêu không chịu được.
Hựu An hoan hô một tiếng, ôm con mèo nhỏ vào trong ngực mình, ngồi lên xe. Chu Tự Hoành lên xe, đem giỏ trúc thả ra phía sau, nhìn cô dâu nhỏ một chút, lại nhìn con mèo nhỏ trong ngực vợ một chút, thật đúng là rất giống.
Quân y trong đội nuôi hai con mèo tai cụp, cả ngày giống như phục vụ hầu hạ tổ tông. Trước kia Chu Tự Hoành thật không chú ý tới, từ sau khi cưới vợ, nhìn thế nào, cảm giác thế nào, đều thấy hai con mèo hơi giống vợ anh, sớm muốn đem một con về nhà. Lúc mình không ở nhà, cô nhóc cũng không trở nên quá hiu quạnh.
Mặc dù ông cụ và Thái hậu nhà anh đều thương Hựu An như con gái ruột, nhưng Chu Tự Hoành biết, Hựu An không thích ở Chu gia. Có lẽ là do cha vợ qua đời quá sớm, và quan hệ với mẹ vợ lại bế tắc nhiều năm, không có thói quen giao tiếp với người lớn. Lúc cô nói muốn dời đến ở trong căn hộ, Chu Tự Hoành cũng không phản đối, mời dì người đến, giúp làm một chút cơm nước, liền giải quyết xong.
Hựu An yêu thích không buông tay chơi với con mèo nhỏ một lát, mới quay mặt hỏi Chu Tự Hoành: "Ở đâu mà có nó?" Chu Tự Hoành nói: "Quân y trong đội bọn anh nuôi, tháng trước đã sinh một ổ mèo con, anh liền đem về một con cho em, có thích hay không?"
Hựu An gật đầu liên tục không ngừng: "Thích." Con mèo nhỏ trong ngực cô cũng hướng về phía Chu Tự Hoành kêu meo meo một tiếng, Chu Tự Hoành không khỏi bật cười.
Chu Tự Hoành dừng trước căn hộ, có chút xin lỗi nói: "Tối hôm nay có huấn luyện bắn súng ban đêm, anh phải trở về sớm, em ngoan ngoãn, chăm sóc An An nhỏ cho tốt, nhớ cho nó uống sữa tươi, anh sẽ bảo dì mua ổ mèo cho. Đừng chơi với An An mà quên thời gian, đi ngủ sớm một chút, ngày mai đừng đón xe buýt, gọi taxi mà đi làm. Mấy ngày nữa anh sắp xếp thời gian rãnh dạy em lái xe. Bây giờ cho ông xã em hôn một cái coi......"
Duỗi một cái cánh tay kéo Hựu An qua, môi liền trực tiếp chặn lên, lưỡi tiến sâu vào hung hăng hôn cô một lát, hôn tới khi khuôn mặt nhỏ nhắn của Hựu An kìm nén không nổi mà đỏ bừng mới thả cô ra.
Hựu An nhảy xuống xe, còn đang thở dốc, nhìn Chu Tự Hoành lái xe ra khỏi chung cư, Hựu An cúi đầu nhìn con mèo nhỏ trong giỏ xách, mới tỉnh táo lại. Chu Tự Hoành đặt tên cho con mèo nhỏ là An An, đây không phải là nói mình giống con mèo nhỏ sao, Hựu An cúi đầu nhìn thẳng vào mắt con mèo nhỏ mấy giây, chu chu miệng nói: "Tên mày không phải là An An! Mày tên là Hoành Hoành, Hoành trong Chu Tự Hoành, biết chưa?"


Pair of Vintage Old School Fru