Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sủng Hôn

Sủng Hôn

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341692

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1692 lượt.

nhỏ co rụt lại, chôn ở trong ngực Hựu An không để ý đến Chu Tự Hoành, Hựu An đắc ý, nói: "Anh nhìn đi! Nó thích Hoành Hoành." Chu Tự Hoành buồn cười nhìn cô dâu nhỏ, bỗng nhiên nói: "Vợ, hay là mình sinh một đứa đi, thế nào?"
Khuôn mặt nhỏ của Hựu An đỏ lên, ngập ngừng nói: "Em chưa nói là không sinh!" Chu Tự Hoành cười: "Vợ, đây là em chê ông xã em không cố gắng sao?" Hựu An nói: "Khoa học mà nói, chuyện như vậy, quá chuyên cần cũng không khỏe mạnh."
Chu Tự Hoành phì một tiếng, cười vui vẻ: "Vợ, anh không chuyên cần, chồng em cả năm ngày đều ở trong bộ đội, hai ta giống như ở riêng rồi." Hựu An liếc anh một cái, nói trong lòng, lời này mà anh cũng nói được, năm ngày không gặp, vừa về đến liền đem số lượng của năm ngày bổ sung cho đủ, làm khiến bây giờ cả người cô còn như mềm nhũn ra.
Buổi trưa, hai người ăn sủi cảo, buổi chiều, Chu phu nhân gọi điện thoại tới, bảo vợ chồng son về nhà ăn cơm, cố ý dặn dò bọn họ về sớm một chút.
Buổi chiều hai người lái xe đến, xe vừa mới lái vào đại viện, Chu Tự Hoành liếc kính chiếu hậu chau chau mày nói: "Tại sao Giang Đông về đây?" Chu Tự Hoành dừng lại, thò đầu ra chào hỏi: "Nhóc Đông, tháng sau là diễn tập liên hợp lớn, không phải cục trinh sát các cậu đang hướng dẫn chuẩn bị cự ly xa ư. Tôi cho là cậu vội đến nổi hận không được sinh ra có ba đầu sáu tay, sao lại rảnh rỗi mà
Giang Đông quét mắt liếc nhìn Hựu An đang cúi đầu, khóe miệng nhếch nhếch: "Dì Thanh bị bệnh......"






Khi Giang Đông nói câu này, ánh mắt thẳng tắp rơi lên người Hựu An, Hựu An làm như không nghe thấy, vẫn cúi cái đầu nhỏ, một chút ý tứ liếc anh cũng không có.
Niềm vui khi nhìn thấy cô trong lòng Giang Đông lập tức bị cơn tức giận thay thế, anh bước tới mấy bước, kéo cửa tay lái phụ gầm nhẹ: "Hứa Hựu An, dì Thanh bị bệnh, em không nghe thấy anh nói gì sao?"
Lúc này Hựu An mới ngẩng đầu lên, bình tĩnh khác thường, gần như lạnh lùng nhìn anh, cái miệng nhỏ nhắn rốt cuộc giật giật, khạc ra mấy chữ, lạnh như từng viên đá vụn: "Đã chết rồi sao?". Chu Tự Hoàng nhíu nhíu mày: "Hựu An......". Hứa Hựu An cắn cắn môi, cúi đầu không để ý tới hai người, thành bộ dáng một đứa nhỏ quật cường, khiến Chu Tự Hoành mềm nhũn, nói với Giang Đông: "Nhóc Đông, chuyện này tôi sẽ từ từ nói với Hựu An........"
Nói chưa dứt lời, Giang Đông liền mở cửa xe, duỗi tay lôi Hựu An xuống: "Hứa Hựu An, dì Thanh nhập viện rồi, bệnh ung thư, hơn nữa bà ấy còn không chấp nhận phẫu thuật và trị bệnh bằng hóa chất, bà ấy một lòng chờ chết, rốt cuộc em có nghe thấy không, em có hận bà ấy hơn nữa, bà ấy cũng là mẹ em, em có còn nhân tính không?"
Hựu An sửng sốt một chút: "Bệnh ung thư? Ung thư gì?" Giang Đông khôi phục lại tâm tình đã bị kích động: "Ung thư tử cung, điều trị ở bệnh viện của em, đã một tuần, thế nhưng em lại không biết. Hựu An, em không cảm thấy em thật quá đáng ư, em có thể hận bà ấy, nhưng bà ấy đã đem em đến thế giới này, không có bà ấy cũng không có em. Trước việc sống chết, giữa mẹ và con còn có thù oán gì không giải được sao. Anh chỉ nói vậy thôi, em muốn đến thì đến, không đến cũng được". Xoay người lên xe, xe jeep rừm một tiếng chạy ra khỏi đại viện.
Trương Tú Thanh ấm áp nhìn con gái, đáy mắt có nồng đậm áy náy không xua đi được. Có lẽ tới tuổi này, con người mới có thể nhớ về quá khứ mà suy nghĩ lại. Trước đây, Trương Tú Thanh có cảm giác mình chưa bao giờ làm gì sai, tình yêu lúc trẻ, giống như cái lưới lớn, bao phủ bà, như con thiêu thân lao đầu vào lửa, chưa từng suy nghĩ đến cảm nhận của con gái. Bây giờ suy nghĩ lại, mới nhận ra mình là một người mẹ ích
kỉ, cũng là một người vợ không tốt, đối với cả ba Hựu An lẫn Giang Thành, bà đều không phải một người vợ tốt.
Khoảng thời gian trước khi ba Hựu An mất, Trương Tú Thanh tương đối mâu
thuẫn, vì khi đó cuối cùng cũng gặp lại Giang Thành, bà đã nghĩ đến li hôn, nhưng dù sao cũng không thể nói thành lời. Sau đó lại biết ba Hựu An bệnh ung thư giai đoạn cuối, trong lòng Trương Tú Thanh lại có loại cảm giác thở phào nhẹ nhõm. Cuối cùng cũng không cần có cảm giác khó chọn lựa rồi. Cho nên mới nói người luôn có báo ứng, Trương Tú Thanh cảm thấy tình trạng của mình hiện tại chính là báo ứng, ba Hựu An mất bởi bệnh ung thư, hôm nay bà cũng mắc bệnh ung thư, một mạng đền một mạng, nơi u minh giống như đã sớm sắp xếp thật tốt từ trước.
Ngồi thật lâu ở đầu giường cũng không biết nên nói cái gì, cô rất hận mẹ cô, bởi vì chính mắt cô nhìn thấy mẹ lạnh lùng với ba, bởi vì trước khi ba mất còn trăn trối với cô: "An An, con phải học được cách tha thứ, phải sống cho tốt


80s toys - Atari. I still have