pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sủng Hôn

Sủng Hôn

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341667

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1667 lượt.

u An, nhấc đôi chân cô lên cao hơn, cơ hồ mở chân cô ra càng lớn, mà chuyển động phía dưới cũng càng thêm tà ác......
Hựu An cảm thấy, mình thật sắp bị anh đâm xuyên qua, cảm giác nhức mỏi đến cực hạn, bất giác ái dịch trong thân thể theo cao trào mà tiết ra, xụi lơ trên ghế sofa không nhúc nhích nổi. Chỉ là Chu Tự Hoành hiển nhiên quá mức hưng phấn, đâm mạnh vài cái mà phóng ra, lại rất nhanh mà cứng lên......
Trên ghế sofa, trên thảm, trên bàn trà, thậm chí trên cầu thang...... Tiến vào từ sau lưng, từ bên người, tư thế đứng thẳng, quỳ sấp...... Hựu An cũng không thể nhớ rõ đã đổi bao nhiêu tư thế cùng địa điểm, chỉ cảm thấy ông chồng nhà cô hôm nay giống như uống phải thuốc kích thích. Một lần lại một lần muốn cô, mỗi một lần đều là hoàn toàn xâm nhập vào trong, giống như hận không thể đem cô vò nát, hòa vào trong thân thể anh.
Hựu An mới đầu còn cầu xin tha thứ, rốt cuộc sau đó cảm nhận được cảm xúc của người đàn ông này có điểm không thích hợp, liền thuận theo anh, tận lực phối hợp, cho đến khi ánh ban mai mỏng manh xuyên qua khung cửa sổ, Chu Tự Hoành mới thỏa mãn buông cô ra. Hựu An mệt tới mức cả hơi sức để nhúc nhích đầu ngón tay cũng không còn.
Hựu An cảm giác mình quá hạnh phúc, núp ở trong ngực Chu Tự Hoành, cái gì cũng không cần nghĩ, tất cả sóng gió đều bị anh ngăn ở bên ngoài. Hạnh phúc đến cực hạn, khó tránh khỏi sinh ra cảm giác lo được lo mất. Hơn nữa lần này, sau khi Chu Tự Hoành trở về bộ đội, lòng của cô cứ thấp thỏm không yên, giống như có chuyện gì không hay sắp xảy ra
Chu Tự Hoành có được ba ngày nghỉ, quấn quít đòi Hựu An xin nghỉ một ngày. Trong ba ngày, hai người chẳng đi đâu, chỉ ở nhà, trừ làm vẫn là làm. Buổi tối ngày thứ ba, rốt cuộc Chu Tự Hoành cũng ngưng lại, chỉ ôm cô thật chặt vào trong ngực, nói mãi không ngừng, dặn dò cô rất nhiều thứ, phần lớn lời dặn Hựu An đều không nhớ được, chỉ nhớ được một chút chuyện nhỏ, một khi ông chông nhà cô mà nói thì có thể so sánh với các bà bảy cô tám.
Lúc cô còn đang trong giấc mộng, Chu Tự Hoành đã lặng lẽ rời đi, chỉ để lại một tấm giấy ghi chú, nói là làm nhiệm vụ. Sau đó đến bây giờ, một tuần liền không có tin tức, Hựu An bắt đầu nôn nóng. Loại nôn nóng này làm cô phát hiện biểu hiện trước khi đi của Chu Tự Hoành vô cùng không thích hợp, càng nghĩ càng cảm thấy hoảng hốt.
Ban sáng cô và Triệu Thiến thảo luận về một minh tinh mất sớm, Triệu Thiến liền cảm thán: "Câu nói cực thịnh tất suy, chuyện gì đến cực hạn, cũng không phải là chuyện tốt, dễ thành vui quá hóa buồn. Đại khái chính là nói trời luôn ganh ghét, những người quá tốt, quá xinh đẹp, quá xuất sắc thì lại dễ dàng chết trẻ, thông minh quá lại dễ bị tổn thương."
Nghĩ lại về mình, Hựu An cảm giác hạnh phúc của mình cũng đã đến cực hạn. Sau khi gả cho Chu Tự Hoành, cuộc sống của cô cũng chỉ còn lại có hai chữ này, tuy có một ít gợn sóng, nhưng gợn sóng đi qua thì hạnh phúc lại vững chắc hơn. Quá hạnh phúc cũng có thể khiến trời già ganh ghét hay không. Cho nên khi tin dữ truyền tới, ý nghĩ đầu tiên của Hựu An chính là mình thật sự bị trời phạt rồi.
Sau khi hai người kết hôn, Chu Tự Hoành đã thực hiện rất nhiều nhiệm vụ, mỗi lần anh đều không nói với cô, Hựu An cũng không hỏi. Bất kể có nguy hiểm hay không, Hựu An luôn rất tin tưởng, anh sẽ an toàn trở về. Bắt đầu từ khi anh hứa hẹn dành cả đời cho cô, Hựu An liền cố chấp tin tưởng anh sẽ không bỏ cô lại mà đi, cô phải có bảy mươi năm sau này của anh, cho đến lúc tóc trắng xoá, cô vẫn là cô dâu nhỏ được anh nâng niu trong lòng bàn tay.
Xem đó, những thứ này cô đều nhớ, người có thể nói những lời này, lại không còn, thậm chí ngay cả gặp chồng lần cuối cô cũng không có cơ hội. Hựu An ngơ ngác ngồi ở đó, không h nhúc nhích.
Kể từ khi xảy ra chuyện, Hựu An liền bị Giang Đông cưỡng chế đưa về Giang gia. Giang Đông cảm thấy, Hựu An như vậy rất không thích hợp. Từ khi biết Chu Tự Hoành chết đến bây giờ, trong vòng ba ngày, không khóc không nháo, bảo ăn thì ăn, bảo uống thì uống, quá hiểu chuyện rồi, đây không phải là Hựu An.
Giang Đông cũng không ngờ tới kết quả cuối cùng lại như thế. Bọn họ ở biên giới ẩn núp ba ngày mới đợi được gã A Khôn xảo quyệt. Sau khi đàn em bị chính bọn anh đánh gục, A Khôn khẩn trương chó cùng rứt giậu xông vào bãi mìn. Bọn họ vào theo, tìm tòi bên trong suốt hai ngày, sau khi kíp nổ được trang bị dùng hết, mới phát hiện, lịch sử kinh người lại lặp lại, địa điểm tọa độ nơi này chính là nơi mười năm trước bảy chiến hữu bị nổ chết.
Lúc nghỉ ngơi và hồi phục tại chỗ, đại Phùng hỏi hai người: "Trước khi làm nhiệm vụ, hai cậu đã viết di thư chưa?" Chu Tự Hoành lắc đầu một cái: "Tôi không viết thứ đồ chơi đó, tôi sẽ còn sống trở về, đầu bạc răng long với vợ tôi." Một câu nói của Chu Tự Hoành đưa mọi người ra khỏi trạng thái tuyệt vọng.
Một lát sau, Chu Tự Hoành kéo Giang Đông đến sau tảng đá mà hút thuốc lá. Hút xong m