Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341791
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1791 lượt.
óe miệng lại nâng lên một nụ cười nhàn nhạt, là cô không muốn sống chăng.
Giang Đông kéo khăn lông, cuốn lấy cổ tay cô để cầm máu, đi ra ngoài cầm chăn vào khẽ quấn lấy cô, ôm lên: "Hựu An, em muốn chết cũng không có cửa đâu, chỉ cần anh còn sống, em sẽ không chết, không chết được......" Giang Đông ôm cô xông ra, nhét vào trong xe, chạy thẳng tới bệnh viện gần nhất để cấp cứu.
May nhờ phát hiện kịp thời, bác sĩ nói, trễ một chút nữa là không thể cứu.
Hựu An thật không muốn sống nữa, cô cảm thấy mình sinh ra mà không thể yêu, người hiểu rõ cô nhất là ba của cô đã chết rồi, hiện tại Chu Tự Hoành cũng đi, mình sống cũng chẳng có ý nghĩa gì. Cô đã mất hết tất cả, hai người đàn ông quan trọng nhất trong cuộc đời cũng bỏ cô mà đi, cô muốn đi tìm bọn họ, cô cảm thấy chết cũng không có gì đáng sợ, nếu như có thể để cho cô nhìn thấy Chu Tự Hoành, chết chính là Thiên Đường, ngược lại sống chính là Địa Ngục. Cô muốn đến Thiên đường tìm ông chồng nhà cô, hỏi anh một chút: sao có thể bỏ cô lại mà đi, hỏi anh một chút: bảy mươi năm sau của anh ở đâu? Bọn họ mới sống với nhau hơn một năm, hỏi anh một chút, anh hứa hẹn sống với cô cả đời, nhưng sao có thể ngắn như vậy, ngắn đến mức cô còn chưa kịp thích ứng, đã thành kỉ niệm. Cô không cần kỉ niệm, cô muốn anh, không có anh, dù cô sống, cũng không sống nổi......
Trong khoảnh khắc Hựu An mở mắt ra nhìn thấy nóc nhà trắng như tuyết kia, cô cho là đã đến Thiên đường, nhưng rất nhanh liền hiểu rõ, nơi này không phải Thiên đường, mà chính là Địa ngục, bởi vì cô nhìn thấy Giang Đông: "Ai bảo anh cứu tôi?" m thanh của Hựu An yếu ớt mà khàn khàn.
Giang Đông bình tĩnh nhìn cô thật lâậu ta thật sự quan trọng như vậy ư, quan trọng đến mức em vứt bỏ luôn tính mạng của mình?" Hựu An nhắm mắt lại không muốn trả lời anh ta, trầm mặc một hồi lâu, Giang Đông cúi đầu nói: "Em tự sát cũng không gặp được cậu ta đâu."
Hựu An mở mắt ra lần nữa, oán hận trừng mắt nhìn chằm chằm anh ta, Giang Đông có chút giễu cợt nói: "Chẳng lẽ em quên sao, tự sát là phải xuống Địa ngục, mà Tự Hoành lại lên Thiên đường, em chết cũng không nhìn thấy cậu ta." Hựu An cảm thấy, Giang Đông thật là một người đàn ông ác độc nhất thế giới, mọi chuyện đều đối nghịch với cô, ngay cả chết cũng không cho cô toại nguyện.
Hựu An khôi phục rất nhanh, mấy ngày sau liền từ bệnh viện về nhà, lại hoàn toàn trở thành tù nhân của Giang Đông. Ban ngày cô ở trong phạm vi tầm mắt của anh ta. Buổi tối khi đi ngủ, anh ta lại nằm ngủ ngay ngoài cửa, nửa giờ lại đi vào một lần, cô vào nhà vệ sinh, Giang Đông cũng ở ngoài cửa giám sát.
Cứ như vậy qua ba ngày, rốt cuộc Hựu An cũng bộc phát. Giang Đông vừa lấy gối đặt lên thảm ở ngoài cửa mà nằm xuống, cửa phòng ngủ xoạt một tiếng mở ra, Hựu An đứng ở trước mặt, hung hăng nhìn chằm chằm anh: "Tôi nói rồi, sẽ không tự sát." Giang Đông ừ một tiếng, xoay người trở mình.
Hựu An tức không chịu được, bước qua đá anh một đá, Giang Đông không thèm nhúc nhích, hốc mắt Hựu An nóng lên, từng giọt từng giọt nước mắt lăn xuống: "Anh cũng khi dễ tôi, anh cũng khi dễ tôi, chú Chu đi rồi, các người đều khi dễ tôi, đều khi dễ tôi, ô ô......" Hựu An ngồi chồm hổm trên mặt đất khóc lớn.
Xét đến cùng thì cô vẫn còn là cô nhóc chưa lớn, bất quá, Giang Đông vẫn hi vọng cô phát tiết ra. So với Hựu An mà anh biết, thì đây không phải là cô. Cô là một cô nhóc chỉ mới 25 tuổi, không phải bọn họ đã bắt cô thừa nhận quá nhiều điều hay sao.
Trong lòng Giang Đông vừa đau vừa xót, giang cánh tay muốn ôm cô vào trong ngực, lại không khỏi chần chờ, như vậy có phải rất thái quá hay không, tay Giang Đông giơ ở giữa không trung thật lâu, cuối cùng chán nản bỏ xuống.
Hựu An khóc, cô có cảm giác không còn ý nghĩa gì nữa, cô khóc của cô, đừng nói là khuyên, ngay cả ý tứ tránh đi Giang Đông cũng không hiểu, cứ như vậy nhìn cô khóc. Càng khóc, Hựu An càng không khóc nổi nữa. Rốt cuộc cô cũng hiểu rõ, dù có khóc bao nhiêu đi nữa, ông chồng nhà cô cũng sẽ không đến dỗ cô, lại càng không có người đau lòng. Người thương cô, dỗ cô đều đã chết hết, đầu tiên là ba, sau đó là Chu Tự Hoành.
Hựu An chùi nước mắt, quay người lại, rầm một tiếng đóng sầm cửa, nhào lên trên giường, cô cảm thấy rất lạnh. Dù hơi ấm đầy đủ, nhưng cô vẫn cảm giác lạnh đến thấu xương, nhưng cô cũng ngủ, hơn nữa còn nằm mơ. Cô mơ thấy Chu Tự Hoành trở về, hôn đôi mắt hồng hồng của cô, đau lòng hỏi cô: "Vợ, ai khi dễ em?"
Giang Đông nhẹ nhàng đẩy cửa tiến vào, đứng ở bên giường nhìn cô thật lâu. Rốt cuộc cô cũng ngủ thiếp đi, thân mình nho nhỏ chui vào trong chăn thật dầy, chỉ lộ một khuôn mặt nhỏ nhắn ra ngoài, sắc mặt hơi tái, mắt nhắm lại, lông mi mềm nhẹ cong lên dưới ánh sáng nhẹ nhàng của chiếc đèn trên tường, lóe ra tia óng ánh như đầm nước, nước mắt hỗn loạn chảy xuống theo hai má, cái miệng nhỏ nhắn uất ức mím lại, còn có chút nghẹn ngào co rúm, như đứa bé bị