Tác giả: Phiêu A Hề
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1342367
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2367 lượt.
ao giờ nói ra. Mà chuyện tôi đã làm, dù chú không nói ra cũng không có nghĩa là nó không tồn tại, vì vậy…ai muốn nói gì thì nói, còn chuyện tôi không làm thì dù có nói gì cũng chẳng liên quan đến tôi. Tôi cho chú 50 vạn, là tiền mặt tôi có thể gom được trong ba ngày, không phải để mua danh tiết của tôi mà để đền bù cho chú. Nếu chú còn thiếu tiền thì xin hãy nghĩ cách khác đi.”
“Nhà cô thiếu nợ tôi không chỉ có 50 vạn! Tiểu Tây Dữu, Tôn Thiên Đức làm nhiều chuyện còn thất đức hơn tôi, vậy mà cuối cùng ông ta có thể giả điên giả dại an dưỡng cho đến lúc chết, khi chết rồi còn có cháu gái lo chuyện hậu sự, còn tôi lại phải đền tội thay ông ta.”
“Tùy chú thôi, chú Lưu. Nếu chú nhận thì gọi cho tôi, còn hơn phải phạm tội tống tiền.” Trần Tử Dữu dập máy.
Cô thầm nhủ, ông ta làm điều xấu thì đáng bị trừng phạt, pháp luật không hàm oan cho ông ta, than trách vợ con vứt bỏ cũng do ông ta không biết dạy dỗ.
Nhưng cô cũng có chút xấu hổ với Lưu Toàn.
Khi nãy ông ta sỉ nhục ông ngoại làm cô khó chịu nhưng theo cách hành xử của ông ngoại mà cô biết thì dù không muốn nhưng cô lại tin rằng ông ngoại chắc chắn đã mắc nợ ông ta rất nhiều.
Hơn nữa, những chứng cứ có thể làm cho ông ngoại phải vào tù cuối cùng đều bị tiêu hủy hết nhưng tòng phạm là Lưu Toàn lại phải chịu tội. Nếu không phải do yêu cầu ngày đó của Trần Tử Dữu thì có lẽ ông ta đã thoát được mấy năm lao tù.
Trần Tử Dữu chưa bao giờ chính thức nhúng tay vào chuyện của công ty, đối với tổn hại và nỗi nhục của ông ta cô cũng không thể bù đắp được. Khả năng của cô chỉ có thể giúp ông ta không phải ngồi tù. Cô biết ông ta cũng chẳng trong sạch gì nhưng cô thừa nhận, chuyện cô làm là không đúng, mà cái sai ở đây là do tâm ma của cô gây nên. Vì vậy, trước mắt cô chỉ có thể dùng 50 vạn để đổi lấy sự bình yên cho tâm hồn mình.
Còn về chuyện xưa, chuyện gì đến ắt sẽ đến, tránh được một lần cũng không tránh được suốt đời, cô không đặt niềm tin vào ai hết, cô chỉ mong có người tha thứ cho mình. Nếu không tha thứ được cô cũng không còn cách nào khác.
Trần Tử Dữu định thẳng thắn nói với Trì Nặc toàn bộ sự thật. Quá khứ của cô, cô không thấy cần phải xin lỗi anh nhưng nếu nó đem lại rắc rối cho anh và gia đình thì cô sẽ khó tránh khỏi cảm giác tội lỗi.
Nhưng hôm đó Trì Nặc rất bận, cô gọi điện vài lần nhưng anh không bắt máy, cho đến khuya anh mới gọi lại, xin lỗi vì có chút chuyện, đã xảy ra một chuyện khó giải quyết nên phải họp suốt, xem ra phải thức đêm rồi. Sáng mai anh lại phải đi công tác từ sớm, chỉ sợ không có thời gian tạm biệt cô, sau đó vội vàng cúp máy.
Cô đã chuẩn bị tâm lý thật tốt nhưng lại không có cơ hội nói.
Đêm đó Trần Tử Dữu lại mất ngủ, một mình trong bóng tối uống rượu, hút thuốc. Gần đây cô ít khi mất ngủ, thêm vào đó, vì Trì Nặc không hút thuốc nên cô cũng bỏ thuốc một thời gian.
Ban ngày cô cũng không làm chuyện gì xấu nhưng cô vừa nghĩ tới đã cảm thấy như đang phạm tội, tựa như cô đang tham gia một trò chơi, mục tiêu đã ở trước mặt nhưng đất dưới chân bất ngờ nứt ra một vực sâu, cô liều mạng nhảy qua nhưng bất cẩn, Game over, trò chơi chấm dứt, mọi thứ lại quay lại từ đầu.
Sự thật là, điều khiến cô phiền lòng chính là phán xét của Lưu Toàn về quá khứ của cô.
Giữa đêm đen, cô ngồi trên xích đu bằng mây ngoài ban công, đung đưa đung đưa, hít thật sâu sương đêm rồi từ từ thở ra, lặp đi lặp lại nhiều lần.
Đêm không có trăng nên nhìn không rõ những vì sao, cô cũng không mở đèn, chỉ có một đốm lửa nhỏ từ đầu thuốc lá, không nhìn thấy gì, cả cơ thể như tan vào bóng tối dày đặc. Cô rất sợ tối nhưng giờ phút này lại muốn mượn bóng tối để giúp cô vượt qua những hoang mang hoảng loạn.
Cô nhớ lại một đêm trăng mười năm trước. Cô từng tự cho mình là kẻ vì người khác mà hy sinh, được ngày nào hay ngày đó, không quan tâm đến thế giới xung quanh. Cô từng hận thù và oán ghét Giang Ly Thành thấu tận tâm can, cho rằng anh chính là nguyên nhân đã hủy hoại thanh xuân của cô.
Thế nhưng, cô ít khi chịu nghĩ lại rằng cô vốn có thể chọn đi một con đường khác.
Cho tới bây giờ cô chưa từng nghĩ qua, nếu lúc đó bức cô bán mình không phải Giang Ly Thành mà là một lão già đầu hói bụng bự, mặt mũi dữ tợn thì cô có lựa chọn như vậy không? Nếu những năm qua cuộc sống của cô giống những nhân vật nữ chính trong tiểu thuyết, bị chà đạp ngược đãi thì cô có thể được như bây giờ không? Theo tính cách của cô thì có lẽ cô thà tự tử cũng quyết không cam tâm sống cuộc đời như vậy.
Nếu đã thế, năm đó khi cô nhận lời Giang Ly Thành, mặc dù trong tâm hận anh thấu xương, nhưng phải chăng cũng có tình cảm đáng xấu hổ kỳ quái quấy phá? Hay vì anh là người đàn ông đầu tiên của cô, là người từng thật sự làm cho cô mê muội, làm cô động tâm. Anh là nhân chứng cho sự sa ngã của cô nên ở trước mặt anh, cô có thể dễ dàng chọn một sự sa ngã khác với một hình thái khác?
Cô không muốn thừa nhận những giả thiết này, phải chăng ẩn dấu đằng sau cái áo hoa lệ tự nhận mình là cao thượng đó chính là chọn lựa của cô?
Vả lại, dù trong thâm tâm luôn c