Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sương Mù Lúc Bình Minh

Sương Mù Lúc Bình Minh

Tác giả: Phiêu A Hề

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1342221

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2221 lượt.

ửa tỉnh, cô mơ thấy trước khi cha mẹ cô chết, mơ thấy lúc ông ngoại phát bệnh, cũng mơ thấy cô đang ngồi giữa những ngôi mộ, cô độc, không nơi nương tựa. Nhưng cô còn mơ thấy chính mình vào thời điểm được Giang Ly Thành cứu giúp, thấy anh đã từng cho cô chỗ nương tựa chở che, cô cắn nát môi mình, lớn tiếng nói với Giang Ly Thành trong mơ: “Anh sống hay chết có liên quan gì đến tôi? Sao ngay cả khi chết rồi anh cũng như âm hồn bất tán vậy? Tôi đã tha thứ cho anh sao anh vẫn không chịu buông tha cho tôi?”






Chứng thực
Hôm sau chính là lễ thu hoạch nho trong trang viên. Tử Dữu một đêm ngủ không ngon nên dưới mắt có quầng xanh nhạt như vì gặp ác mộng mà mất ngủ.
Lễ thu hoạch rất náo nhiệt, rượu nhiều như nước, bánh trái hoa quả nhiều vô kể. Chu phu nhân đích thân đứng ra chủ trì nghi thức kính thần, khi bà mở một chai rượu ngon nhất, lớn nhất ra, bình rượu trên tay bức tượng đồng thiếu nữ không ngừng chảy xuống sâm banh, không khí đầy tràn hương vị ngọt ngào. Một bồn khổng lồ chất đầy nho, mọi người thoải mái cởi giầy rồi vui vẻ đạp lên trong khi những người khác múa hát nhộn nhịp ở khu vườn bên cạnh. Tất cả những người này chung sống với nhau đầy tình yêu thương.
Tử Dữu chỉ đứng một bên tỉnh táo theo dõi, tại những nơi càng ồn ào náo nhiệt cô lại càng bộc lộ sự cô quạnh.
Lý Mộc Trừng hỏi cô: “Sao chị không tham gia cùng mọi người?” Trần Tử Dữu nói: “Sau này chắc chị không dám uống rượu nho nữa đâu.”
“Đây là một nơi rất đẹp. Cám ơn người đã tiếp đón cháu.” Trần Tử Dữu máy móc nói.
“Cô đang nói mát rồi, cô chẳng thấy ta đang tiếp đón cô đâu.” Nếp nhăn trên mặt Lão phu nhân giãn ra, “Nhưng ta hy vọng thường xuyên được gặp cô. Có lẽ Lê Hiên nhà ta cũng không muốn cô đi đấy.”
Tử Dữu vốn định im lặng nhưng lão phu nhân cứ nhìn chằm chằm vào mắt cô cho thấy bà không định bỏ qua cho cô, đành phải nói: “Chu tiên sinh nhiệt tình hiếu khách, rất giống người ạ.”
“Cô gái, cô không biết sao? Khi cô nói dối, ánh mắt của cô sẽ lay động.” Lão nhân cười vui vẻ, đưa mắt nhìn Chu Lê Hiên bên kia. Trần Tử Dữu cũng nhìn theo bà. Chu Lê Hiên ngồi gần chú của anh gây nên cảm giác rất lạ, vẻ mặt như hai màu tương phản. Chu Tưởng Ân sắc mặt căng thẳng như đang cố bình tĩnh còn Chu Lê Hiên thì không chút gợn sóng. Chu lão phu nhân thu hồi ánh mắt, nhấp một ngụm trà: “Cô sai rồi, Lê Hiên gần đây đã trở nên lãnh đạm, không còn hiếu khách nữa, cũng chẳng chủ động nịnh nọt hay xin xỏ ta điều gì.”
Đúng lúc này, nhạc công đã đàn xong khúc nhạc, rời khỏi buổi tiệc một lát, Chu Tưởng Ân đột nhiên đứng lên, cao giọng nói: “Chúng ta hãy nhiệt liệt hoan nghênh Lê Hiên đàn một khúc góp vui cho mọi người nào.” Đang nói chuyện với nhau, tất cả ai nấy đều im bặt, Chu Tưởng Ân nói tiếp, “Đến nay tôi vẫn nhớ khi còn bé, mỗi lần nhà có tiệc Lê Hiên luôn đàn một bản cho mọi người thưởng thức. Nhiều năm rồi tôi chưa được nghe lại. Không biết tài đánh đàn của Lê Hiên đã tiến bộ tới đâu rồi?”
Quang cảnh rải rác nhiều nhóm người bỗng chốc vang lên một tràng pháo tay, Chu Lê Hiên bất động thanh sắc nhìn ông ta. Chu lão phu nhân trợn mắt, gọi Chu Tưởng Ân tới, nói khẽ với ông: “Anh biết ngón tay nó bị thương, hơn nữa cũng chẳng nhớ được chuyện gì rồi kia mà.”
“Mẹ, Lê Hiên tuy không nhớ rõ quá khứ nhưng sao quên được những gì nó đã được học. Mẹ yên tâm đi.”
Ông ta vừa dứt lòi, Chu Lê Hiên chậm rãi đi đến bên cây đàn và ngồi xuống, “Chú muốn nghe bản nào?”
“Bản cháu thích nhất, của Liszt đi.”
“Chú hai, cháu nghĩ cháu thích Chopin hơn.”
“À, đúng rồi, chú nhớ lộn rồi. Cháu đàn một điệu Valse của ông ta được không? Khi còn nhở cháu thường đàn đó.”
Chu Lê Hiên tập trung nghĩ một lát, đánh ra một chuỗi âm đứt quãng, đúng là “Grande Valse Brillante” của Chopin nhưng không liên tục. Anh nhìn Chu Tưởng Ân với một nụ cười mỉm, áy náy gập lần lượt ngón tay phải, ngón trỏ, ngón giữa và áp út lại: “Mấy ngón tay này sau khi cháu bị thương đã không còn linh hoạt nữa, ngoài đánh được nhịp điệu thì cháu không làm hơn được. Chú thông cảm cho việc cháu đổi diễn tấu nhé.” Ngay khi người chú còn chưa kịp nói gì, anh quay sang ra hiệu cho người giúp việc rồi dùng tốc độ nhanh hơn bình thường rất nhiều để tấu hết cả khúc nhạc, lần này anh đánh rất trôi chảy và điêu luyện. Ban đầu là một mảnh yên tĩnh không một tiếng động, sau đó tiếng vỗ tay vang ầm trời. Chu lão phu nhân vỗ tay lâu nhất, to nhất, nụ cười lan tận đến đuôi mắt.
“Ngón tay anh ta bị thương rất nặng sao ạ?” Tử Dữu hỏi.
“Bởi tai nạn xe lần đó, cô không biết nó viết chữ luôn dùng tay trái à?”
Tim Trần Tử Dữu đập nhanh: “Tai nạn xe? Khi nào thế ạ?”
“Xe của nó rơi xuống vách núi, còn nó thì mất tích. Về sau Rica tìm thấy nó đang nằm hôn mê bất tỉnh trong một bệnh viện nhỏ. Lúc nó hôn mê, ta đã từng thề, chỉ cần nó có thể tỉnh lại ta sẽ không truy cứu chuyện này.” Chu lão phu nhân nói, “Cô gái, nếu Lê Hiên biết cô quan tâm đến chuyện của nó như thế, chắc nó sẽ vui lắm đấy.”
Tử Dữu trầm mặc


XtGem Forum catalog