Tác giả: Phiêu A Hề
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1342234
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2234 lượt.
không nói gì. Kỳ thật những ngày qua, cô từng kín đáo dò hỏi nhiều người về sự thật đằng sau chuyện cũ của Chu Lê Hiên nhưng những người đó hoặc không biết hoặc kín như bưng, cô không tra ra được gì.
Lão phu nhân còn nói: “Ta biết cô đang nghĩ gì. Đúng, thời gian nó và đứa bé kia xảy ra chuyện rất gần nhau, địa điểm cũng gần, xem chừng là định gặp nhau hoặc mới chia tay. Sau này ta mới biết chuyện đó. Có lẽ là vận mệnh của song thai, quả nhiên giống nhau, nhỉ?”
Khi Trần Tử Dữu rời khỏi chỗ lão phu nhân thì cước bộ đã không còn ổn định được nữa. Cô đã phỏng đoán lung tung nhưng khi chuyện không thực tế đó lại đang dần trở nên rõ ràng thì cô lại bắt đầu sợ hãi. Nỗi chờ mong khấp khởi không tên so với sự nguội lạnh trong lòng cô trước đây càng khiến cô lo sợ hơn.
Buổi chiều, tinh thần sa sút không tỉnh táo nên Trần Tử Dữu về nhà ngủ bù, cô vẫn ngủ không yên, trằn trọc một hồi lại mơ thấy những điều kỳ quái. Cô mơ thấy Chu Lê Hiên là một phù thủy đang điều khiển những viên đá sáng lấp lánh xếp thành hàng, anh kiên nhẫn chỉ vào từng viên giải nghĩa cho cô: đây là thủy tinh, đây là kim cương, đây là thiên thạch, khối nhỏ kia là Tourmaline. Ngón tay của anh thon dài, khi chỉ vào những viên đá thì động tác như đang đánh đàn. Anh cười rạng rỡ, nắm chặt tay cô: “Cô đoán xem đây là cái gì?” Bàn tay anh mở ra, là miếng bùa bình an của cô, không phải bất kỳ món trang sức nào khác, nguyên vẹn nằm trong tay anh. Tử Dữu nói: “Cái này tôi biết, là ngọc bích. Sao lại ở trong tay anh?” Cô đưa tay ra, người đó cười: “Cái này là của tôi.” Trong lòng bàn tay anh, miếng bùa hình tròn trắng muốt bỗng dưng biến mất, Trần Tử Dữu kinh ngạc ngẩng đầu lên nhìn anh cũng đang dần hóa thành trong suốt, biến mất không lưu lại chút dấu vết.
Khi tỉnh lại cô toàn thân đẫm mồ hôi, nhớ lại giả thiết và sự thật ấy đã được gắn kết chặt chẽ trong giấc mơ. Người trong mộng cô biết đó là Chu Lê Hiên nhưng hoàn cảnh ấy cô rõ ràng đã xem anh là Giang Ly Thành.
Trong đầu cô thoáng hiện lên hình ảnh miếng bùa, nghe nói nó là di vật của người mẹ đã chết của anh, khiến Giang Lưu tin tưởng không chút nghi ngờ thân phận của anh, điều đó cũng làm lòng cô rối rắm. Nhưng tới bây giờ cô mới nghĩ ra, với cá tính của Giang Ly Thành thật sự không có khả năng anh luôn mang theo đồ vật của kẻ thù bên mình, vì vậy rất có thể anh đem nó cho Chu Lê Hiên, người chưa từng gặp mẹ ruột của mình. Cô suy đi nghĩ lại, càng nghĩ càng đau muốn nứt đầu, cô cắn môi đến chảy máu, dùng gối ụp lên mặt cho đến khi hít thở không thông. Cô buồn bực nói: “Xin anh buông tha cho tôi, buông tha cho tôi đi.”
Đến lúc chạng vạng tối, Tử Dữu bị Lý Mộc Trừng đánh thức. Lý Mộc Trừng nói buổi tối sẽ nướng thịt bên bờ hồ, có thể sẽ thức cả đêm. Cô bé trưng ra bộ mặt mong chờ Trần Tử Dữu sẽ tham gia, bởi vì nếu Tử Dữu không đi thì cha sẽ không cho phép cô qua đêm bên ngoài.
Lý Mộc Trừng không ngờ Trần Tử Dữu lại đồng ý nhanh vậy. Sắc mặt cô rõ ràng rất mệt mỏi, tinh thần không phấn chấn nhưng cô chỉ là thuận miệng hỏi có những ai tham gia, sau đó liền gật đầu.
Tiệc nướng ngoài trời ngay bên bờ hồ. Hoàng hôn đã buông xuống, hồ nước phản chiếu nắng chiều và cảnh núi non đến tận chân trời, cái nóng ban ngày cũng dần tiêu tan.
Tham gia tiệc nướng có hai mươi người, đều còn rất trẻ, ngoài Chu Lê Hiên còn có hai người anh em họ của anh và Rica, có rất nhiều người Trần Tử Dữu không hề biết mặt nhưng Lý Mộc Trừng lại gọi tên họ lưu loát, chắc là khách quen của trang viên. Nguyên liệu sớm đã chuẩn bị xong, các chàng trai cô gái vây quanh vỉ nướng nói chuyện phiếm, người giúp việc chen lẫn để phục vụ, bữa tối bình dân đã được nâng lên trang trọng.
Chu Lê Hiên không hề nghi ngờ tâm địa của đám người kia, mỗi người đều tỏ ra khách khí và cung kính với anh, dù anh đi lại không tiện, hầu như không tham gia hoạt động gì, còn mất trí nhớ nữa. Hai người em họ quần là áo lụa trong mắt Trần Tử Dữu khi ở trước mặt anh cũng có vẻ kính nể và nghiêm chỉnh. Họ nói chuyện về văn hóa, địa lý, lịch sử, tình hình chính trị đương thời, mọi thứ trên trời dưới đất.
Tử Dữu chú ý biểu hiện của những người này, ai cũng nhìn thần sắc của Chu Lê Hiên một cách rất bình thường, giống như trước kia anh vẫn luôn như vậy. Thế nhưng những biểu hiện của anh, giờ phút này trong mắt cô, lại chính là Giang Ly Thành, lạnh nhạt, hỉ nộ không lộ ra, ít nói, chỉ dùng một chữ để trả lời, tuyệt đối không nói hai từ, chỉ dùng đơn âm không dùng đa âm, chỉ với chủ đề anh thấy có hứng mới nói hơn vài câu; anh chuyên tâm nhìn lên nhưng kỳ thật đang thất thần, khi anh cúi đầu tỏ vẻ không đếm xỉa thì có thể đang chăm chú nghe người khác nói chuyện. Nếu vừa rồi không kết luận như vậy thì chính cô cũng không biết từ khi nào cô lại hiểu rõ Giang Ly Thành đến vậy.
Cô gái hoạt bát tên Maggie đang nói chuyện về những hiểu biết khi đi du lịch Trung Quốc tháng trước, nói tận hứng đến mức còn bắt chước dân bản xứ nói giọng địa phương.
Chu Lê Hiên cười một tiếng: “Không phải cô đi Tứ Xuyên à? Sao nói tiếng địa phương lại thành r