Có Một Thứ Cảm Xúc Không Lý Giải Được
Tác giả: Nhạc Nhan
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 134992
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/992 lượt.
n tuyệt sẽ không chọc giận mẫu thân.
Đây cũng là lí do mà trong cuộc hôn nhân với Đinh Cẩm Tú, có lúc hắn biết rõ là Đinh Cẩm Tú bị uất ức, nhưng cuối cùng vẫn giữ im lặng.
Hiện tại hắn đã hiểu ra cách hiếu thuận của hắn không đúng, ngu ngốc hại không ít người, cũng hại cả mình.
Nguyên Nghi Chi hiểu sự im lặng của hắn, dịu dàng nói: "Về sau ta sẽ hiếu thuận mẫu thân, để mẫu thân có thể an hưởng tuổi già."
Tạ Ung ôm chặt nàng, "Nghi Chi, ta nói những thứ này là để cho nàng hiểu rõ nội tình nhà ta, không phải để cho nàng nhân nhượng mẹ đến cam chịu. Ta hiểu mẹ cũng có lúc quá cố chấp, tính khí cũng không thuận, nàng không cần phải gây xung đột trực tiếp với bà, ta sẽ giúp nàng xử lý."
Nguyên Nghi Chi ở đáy lòng có phần kinh ngạc, không ngờ phu quân cùng mẹ cả lại có cái nhìn giống nhau, đều cho rằng nàng không nên cùng Tạ mẫu xung đột ngoài mặt, xem ra Tạ Ung thật lòng nghĩ cho nàng đấy. Nàng ngọt ngào cười một tiếng, nói:
"Xuất giá tòng phu, phận làm vợ là phải nghe lời chồng mà."
Nếu hắn thật lòng nghĩ cho nàng, nàng làm sao có thể không tuân theo chứ?
Mẹ cả đã nói, nữ nhân quá mạnh mẽ độc lập thì cũng khó có thể khiến cho nam nhân yêu thích chiều chuộng, họ lại thường kính nể những người phụ nữ như vậy, hoặc giả là kính trọng chứ yêu thương thì có lẽ rất ít như vết xe đổ là Đinh Cẩm Tú.
Có điều mỹ nữ thì nàng cũng đã gặp không ít, rất nhanh liền khôi phục vẻ tự nhiên mỉm cười, hướng Tạ Ung cùng Nguyên Nghi Chi hành lễ, nói: "Sáng sớm ta có nghe tiếng Hỉ Thước đầu cành, liền nghĩ ngày hôm nay sẽ có chuyện tốt, không ngờ đúng là được gặp hai người, thật đúng là khách quý nghênh môn, thật quý hóa cho kẻ hèn mọn này."
Tạ Ung sắc mặt không thay đổi gật đầu một cái, "Đã lâu không gặp."
Nguyên Nghi Chi nhanh chóng quan sát vị tiền nhậm hoa mị trước mặt, thấy nàng tư thái yểu điệu, mái tóc tùy ý vãn một chút, rũ xuống sau ót, chỉ cắm một hai cây trâm cài, tà áo mỏng cẩn thận khép lại, váy lụa xanh nhạt, quần thêu mấy cành bạch mai, càng khiến cho khuôn mặt trái xoan mỹ miều kia thêm vẻ khuê tú, cũng không thấy một chút phong trần.
Nguyên Nghi Chi không nhịn được âm thầm thở dài, khó trách phu quân có thể vì nàng viết ra như vậy một bài thơ, quả nhiên không phải người tầm thường.
Mà Tô Bạch Mai cũng quan sát Nguyên Nghi Chi, thấy nàng lông mày tựa như Viễn Sơn, đôi mắt nhược thu thủy, da thịt nhẹ nhàng Như Ngọc, tư thái uyển chuyển mê người, tóc đen dày được vấn cẩn thận, cài trâm Phỉ Thúy, còn có trâm hoa màu đỏ thủy tinh rất tinh xảo, tôn lên vẻ tân nương tử kiều mị đáng yêu. Trên người là váy áo hoa gấm đỏ, phía trên thêu cây lựu, ngụ ý sau này nhiều con, cổ áo, váy được thêu Biên Bức đồ án, ngụ ý nhiều phúc. Một thân sắc đỏ như vậy càng tôn lên một tân nương tử quyến rũ động lòng người, thêm vào đó Nguyên Nghi Chi tư thái cao gầy, càng tôn thêm vẻ cao sang phú quý, không cô gái tầm thường nào có thể bì kịp.
Tô Bạch Mai ở đáy lòng âm thầm thở dài, đây mới là quý nữ của thế giá trăm năm, vừa ưu nhã, vừa tự tại, những cô gái xuất thân phong trần làm sao có thể bì kịp.
Mà Nguyên Nghi Chi luôn được sống trong nhung lụa giàu sang, chưa bao giờ vì củi gạo dầu muối tương dấm mà lo lắng mất ăn mất ngủ, chưa từng bị cái rét cắt da cắt thịt làm tê tái, cứ như vậy mà sống thoải mái thì Tô Bạch Mai làm sao bì nổi.
Nhìn một Nguyên Nghi Chi như vậy, Tô Bạch Mai không chỉ hâm mộ, ghen tỵ, còn oán hận số mệnh thật bất công, với tư chất của nàng, nếu xuất thân từ quý gia, nàng tin chắc mình còn ưu nhã vượt trội. Nhưng sự thật nàng xuất thân bần hàn, vì nuôi sống đệ đệ, nàng liền bị cha ruột bán vào thanh lâu.
Nhưng điều càng làm cho Tô Bạch Mai không cam lòng là Tạ Ung cư nhiên dẫn theo Nguyên Nghi Chi tới gặp nàng!
Phu quân của nàng mà lại mang theo thê tử đi gặp thanh lâu hồng nhan tri kỷ, điều này nói lên cái gì?
Hoặc là loại phu quân này quá ngu xuẩn, quá hổn đản, thật không có đầu óc, không coi trọng thê tử; hoặc chính là vị phu quân này quá thẳng thắn, quá coi trọng thê tử, hơn nữa đồng thời hoàn toàn không thèm coi trọng vị hồng nhân kia.
Trăm năm khó gặp được một kẻ ngu như vậy, Tạ Ung dĩ nhiên chính là loại người sau.
Cư nhiên bản thân lại trở thành chất xúc tác tình yêu cho vợ chồng người ta, Tô Bạch Mai cảm giác mình quả thật trở thành một trò cười.
Đè xuống sự bất mãn trong lòng, Tô Bạch Mai cười mời vợ chồng Tạ Ung vào nhà nói chuyện.
Ba người bước tới chánh đường rồi cùng ngồi xuống, nha hoàn dâng trà thơm rồi yên lặng lui xuống.
Tô Bạch Mai đầu óc xoay chuyển thật nhanh, nhanh chóng cân nhắc tình thế trước mắt một chút, nàng tựa hồ đánh giá thấp địa vị của Nguyên Nghi Chi trong lòng Tạ Ung, cho nên kế hoạch lúc đầu tựa hồ không được rồi, nếu không cách nào phá vỡ tình cảm của họ, như vậy nàng nên sửa đổi kế hoạch, lần nữa vì mình giành lợi ích lớn nhất.
Nàng cân nhắc đắn đo, ngoài mặt nhất phải bình tĩnh tự nhiên đối với Nguyên Nghi Chi cười nói: "Tạ phu nhân, ….. "
Lời