Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tái Giá - Full

Tái Giá - Full

Tác giả: Nhạc Nhan

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341012

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1012 lượt.

y? Một người thì vì sanh con cho hắn mà chết rồi, hắn có thể cưới thêm một người trẻ tuổi nữa, sau khi người trẻ tuổi này mang thai, hắn lại tiếp tục được phép tìm thêm một người trẻ tuổi hơn nữa? Vậy phụ nữ được coi là thứ gì đây? Phụ nữ sống ở trên đời này sao lại rẻ mạt đến thế, không được tôn trọng đến vậy?"
Nàng bỗng đưa tay che mặt, ôi ôi gào khóc lên.
"Ma ma, phụ nữ tại sao phải khổ như vậy? Tại sao phu quân không thể thông cảm cho ta, ngay cả người cũng muốn bức bách ta? Bảo ta phải tự mình đi an bài nữ nhân cho hắn, không thể nào! Hắn yêu ai và muốn đi tìm ai, ta không ngăn cản được, nhưng dù ta có chết cũng sẽ không đi làm cái chuyện sắp xếp phụ nữ khác cho hắn!"
Mẹ chồng nhiều lần oán trách Đinh Cẩm Tú là người đàn bà đanh đá, đố phụ, nhưng Nguyên Nghi Chi nghĩ có lẽ mình còn hung hãn, ghen tuông hơn cả Đinh Cẩm Tú, dù Đinh Cẩm Tú có vui lòng hay không thì cũng phải an bài Thanh Đại cho Tạ Ung, còn Nguyên Nghi Chi chỉ là một thê thiếp mà lại không chịu chủ động an bài cho Tạ Ung.
Tạ mẫu chính là một lão thái bà không biết suy xét, bà già chết tiệt!
Nói bà ta già mà không nên nết là đã nể mặt bà ta rồi, bà ta căn bản chính là tự mình tìm chết, vì con đường làm quan của con trai mình mà chăm sóc người thân trước lúc lâm chung.
Nguyên Nghi Chi lớn chừng này, đã gặp qua vô số trưởng bối hồ đồ, nhưng vẫn chưa từng thấy người nào ngu xuẩn như vậy, thật khó mà tin được một Tạ Ung liên tiếp giành được các chức Giải nguyên Trạng nguyên này là do một tay bà ta nuôi lớn!
E rằng Tạ Ung thật ra là người trời sinh dị bẩm, cái này là tre tồi sinh măng tốt đúng không?
Có cha khốn kiếp như thế, mẹ thì ngu xuẩn đến vậy, lại có thể sinh ra một Tạ Ung thiên tài cỡ đó!
Tôn ma ma đang cản lại sự kích động của Nguyên Nghi Chi, suy nghĩ lại thấy nàng nói cũng có đạo lý, đã là người của nhà người ta rồi sao có thể tùy tiện bỏ nhà trốn đi? Hơn nữa trước kia tiểu thư nhà mình còn có tiếng là khắc phu, không dễ gì mới gả đi được, nếu như tiếp tục xảy ra vấn đề nữa, sau này sợ rằng cả đời cũng không ai thèm lấy rồi.
"Người khoan hãy nóng vội, chuyện này là lão phu nhân tự ý làm chủ, người nên quan tâm chính là thái độ của cô gia, chờ xem cô gia tính xử lý chuyện này như thế nào rồi hãy nói?" Nguyên Nghi Chi cũng suy nghĩ lại rồi chậm rãi nằm xuống, cuối cùng nói: "Được rồi, cũng nên đợi xem thế nào trước đã."
Ngày đó, khuôn mặt nhỏ nhắn của Nguyên Nghi Chi vẫn luôn vì nôn nghén mà trở nên vàng vọt, nàng cảm thấy mình mới vừa xuất giá không tới ba tháng mà đã giống như một "Thiếu phụ lớn tuổi có chồng", thật sự nực cười và đáng buồn thay.
Nàng không để ý tới Tạ Ung, mãi cho đến tối khi lên giường nghỉ ngơi.
Tạ Ung hiểu sự tức giận của nàng, sao hắn có thể không hiểu đây?
Lúc ấy hắn nắm lá thư này, thật là đã dùng hết bình sanh tất cả lý trí mới không cho mình nổi điên.
Hắn cho là cách xa mẫu thân, để bà có thể lý trí tĩnh táo lại, nhưng không nghĩ tới ngược lại bà còn làm cho mọi việc càng thêm nghiêm trọng.
Nguyên Nghi Chi nằm nghiêng quay mặt vào phía trong giường, nhắm mắt lại giả vờ đang ngủ.
Tạ Ung nhẹ nhàng ôm lấy nàng từ phía sau, nàng quẩy người tránh né, thế nhưng hắn lại ôm chặt hơn, nàng liền nằm im bất động.
Tạ Ung nói: "Đừng giận nữa có được hay không? Ta từng xem qua y thư, tức giận đối với phụ nữ có thai và Bảo Bảo đều không tốt. Vì người khác mà ngu xuẩn tự làm mình tức giận, đó là chuyện chỉ có kẻ ngu mới làm."
Giọng buồn bực Nguyên Nghi Chi nói: "Ta chính là cái kẻ ngu ngốc đó! Luôn nghĩ lòng dạ chân thật thì sẽ được hồi báo xứng đáng, nhưng lại không biết cõi đời này thật không có lương tâm có ấm không nóng!"
Tạ Ung im lặng một hồi lâu.
Dù nói thế nào, đó cũng là mẹ ruột hắn, đã từng vì hắn chịu khổ làm lụng vất vả.
Qua một hồi lâu Nguyên Nghi Chi không nghe được động tĩnh gì, hơi nghi ngờ xoay người lại, thì kinh ngạc phát hiện Tạ Ung đang lặng lẽ rơi nước mắt.
Mắt phượng xinh đẹp hơi đỏ lên, nước mắt cuồn cuộn lặng lẽ không một tiếng động chảy xuống, khiến cho nàng vừa hốt hoảng lại vừa đau lòng.
Nàng vểnh môi lên, do dự một lúc mới nhẹ nhàng đưa tay lau nước mắt cho hắn, nói: "Chàng khóc cái gì? Ta còn chưa có khóc nữa đây này. Thiệt là, đàn ông trai tráng như thế sao lại có thể khóc như vậy chứ, nước mắt ở đâu ra mà lắm thế hả? Chàng muốn cho con trai của mình cười chàng không có tiền đồ sao? Được rồi được rồi, ta biết đó cũng không phải là lỗi của chàng, ta cũng biết chàng rất khó xử, ta chỉ là thấy hơi có chút tức giận mà thôi, chứ không hề có ý muốn trách móc gì chàng đâu, đừng khóc nữa, không thấy mất mặt sao?"
Tạ Ung nhìn thẳng nàng, nói: "Nghi Chi, ta biết rõ chuyện lần này đã làm nàng bị tổn thương rất nhiều, nhưng cũng như lời hứa hẹn ngày trước ta đã từng nói với nàng, ta sẽ xử lý tốt, nàng hãy tin tưởng ta?"
Nguyên Nghi Chi lập tức gật gật đầu, "Ta tin chàng."
Trên mặt Tạ Ung rốt cuộc cũng hiện lên chút tươi cười nói: "Linh Lung cùng Thanh Đại đã là trở ngại trong quá khứ, họ không cách nào sinh con được cũng đã