The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tắm Cho Đại Ca

Tắm Cho Đại Ca

Tác giả: Suly

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1342213

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2213 lượt.

Hoa Kì nói.






Cho Ăn Bằng Miệng
Ads Trang Hào thích Hoa Kì sao? Đoán chừng ngay cả anh cũng không biết rõ, không ghét mà ngược lại còn thích thật. Nếu như là trước kia, có đánh chết anh cũng không dám tin mình sẽ ôm một người đàn ông, thậm chí còn làm nữa. Có lúc, Trang Hào đã từng nghĩ tới việc đoạn tuyệt quan hệ với Hoa Kì, nhưng lúc nhìn thấy Hoa Kì, lại không nói ra khỏi miệng được.
Vẫn là câu nói kia, nếu như Hoa Kì là con gái, Trang Hào không nói hai lời nhất định sẽ cưới cậu làm vợ.
Hoa Kì nghe Trang Hòa nói câu ‘Làm sao em biết anh không thích em?’, khiến trong lòng cậu vang như sấm dậy, lại càng gào thét trong ngực Trang Hào, mới đầu Trang Hào còn sờ đầu an ủi Hoa Kì, lúc sau đã mất kiên nhẫn, nổi giận gầm lên một tiếng: “Câm miệng cho anh, khóc nữa anh đánh em bây giờ.”
Hoa Kì nhất thời im bặt, đôi tay ôm Trang Hào càng chặt hơn.
Trang Hào lấy mòn ăn từ trong lò vi sóng ra, lại từ trong ngăn kéo lấy hai quả trứng gà cùng một gói mì sợi, quay đầu lại hỏi nói: “Một gói đủ không?”
Hoa Kì liên tục không ngừng gật đầu: “Đủ rồi.”
Trang Hào cười cho nước vào nồi, nước sôi liền thả mì vào.
“Để tôi đi lấy thêm than.” Ông chú đột nhiên lên tiếng nói.
Trang Hào quay đầu lại nhìn ông ta một cái: “Đúng rồi, tối hôm nay trời rất lạnh, chú lấy thêm tí than ngủ cho ấm.”
“Được.” Ông chú cầm thùng sắt ra khỏi phòng.
Trang Hào quay người lại, đập một quả trứng gà vào nồi.
Hoa Kì thấy trong phòng không còn ai khác, đột nhiên xông tới ôm lưng Trang Hào, nhỏ giọng nói: “Anh, anh vừa mới nói thích em đúng không?”
Trang Hào nhìn chằm chằm vào trong nồi, nhỏ giọng nói: “Đừng làm rộn, sẽ có người nhìn thấy đấy.”
“Không có chuyện gì, ôm một lát thôi.” Hoa Kì dựa đầu trên lưng Trang Hào: “Anh, anh đang nghĩ gì vậy?”
Trang Hào hỏi ngược lại: “Vậy em đang nghĩ gì?”
“Anh thích em thật không, nếu thích thật thì chúng ta qua lại đi?” Hoa Kì nói bình thản như nước, mà Trang Hào nghe được thất kinh, vội vàng nói: “Mấy lời này để trong bụng là được rồi.”
Hoa Kì ôm Trang Hào, tay hơi run lên, sau đó từ từ buông lỏng ra, lúc Hoa Kì bỏ tay khỏi người Trang Hào thì tự nhiên anh lại giữa chặt lấy tay cậu, mạnh mẽ kéo cậu ôm lấy mình: “Đừng có suy nghĩ linh tinh cả ngày như thế.”
Hoa Kì nắm chặt lấy tay anh, nhe răng cười nói: “Anh không sợ người khác nhìn thấy à?”
“Thấy thì thấy, quan tâm đến họ nhìn làm gì?” Trang Hào dùng đũa đảo đều trong nồi, thấy mì đã chín, Trang Hào đổ vào trong bát to: “Cả đời, anh chỉ nấu cho mỗi mẹ anh ăn, bây giờ đến lượt em, nhưng mà từ đó đến giờ anh chỉ biết nấu mỗi món này thôi.”
Hoa Kì buông tay ra, nhìn bát mì đặt ở trên bàn, trêu ghẹo nói: “Em thấy nó rất khó ăn đấy.”
Trang Hào cười nói: “Không ăn thì thôi.” Trang Hào rửa tay: “Để anh bưng đi.” Nói xong mở cửa ra khỏi phòng trà.
Hoa Kì vội vàng bưng chén đi theo ra ngoài, phòng trà lại trở nên vắng vẻ, Hoa Kì nhanh chân đi theo Trang Hào, nhỏ giọng hỏi “Anh, ông chú sửa xe lúc nãy cố tình tránh đi có phải không? Nếu không thì sao bây giờ vẫn chưa về?”
Trang Hào nhìn cậu: “Em nghĩ nhiều quá rồi đấy, chỗ lấy than không gần đây đâu.”
Trở về phòng nghỉ, Hoa Kì ngồi ăn mì tôm, bát mì thế mà ăn rất ngon, thỉnh thoảng ngẩng đầu lên cười đùa nói: “Anh, anh nấu mì thật là siêu.”
Trang Hào cười cười, ngồi trên giường gạch cởi áo lông cừu, ngáp dài: “Ăn hết đi, xong rồi ngủ sớm, sáng mai còn nhiều việc lắm.”
“À ừ nhỉ” Hoa Kì cúi đầu ăn thật nhanh.
“Đúng rồi.” Trang Hào nhìn chăm chú vào Hoa Kì, dò hỏi: “Quần áo này em lấy ở đâu ra đấy?”
Hoa Kì liếc nhìn quần áo trên người mình, nhẹ giọng nói: “Chương Thỉ cho em mượn.”
Trang Hào thở dài: “Về sau đứng có làm mấy việc đấy nữa, anh ta nói gì em cũng tin là thật à?”
Hoa Kì uất ức nói: “Biết rồi, bảo đảm không có lần sau.”
Trang Hào quan sát Hoa Kì, cười nói: “Sao em mặc vào lại khó coi thế nhỉ.”
“Hả? Không phải như vậy chứ” Hoa Kì vội vàng đứng dậy, xoay xoay mấy cái: “Bọn họ đều khen đẹp mà, em có thấy xấu đâu.”
“Không tệ cái rắm, chẳng lẽ anh lại đi nói dối em.” Trang Hào cởi giày ngồi xếp bằng trên giường gạch: “So với trước kia chả đẹp hơn tí nào cả.”
Hoa Kì tự nói: “Hay là thay bộ khác mặc cho thoải mái nhỉ.”
Trang Hào vẫn cười, cho đến khi Hoa Kì ăn hết bát mì vỗ cái bụng nói: “Cuối cùng cũng no, cả ngày hôm nay em chỉ được gặm mỗi hai cái cánh vịt cay.”
Trang Hào híp mắt cười nói: “Đáng đời em.” Nói xong, Trang Hào xoay người lại, từ trong ngăn kéo lấy ra một hộp quà màu đỏ: “Hôm qua người khác tặng ít đồ, nhà anh lại chẳng có trẻ con, cho em chơi vậy.”
Trang Hào cầm trong tay là một hộp kẹo lớn, đủ các loại vị.
Hoa Kì nhìn thấy, hai mắt sáng lên: “Là kẹo à? Em từ bé đã thích ăn rồi, em cũng thích hãng này.” Hoa Kì nhận lấy gói quà từ trong tay anh, mở ra lấy một cái, lúc ăn Trang Hào cười nói: “Em không sợ no chết à, vừa mới ăn mì xong mà đã ăn cái này ngay rồi.”
Hoa Kì nói lầm bầm: “Cả đời em có 3 thứ để yêu, một là tiền, ha