Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tắm Cho Đại Ca

Tắm Cho Đại Ca

Tác giả: Suly

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1342208

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2208 lượt.

t định chơi chết em.” Trang Hào bị tức đến váng đầu, cũng không đoái hoài tới vô sỉ không vô sỉ: “Đến lúc đó đừng có mà cầu xin anh tha thứ.”
Hoa Kì lắc đầu nói: “Cầu còn không được.”
Trang Hào giận quá hóa cười: “ĐM, thật đáng chết mà.”
“Em đây rất có phẩm vị mà, người bình thường còn lâu mơi được thưởng thức.” Hoa Kì lè lưỡi liếm ngực Trang Hào một cái, Trang Hào đưa tay bắt lấy: “Em lmuốn bị thao đúng không? Cái mông không đau phải không?”
Hoa Kì vội vàng nói: “Đau mà, em ngủ đây.”
Trang Hào thoải mái thở dốc một hơi, vừa nãy mới bắn ra, Trang Hào cảm thấy rất kích thích, mặc dù Hoa Kì là nam, nhưng anh lại cảm thấy rất thoải mái, trước nay chưa hề cảm thấy như vậy.
“Anh” Hoa Kì đột nhiên lên tiếng gọi.
“Hả? Cái gì?”
Hoa Kì nhỏ giọng nói: “Anh biết Trần Hổ sao?”
Trang Hào sửng sốt: “Em đột nhiên nhắc đến hắn làm gì?”
“Không có gì, em chỉ muốn biết anh có biết hắn ta hay không, Tôn Tử từng nói, hắn tên là Trần Hổ, trước kia đã từng có qua lại với Bàng Suất.”
Trang Hào suy nghĩ một chút: “Nhớ không ra, nhưng mà cứ để chuyện này cho anh giải quyết.”
“Bàng Suất không phải nói hắn cũng muốn tham dự sao?”
Trang Hào cười nói: “Thằng nhóc ngốc, Bàng Suất nói chỉ là bề ngoài mà thôi, hắn đã tự mình ra tay lâu rồi, nhưng mà hắn vẫn là con cá nhỏ, đang phải ẩn núp sau lưng con cá lớn.”
“Cá lớn? Ai vậy?” Hoa Kì nghi ngờ hỏi.
Trang Hào lắc đầu một cái: “Anh không biết, Bàng Suất cũng không biết, cho nên anh vẫn đang chờ, chắc hắn đang ngồi yên lặng theo dõi.”
“Vậy anh sẽ làm gì?”
Trang Hào gật đầu một cái: “Không biết, cái gì tới thì tự ứng phó thôi.”
Tối hôm đó Hoa Kì nằm mơ, lại còn là mộng xuân nữa, người trong mộng không thấy rõ mặt, nhưng cậu nhớ thân thể của người ấy thật đặc biệt, người nọ dáng người cường tráng, eo ếch rõ ràng, cái mông tròn vểnh lên, bắp đùi tráng kiện, rắn chắc, trong giấc mộng người ấy đang ra sức cầy cấy trên người cậu, từng cái nặng nề hữu lực, khiến cho cậu thể nghiệm đủ loại cảm giác.
Đang lúc Hoa Kì muốn đem giấc mộng kéo dài tiếp, đột nhiên cửa vang lên tiếng gõ, đánh thức cậu tỉnh dậy từ trong mộng, cậu mở mắt, liếc nhìn người đang nằm bên cạnh mình đã tỉnh, nhỏ giọng hỏi “Ai tới vậy?”
Trang Hào có chút thất kinh: “Mẹ anh về.” Trang Hào hốt hoảng mặc quần áo, còn không quên dặn dò: “Nằm đàng hoàng trong chăn, giả bộ ngủ đi.”
Hoa Kì vội vàng nhắm hai mắt lại.
Trang Hào mặc quần áo tử tế nhảy xuống giường, chạy nhanh ra mở cửa.
“Sao bây giờ con mới chịu ra mở cửa?” Mẹ Trang Hào giơ điểm tâm lên, đi vào phòng thuận thế nằm trên giường, cả kinh nói: “Ai vậy?”
Trang Hào cười nói: “Hoa Kì.”
“Ơ, đứa nhỏ này hôm qua sao lại ngủ cùng con.” Mẹ Trang Hào để bữa sáng ở trên bàn, đi tới nhìn mặt Hoa Kì: “Đứa nhỏ cuối cùng cũng cắt tóc rồi.”
Trang Hào ngồi trên ghế, theo thói quen nồi hút thuốc: “Ừ, chỉ tại chuyện lần trước mà liên lụy đến cậu ấy.”
“Cũng không thể làm gì hơn mà.” Mẹ Trang Hào nhỏ giọng nói: “Đứa nhỏ này gia đình điều kiện bình thường chứ?”
Trang Hào nói: “Tạm được, cụ thể thế nào con cũng không biết nữa.”
Mẹ Trang Hào ngồi bên cạnh cúi đầu nhìn Hoa Kì, nhỏ giọng nói: “Đứa nhỏ này giúp con rất nhiều, nếu con không bận gì thì nên dắt nó ra ngoài chơi một chút, ở trong này mãi không tốt đâu.”
Trang Hào hì hì cười: “Lời này của mẹ, thật quan tâm cậu ta như con đẻ vậy.”
“Không phải sao?” Mẹ Trang Hào chỉ vào chiếc bát ở trên bàn, bên trong còn dư hai, ba sợi mì: “Con lại cho cậu ấy ăn mì à, có keo kiệt quá không đấy?”
Trang Hào cười khổ nói: “Nửa đêm nửa hôm lấy đâu ra thức ăn cho cậu ấy ăn chứ?”
“Thật tệ quá mà.” Mẹ Trang Hào cười nói: “Đúng rồi, bác cả con hôm qua mới tới đấy.”
“Bác ấy tới làm gì vậy mẹ?” Trang Hào hỏi ngược lại.
“Còn vì chuyện gì nữa, vì chuyện mộ của bà nội con chứ gì nữa, đang muốn con cho thêm ít tiền.”
Trang Hào bình tĩnh nói: “Tưởng chuyện gì chứ, bà nội đối xử với con tốt mà, tiền này con nên bỏ ra.”
“Nói thì nói như thế, nhưng bác cả con, còn thêm bác hai và cô nhỏ nữa, giống một người trưởng bối sao? Đến đây để xem con có tiền hay không, trước kia lúc nhà chúng ta không có tiền, mẹ mượn họ có 50 tệ đi mua thuốc thôi mà họ cũng không chịu cho mượn, sợ chúng ta không trả nổi, đem tiền so với tính mạng con người còn quan trọng hơn, hiện tại thì tốt rồi, con có tiền, bây giờ còn dở trò đòi tiền của chúng ta.” Mẹ Trang Hào càng nói càng tức: “Nghĩ tới 50 tệ kia mẹ lại thấy tức, ba con lúc đầu đi nơi khác làm ăn, mẹ lại không dám nói với con, sợ con trở mặt với bọn họ, mượn mỗi 50 tệ cũng không cho, cuối cùng may mà chị con rút ra 20 tệ từ quỹ giúp mẹ. . . . . .”
“Chuyện cũ năm xưa mẹ còn nhớ tới làm gì?” Trang Hào bất đắc dĩ nói.
“Sao lại không nhớ? Mẹ cả đời đều nhớ đến bọn họ, lúc có chuyện thì tìm đến nhờ vả, yên bình lại giả vờ như không quen biết. Anh chị em gì chứ, tất cả chỉ như ao nước lã thôi, chuyện mộ phần, hoặc là mọi người chia đều, hoặc là giữ nguyên chỗ đó.” Mẹ Trang Hào càng nói càng kích động.
Trang Hào hít mũi một cái, suy ngh


XtGem Forum catalog