Tác giả: Suly
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1342209
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2209 lượt.
vai nói: “Anh bảo với anh ta vừa nãy em ở trong hồ vội quá nên tè ra hồ rồi, bảo anh ta mau đổi hồ nước mới, nếu không những khách sau sẽ phải tắm nước bẩn mất.”
Hoa Kì nghe xong, mặt cũng chuyển thành xanh lá, quăng dép đá vào bắp chân củaTrang Hào, nói: “Sao anh có thể vu khống người ta được như thế chứ, tại sao anh không bảo là anh tè ra hồ đi?”
Trang Hào mặc cho Hoa Kì đá, cười đùa nói: “Anh đây lớn rồi, nói thế mất mặt lắm.”
Hoa Kì cực kỳ tức giận: “Em đây cũng không phải là trẻ con, sao anh dám đổ oan cho em chứ.” Hoa Kì một phát bắt được quần bơi Trang Hào dùng sức kéo xuống dưới, Trang Hào vội vàng nắm chặt lấy quần lót của mình, nói: “Hoa tiểu cẩu, em đừng có nóng nảy thế chứ.”
“Ai nha, anh vu oan cho em mà còn nói em không được tức giận hay sao? Anh bá đạo quá rồi đấy.” Hoa Kì tiếp tục đi xuống, tiếp tục tụt quần bơi của Trang Hào, mắt nhìn thấy lông mao đã lộ ra, đột nhiên có một ông chú mập với một đứa bé đang đi đến đây, lúc này Hoa Kì mới chịu ngừng tay.
Trang Hào lúng túng kéo quần bơi lên, lúc ông chú mập đi dần đến bên cạnh, Trang Hào liền liếc xéo Hoa Kì: “Tối nay về em chết với anh.”
Hoa Kì bị Trang Hào dùng cánh tay kéo vào trong ngực, cười nói: “Anh? Tối muốn thao chết em hả?”
Trang Hào cúi đầu, tiến tới bên tai Hoa Kì nhỏ giọng nói: “Chờ xem, buổi tối nhất định khoái chết em.”
Hai người náo loạn một lúc, mới chạy đến bên hồ mà chồng cô nhỏ nói.
Lúc này, chồng cô nhỏ đang cùng mấy bác của Trang Hào nói chuyện gì đó, thấy Trang Hào đang đi tới mới vội vã leo ra ngoài, xông đến chỗ Trang Hào chào hỏi: “Chúng ta mau qua bên kia nói chuyện đi.”
Bên cạnh hồ lớn là khu nghỉ ngơi, từng dãy ghế nằm nhìn qua hết sức thoải mái.
Trang Hào giúp Hoa Kì tìm chỗ ngồi xuống, mình thì cùng chồng cô nhỏ nói chuyện: “Có chuyện gì sao?”
Chồng cô nhỏ lúng túng nói: “Dượng muốn thương lượng với cháu một chút, cháu xem việc di dời phần mộ của bà ngoại có thể thêm ít tiền hay không.” Chồng cô nhỏ vừa dứt lời, Trang Hào liền trầm mặt, chồng cô nhỏ vội vàng giải thích: “Dượng không phải là không có tiền, nhưng mà tiền dì đều đem đi mua cổ phiếu hết rồi, bây giờ không rút ra được.”
Đối với việc chồng cô nhỏ đi thẳng vào vấn đề như thế, Trang Hào cũng không kinh ngạc, ngược lại rất ảo não, vẫn là câu nói kia, trong nhà này mọi người đều xem anh là thằng ngu cả.
“Dượng, cháu muốn nói một câu thật lòng, bây giờ cháu cũng chẳng có bao nhiêu tiền, tiền của cháu đều đổ vào đoàn xe hết rồi, tiền chia đều góp chung cháu kiếm cũng đã khó khăn lắm, nếu bảo cháu chi ra thêm thì cháu thực sự không làm nổi.”
Sắc mặt chồng cô nhỏ không tốt lắm, nhưng vẫn duy trì nụ cười như cũ nói: “Không có chuyện gì, không có coi như xong, để dượng nghĩ biện pháp khác vậy.” Chồng cô nhỏ nhỏ giọng than thở: “Cháu xem, anh cháu sắp tốt nghiệp đại học rồi, tiền học phí đầu kì dượng đã phải dồn hết vào nó rồi, cuộc sống bây giờ cũng rất khó khăn.”
Trang Hào cười cười: “Trong tay dượng không phải còn có hai căn nhà để trống sao? Bán đi một căn cũng đủ để đóng bốn năm năm học phí rồi.”
Sắc mặt chồng cô nhỏ chợt tái, cố nặn ra nụ cười không dám lên tiếng nữa.
Hoa Kì đứng bên cạnh lắng nghe, mặc dù cậu không biết sự tình gia đình của nhà Trang Hào, nhưng từ cậu biết lời của chồng cô nhỏ này không thể tin được, Trang Hào hình như bị biên thành cái máy rút tiền của gia đình, chẳng ai thèm quan tâm anh, chỉ quan tâm đến tiền của anh thôi.
“Trang tiên sinh có điện thoại.” Nữ tiếp viên chạy tới, đứng ở trên đường đá khô kêu to.
Trang Hào quay đầu lại hỏi “Điện thoại của ai?”
Nữ tiếp viên lắc đầu: “Không biết, có cậu trai trẻ nào đó gọi tới.”
Trang Hào gật đầu một cái: “Tôi tới ngay đây.” Trang Hào quay đầu lại, nói với chồng cô nhỏ: “Cháu đi trước, có người gọi điện cho cháu.”
“Đi đi.”
Lúc Trang Hào đứng dậy Hoa Kì cũng đi theo, hai người cùng nhau đi đến đại sảnh.
Điện thoại vẫn đang để trên bàn, Trang Hào vừa đi tới vừa cười cười, nhận điện thoại nói: “Ai vậy?”
“Anh, em là Quách Tĩnh đây, anh mau về ngay đi!”
Trang Hào chau mày hỏi: “Sao cậu biết số điện thoại nơi này?”
Quách Tĩnh ở đầu bên kia nói: “Em gọi điện đến nhà anh, dì nói cho em biết.”
“Có chuyện gì, mau nói đi.”
Quách Tĩnh nói: “Xảy ra chuyện lớn rồi, Văn Đào bị cảnh sát bắt đi rồi.”
Trang Hào cả kinh: “Có chuyện gì xảy ra? Có phải là cậu ta không kìm chế được mà tự mình đi tìm Trân Hổ không ?”
“Em cũng không biết nữa, chuyện gì Văn Đào cũng không nói cho em biết, cậu ta dẫn theo mấy người đi ra ngoài, mà Trần Hổ lúc này đang nửa sống nửa chết nằm trong viện, Văn Đào đến đúng lúc hắn bị thương, ai mà ngờ cảnh sát lại xông vào đúng lúc này, em đoán chừng Văn Đào nghe ai đó nói gì rồi chạy tới, chắc chắn đây là cái bẫy.” Quách Tĩnh lo lắng nói.
Trang Hào căm tức nói: “Thằng ngốc này, không phải tôi đã bảo với cậu ta chuyện này khi nào có lệnh của tôi mới được làm hay sao.”
Quách Tĩnh nói: “Văn Đào nói, anh với Hoa Kì suốt ngày dính lấy nhau, chính sự đều không làm, cho nên cậu ta giúp anh đi x