Tác giả: Suly
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1342206
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2206 lượt.
nóng bao khắp xung quanh mình.
Trang Hào thấy Hoa Kì dần dần thích nghi được, tán dương: “Em thực trâu bò nha, nước nóng như vậy mà cũng vào được.”
Trang Hào mặc dù cảm thấy kích thích, nhưng cũng rất khẩn trương, thỉnh thoảng còn dặn dò: “Nhanh lên một chút, xong rồi còn đi ra ngoài.”
Hoa Kì ngậm kín miệng, dùng sức bắt đầu vận hành, Trang Hào ngước đầu, chân ở trong ao đã sớm tê cứng rồi, thỉnh thoảng sẽ phối hợp với Hoa Kì động eo ếch một tí, nhưng mà động tác không thể quá rõ ràng, chỉ sợ người khác nhìn thấy.
“Trang Hào.” Nơi xa đột nhiên truyền đến một tiếng kêu.
Trang Hào sững sờ, vội vàng quay đầu nhìn chỗ cầu thang đá: “Chuyện gì vậy?”
Chồng cô nhỏ đứng chống nạnh hỏi vọng lại: “Cháu ở bên đấy làm gì? Xuống đây, chúng ta sang bên ao lớn kia, vừa khéo dượng có chuyện muốn nói với cháu.”
Trang Hào gật đầu một cái: “Cứ đi ra trước đi, bạn cháu đang đi vệ sinh, cháu đang ngồi chờ cậu ấy, cậu ấy đi xong cháu sẽ qua ngay.”
“Được, cậu ta về thì nhanh nhanh đến đây nhé.” Nói xong, Chồng cô nhỏ đi xuống sườn núi nhỏ.
Lúc này, Hoa Kì mới từ bên dưới chui ra, cười đùa nói: “Anh, anh nói láo mà không hề chớp mắt .”
“Cút ra nhanh lên.”
Hoa Kì cười nói: “Anh, thôi để đấy, buổi tối làm tiếp.” Hoa Kì giả vờ muốn đứng dậy, đột nhiên lại bị Trang Hào ấn xuống, mắng: “Tối con mẹ em ấy, em làm anh cương cứng thế này còn không chịu trách nhiệm?”
Hoa Kì cợt nhã nói: “Người nhà anh đang tìm anh kia kìa, em sợ họ sốt ruột thôi mà.”
“Hoa tiểu cẩu, em muốn bị ăn đòn đúng không? Anh cho em biết, bây giờ em mà không chịu dập hỏa thì sau này đừng mơ anh cho em liếm.” Trang Hào biết Hoa Kì cố ý, vì vậy cũng không đoái hoài gì tới liêm sỉ mà uy hiếp cậu.
Hoa Kì bĩu môi một cái: “Không liếm thì không liếm, em đi liếm Bàng Suất là được chứ gì.”
“Em dám đe dọa anh sao, em mà dám đi léng phéng với hắn thì dọn ra đường mà ở.” Trang Hào căm tức nhìn Hoa Kì nói.
Hoa Kì vô tội nói: “Em không có mà, đừng nói hươu nói vượn.”
Trang Hào cứng rắn thật sự khó chịu, cố gắng nở nụ cười, nói: “Hoa tiểu cẩu, coi như anh xin em đấy, trước cho anh bắn ra đã, nếu không em định để anh cứ như thế này mà đi gặp dượng à?”
Hoa Kì chống tay nói: “Cuối cùng anh cũng chịu cầu xin em.”
Trang Hào cười khổ nói: “Anh van em đấy, mau dùng miệng để anh bắn ra đi, đến lúc đó cho em uống hết, bổ vô cùng, còn có tác dụng dưỡng nhan nữa đó.” (Snoo: oẹeeeeeeeeee)
Hoa Kì liếc mắt: “Mau phối hợp đi, anh cũng không phải là con nít.”
“Anh cũng không khác con nít là mấy đâu, rất lâu không làm rồi, mau tới đây nhanh lên.” bàn tay Trang Hào đặt ở trên bả vai Hoa Kì, dùng sức ấn xuống, Hoa Kì không chịu nổi trọng lực áp bức, chỉ có thể trở lại phía dưới Trang Hào lần nữa, bắt đầu hoạt động.
Hoa Kì biến đổi các phương pháp làm khác nhau, đây đều là kĩ thuật cậu học từ lúc nhỏ đến giờ, mặc dù là tự học, nhưng mà Trang Hào cũng rất hưởng thụ nha, một lúc sau, nhị đệ của Trang Hào càng ngày càng căng, Hoa Kì rõ ràng cảm thấy Trang Hào sắp đạt đến, vì vậy bắt đầu ngày càng nhanh, mãi cho đến khi Trang Hào xuất ra trong miệng mình mới thôi.
Trang Hào ngước đầu thở hổn hển, vuốt ve cái đầu trọc lông lốc của Hoa Kì, vỗ nhè nhẹ mấy cái, nói: “Đứng lên đi.”
Hoa Kì từ từ đứng lên, phồng má nhắm ngày cái miệng của Trang Hào, Trang Hào vội vàng ngoảnh mặt đi: “Em lại muốn làm chuyện giống như tối hôm qua hả?”
Hoa Kì bất đắc dĩ chỉ nuốt xuống, sau đó nói: “Con của mình mà anh cũng ghét bỏ được sao?”
Trang Hào du côn cười nói: “Con của anh chỉ để cho em hưởng thụ thôi.” Trang Hào cúi đầu nhìn khuôn mặt đang rất điềm tĩnh của Hoa Kì, có lúc Trang Hào cảm thấy thật nghi ngờ, Hoa Kì có phải bị vô năng hay không? Nhưng mà để ý kĩ, Trang Hào lại thấy trên mặt nước một vũng nước sền sệt đang trôi lơ lửng, bạch dịch trắng đục cứ trôi nổi dập dềnh. (Snoo: đúng là đồ công cộng, không thể tin được. Từ nay không nên đi bể bơi nữa L)
“Em thật là vô duyên quá đi đấy, sao lại có thể xuất ra ở trong hồ như thế ?” Trang Hào vội vàng đưa tay vớt đám tinh dịch kia ra ngoài, văng thật xa, sau đó còn nói: “Anh sắp bị em lây bệnh rồi đó, em đã đi khám nơi đó chưa hả.”
Hoa Kì cười nói: “Có gì không tốt đâu, coi như là rèn luyện thân thể thôi.”
Trang Hào cười kéo quần bơi lên, lúc đứng dậy nói: “Sớm muộn gì anh cũng bị em vắt khô như con cá mắm, anh thật nghi ngờ khả năng của mình sau này có thể đáp ứng nổi nhu cầu của em hay không, cái này mà cũng có thể nuốt được.” Trang Hào vừa nói vừa đi ra ngoài, đi thong thả chậm dãi.
Hoa Kì ra khỏi ao, chạy đuổi theo, mới vừa đi xuống cầu thang đá, đã nhìn thấy Trang Hào đang nói gì đó với người nhân viên phục vụ rồi, mà nhân viên làm việc lại dùng ánh mắt căm ghét nhìn chằm chằm Hoa Kì, sau khi Trang Hào nói xong, nhân viên làm việc gật đầu một cái, lúc đi qua Hoa Kì vẫn không quên hung hăng trừng mắt nhìn cậu một cái.
Hoa Kì hết sức buồn bực mà không hiểu, lúc đi đến bên cạnh Trang Hào liền hỏi “Hắn ta bị tật ở mắt à, sao cứ trừng em hoài thế?”
Trang Hào nén cười, run run bả