Tác giả: Suly
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1342389
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2389 lượt.
vừa đủ luôn.”
Hoa Kì ngừng thở mở he hé cửa, cẩn thận nghe cửa động tĩnh ngoài.
“Được, nọi người mở tiệc đi, tôi đi phòng vệ sinh một chút.” Chương Thỉ cầm một điếu thuốc trên bàn, ngậm đi tới phòng vệ sinh.
Hoa Kì vừa thấy thế, không biết phải làm sao. Phản ứng bản năng muốn đem cửa khóa trái, nhưng lúc định khóa cửa lại do dự. Nếu như cậu khóa lại, người tới không mở được ra, đến lúc đó nhân viên phục vụ sẽ đến mở cửa, lúc đấy mình sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ mất!
Hoa Kì do dự một chốc lát này, Chương Thỉ đã đi tới cửa toilet, giơ tay lên vặn mở cánh cửa.
Hoa Kì vội vàng nấp sau cửa, nín thở.
Chương Thỉ hình như không nhận thấy được điều khác thường ở bên trong, vào cửa thì đã đưa lưng về phía Hoa Kì, thuận tay đóng cửa sau đó đi đến trước bồn cầu cởi quần, đột nhiên cảm thấy được điều gì đó, y vừa nghiêng đầu, Hoa Kì vội vàng hướng y làm một kí hiệu.
“Suỵt. . . . . .”
Trên Giường Có Lợi Hại Không Hả?
Bàng Suất sau khi xuất viện liền trở về nhà, cha mẹ mặc dù không bên cạnh, nhưng vẫn còn có ba người anh trai, ba chị dâu cũng quan tân đến hắn, dưỡng thương trong mấy ngày này hắn không bước ra khỏi cổng, cơm tới há mồm áo đến vươn tay, về phần công việc, hắn đều giao cho đám anh em Vương Chấn xử lý.
Mới đầu hắn nghĩ có thể ở nhà nghỉ ngơi hưởng thụ mấy ngày, nhưng chưa đến hai ngày, Bàng Suất không thể ở yên trong nhà được nữa, đúng lúc này Chương Viễn và Thỉ tới nhà thăm hắn, đây là lần đầu Bàng Suất gặp lại Chương Thỉ kể từ lúc y bỏ đi, mấy anh em tán gẫu thật vui, buổi tối liền kéo nhau đi làm mấy chén.
Chọn quán cơm Đông Bắc ở khu Thiết Sơn, không tính là hạng sang nhưng cũng khá tốt.
Bàng Suất hôm nay vui mừng, uống hơi nhiều, từ quán cơm đi ra ngoài, vốn là chân đang bó thạch cao không thể nào di chuyển được, rốt cuộc phải để Vương Chấn cùng Chương Viễn đỡ đi.
Chương Thỉ nhìn Hoa Kì nói: “Cậu đang làm gì ở trong này vậy?”
Hoa Kì ngơ ngẩn: “À, tôi muốn tới đây tắm, sau đó ngủ một giấc ở nơi này.” Hoa Kì thêu dệt ra vô số lí do, cũng không muốn để người ta biết cậu là chạy tới nơi đây tuốt ống. (thẩm du mà còn…)
Chương Thỉ mỉm cười, không quá tin vào lí do này: “Lời nói này không thành thật.”
“Tôi nói thật mà.” Hoa Kì mặc chỉnh tề, mất tự nhiên nói: “Chương Thỉ ca, anh giúp em được không?”
Chương Thỉ ngẩn ra: “Sao cậu lại biết tên tôi?”
“Em là. . . . . .”
“Chương Thỉ, anh đang làm gì bên trong vậy? Đi tiểu mà đến cả tiếng đồng hồ?” Ngoài cửa truyền đến thanh âm của Bàng Suất, trong nháy mắt cắt đứt lời nói của Hoa Kì.
Chương Thỉ hướng bên ngoài cửa hô to: “Đau bụng, anh đang đi đại tiện.”
“!@#$%$@, tưởng thế nào hóa ra là ăn lắm ỉa nhiều a.” Bàng Suất trêu ghẹo nói.
Chương Thỉ chỉ cười không lên tiếng.
“Chương Thỉ, trong cầu tiêu không có giấy đâu a.” Bàng Suất lại gào to một tiếng.
Chương Thỉ theo bản năng liếc nhìn ống giấy, bên trong trống rỗng, quả nhiên là không có một tờ giấy nào.
“Vương Chấn, cậu đưa cho Chương Thỉ cuộn giấy đi, không tí nứa lại xảy ra chuyện.” Nói xong, Bàng Suất cùng Chương Viễn hai người ở trong phòng cười không thành tiếng.
Nói thì chậm, Vương Chấn đã cầm khăn giấy đến cửa, đưa tay gõ cửa: “Có thể mở cửa ra được không?”
Chương Thỉ nghiêng đầu nhìn Hoa Kì, Hoa Kì vội vàng ra kí hiệu, van xin Chương Thỉ giúp cậu giải vây.
Chương Thỉ nhếch miệng, đưa tay mở cửa che Hoa Kì ở sau lưng.
Vương Chấn kinh ngạc nhìn Chương Thỉ: “Không phải anh đang đi .. sao? Sao lại đứng lên?”
Chương Thỉ mỉm cười: “Còn chưa đi ra được, giấy đâu?”
Vương Chấn đem cuộn giấy tới, Chương Thỉ nhanh chóng đóng cửa lại.
Hoa Kì thở phào nhẹ nhõm, nhỏ giọng nói: “Thật là rất cảm tạ anh.”
“Cảm tạ trên đầu môi không có chút thành ý nào cả” Chương Thỉ cười nói: “Cũng không biết bày tỏ thế nào cả?”
“Bày tỏ?” Hoa Kì dù sao cũng hơi kinh ngạc, gãi đầu suy nghĩ hồi lâu, linh quang hiện ra nói: “Đúng rồi, em là tắm kỳ công nơi này, chờ anh có thời gian em sẽ giúp anh tắm rửa được không, em chỉ làm được như vậy thôi, nếu còn không được vậy em cũng không còn biện pháp khác, còn tiền thì em chẳng có bao nhiêu cả.”
Chương Thỉ bị lời nói Hoa Kì làm vui vẻ, mỉm cười nói: “Được rồi, khi nào có thời gian sẽ đến tắm.” Tiếng nói vừa dứt, Chương Thỉ làm bộ muốn mở cửa, Hoa Kì ngẩn ra vội vàng dựa vào trên cửa nói: “Anh định làm gì thế?”
Chương Thỉ cười nói: “Cậu không biết tính toán à? Một lát nữa sẽ có rất nhiều người tới đây.”
Hoa Kì sa sút tinh thần nói: “Em cũng rất muốn đi ra ngoài, nhưng em sợ ông chủ sẽ nhìn thấy.”
“Không có chuyện gì, tôi sẽ giúp cậu.” Nói xong, Chương Thỉ mở cửa WC, nhìn xung quang bên ngoài, đừng nói, trừ có thể nhìn đến Chương Viễn nửa người ở ngoài, những người còn lại cũng bị tường chận lại. Thời cơ đi tới, Chương Thỉ vội vàng thay Hoa Kì mở cửa phòng bao, Hoa Kì không nói hai lời tự động đi ra ngoài.
Hoa Kì quay lại nhìn Chương Thỉ nói tiếng cám ơn, vội vàng hướng cửa thang máy chạy đi.
Đứng ở cử