Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tắm Cho Đại Ca

Tắm Cho Đại Ca

Tác giả: Suly

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1342392

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2392 lượt.

ận không kềm được, hoảng sợ nói: “Tôi có thể làm gì, xoa bóp cho anh a, nếu không thì làm gì bây giờ?”
Chương Thỉ cau mày nói: “Xoa bóp cũng xoa bóp chỗ kia sao?”
Hoa Kì cười nói: “Anh không biết sao, thời đại phát triển, xã hội tiến bộ, người có tiền đều biết hưởng thụ, hơn nữa, tôi đây kĩ nghệ cũng thuộc hàng thượng đẳng, lúc xong rồi anh sẽ cảm thấy vô cùng thoải mái.” Hoa Kì rút cánh tay mình từ tay Chương Thỉ ra, gật đầu ý bảo nói: “Nằm xuống đi.”
Chương Thỉ nhìn Hoa Kì mấy lần, không nói gì nữa, tiếp tục nằm xuống để cậu xoa bóp.
“Anh nói đi, vì sao anh lại khẩn trương như vậy? Tôi cũng xoa bóp cho Trang Hào và Bàng Suất cũng không thấy họ phản ứng kịch liệt như anh đâu đâu.” Hoa Kì vừa nói vừa đem tay đặt lên cúc hoa Chương, vuốt tất cả nếp uốn, cúc hoa của Chương Thỉ có khá nhiều lông, một lát sau đã có mấy túm lông bết lại vào nhau.
Chương Thỉ vẫn cảm thấy không quen, cau mày nói: “Trước kia tôi chưa từng làm như vậy, cho nên. . . . . .”
Hoa Kì nhe răng cười một tiếng, nâng lên một cánh tay khác của Chương Thỉ, vỗ lên mông của y một cái: “Anh phải học được hưởng thụ, tôi thấy anh cũng là người có tiền mà, phải không?”
Chương Thỉ nhếch miệng nói: “Sao cậu biết tôi có tiền?”
“Đoán chứ sao.” Hoa Kì chép chép miệng nói tiếp: “Lúc tôi biết Trang Hào, liền cảm giác người này có thật nhiều tiền, nhưng người có tiền cũng chưa hẳn hào phóng, tôi nghĩ anh cũng giống anh ấy.”
Chương Thỉ cười cười: “Cậu đoán sai rồi, tôi đây không có nhiều tiền, vẫn cô đơn lẻ bóng một mình.”
Hoa Kì cứng miệng không lên tiếng được.
Chương Thỉ từ từ thích ứng với biến hóa trên khuôn mặt của Hoa Kì, lông mày cũng dần dãn ra, một lúc sau, Chương Thỉ mở miệng nói: “Hoa Kì, tôi nhờ cậu một chuyện được không?”
“Nhờ tôi?” Hoa Kì cười: “Đừng đùa tôi… tôi chỉ là một người tắm kì có gì để nhờ.”
Chương Thỉ cười nói: “Chuyện tôi nói cậu nhất định có thể làm được.”
Hoa Kì kinh ngạc nói: “Vậy anh nói tôi nghe một chút.”
Chương Thỉ trầm mặc một hồi lâu: “Sáng mai giúp tôi hẹn Trang Hào ra ngoài ăn một bữa cơm đi, quả thực đã nhiều năm tôi không gặp cậu ấy rồi.”
“Có mỗi việc này thôi sao?”
“Đúng, mỗi chuyện này thôi.”
Hoa Kì rút tay về, ra kí hiệu nói: “Không thành vấn đề, nhưng mà anh phải trả cho tôi tiền xe, từ nơi này đến nhà anh ấy đi xe hết 25 tệ rồi, đi qua đi lại cũng mất 50 đó.”
“Không thành vấn đề, tôi cho cậu hẳn một trăm, 50 tôi giữ lại để phòng trường hợp cậu chuồn mất.”
Hoa Kì bĩu môi nói: “Anh có cần phài như thế hay không.”
“Thế nào? Chê ít à?”
Hoa Kì nhe răng cười một tiếng: “Làm sao có thể chứ, chỉ cần 50 thôi.” Hoa Kì lấy chiếc khăn lông trong chậu vắt khô: “Tại sao anh lại không trực tiếp đi gặp anh ấy?”
“Nói cậu cũng không hiểu, cứ coi như là tôi cũng không muốn trở về khu Hướng An đi.” Chương Thỉ hời hợt nói qua.
Hoa Kì gật đầu một cái: “Chà xát xong rồi, đứng lên tự mình rửa tắm rửa đi, rồi trở về phòng ngủ thôi.”
Chương Thỉ từ từ ngồi dậy, duỗi lưng một cái nói: “Đúng như cậu nói, sau khi chà sát cảm thấy thân thể rất dễ chịu.”
“Tất nhiên, kĩ thuật của tôi tốt như vậy, nếu như trước kia, tôi đã thu đến 500 tệ rồi.” Hoa Kì đắc chí nói.
Chương Thỉ cười chuyển hướng hai chân, thân thể hướng về sau nghiêng về, ngước đầu nói: “Hoa Kì, cậu là người bị đè đúng không?”
“Hả? . . . . . .” Hoa Kì trong lúc nhất thời không kịp phản ứng, lúc lấy lại tinh thần thì Chương Thỉ đã đứng lên, tiến tới gần Hoa Kì, nhị đệ phía dưới đã cứng rắn.
Mặt Hoa Kì đỏ lên lui lại mấy bước nói: “Ai ai ai, anh đang nghĩ cái gì vậy?”
Chương Thỉ cúi đầu cười nói: “Tôi muốn làm gì, nghĩ cũng biết chứ sao.”
“Thật xin lỗi, nhà tắm có cung cấp các phục vụ tiểu thư, anh tìm mấy cô đó đi.” Hoa Kì bối rối bắt đầu dọn dẹp túi công cụ.
Chương Thỉ xem thường, ngược lại tiếp tục tiến tới gần, tiếp cận, Chương Thỉ vừa muốn mở miệng nói chuyện thì nghe thấy phanh một tiếng, cửa phòng bao bị đạp ra.
Chương Thỉ lạnh lùng nhìn về phía cửa nhà vệ sinh.
Cửa nhà vệ sinh bị đá văng, Vương Chấn đỡ Bàng Suất vào cửa, Bàng Suất cà lơ phất phơ nói: “Ơ a, chuẩn bị vác súng ra trận?”
Chương Thỉ nhếch miệng: “Đúng vậy, có phải cậu canh chừng đúng lúc này để vào không.”
Bàng Suất bất cần đời nói: “ĐM, tôi nghĩ là đã chơi xong rồi, đang muốn xem truyền hình trực tiếp, xem ra tới quá sớm.” Nói xong, Bàng Suất nện bước đi vào, quét mắt nhìn Hoa Kì nói: “Đừng đùa nữa, tôi đã chuẩn bị một bàn mạt chược, bồi anh em đi nhậu đi.”
Chương Thỉ vốn đang định…, cúi đầu nhìn qua nhị đệ đã xìu xuống của mình, không nhanh không chậm nói: “Cậu chỉ vì mạt chược mà đến đây phá hư việc tốt của tôi hả?”
Bàng Suất nhe răng cười nói: “Tôi đây không phải nóng lòng ư, nhanh mặc quần áo, tôi đếm sát vách chờ anh.” Nói xong, Bàng Suất lại nhìn Hoa Kì: “Hoa Kì, kĩ thuật của mày càng ngày càng kém, lâu như vậy mà làm không xong sao?”
Hoa Kì đang cầm túi công cụ. xoay người, cười khổ nói: “Tôi đã làm xong lâu rồi, nhưng. . . . . .”
“Xong rồi vậy không cút mau, tầng dưới có nhiều khách như vậy,