Tác giả: Suly
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1342220
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2220 lượt.
y thì mày nghe hắn, hẹn Trang Hào tới đây.”
Hoa Kì không khỏi phòng bị: “Chẳng lẽ anh cũng muốn làm gì Trang Hào sao?”
Bàng Suất cười nhạo nói: “Bớt thúi đi, ông đây là loại người như vậy sao?”
“Vậy thì muốn làm gì?”
Bàng Suất cười nói: “Có thể làm gì, hẹn hắn tới tham gia buổi lễ khai trương của sàn nhảy thôi.”
Hoa Kì ồ một tiếng.
“Cạch. . . . . .” Cửa phòng bao bị đẩy ra, Côn Tử và Vương Chấn thở hồng hộc chạy vào, Vương Chấn mệt mỏi thở gấp hổn hển khoát tay: “Ai da má ơi, mệt chết tôi.”
Bàng Suất thấy bọn họ đi vào, lập tức tới lấy lại tinh thần ngồi dậy: “Nhanh uống miếng nước.”
Vương Chấn và Côn Tử đến bên bàn cầm bình nước suối, hai người chẳng phân biệt ai là ai mỗi người uống nửa bình, Vương Chấn để bình xuống, cầm điếu thuốc trên bàn ngậm ngoài miệng nói: “Ca, anh đoán sai rồi, không phải hắn làm.”
Bàng Suất giật mình nói: “Không phải hắn làm?”
Vương Chấn gật đầu một cái: “Mấy người quanh quẩn ở trước cửa nhà tắm chúng ta điều tra, là người vùng khác, người cầm đầu gọi là Trần Hổ, không có bất kỳ tiền án, kỳ lạ là trước kia hắn và anh, còn có đoàn xe Trang Hào đều đã từng quen biết.”
“Trần Hổ?” Bàng Suất quét lại trí nhớ, làm thế nào cũng nhớ không nổi có nhân vật như vậy.
Vương Chấn muốn nói tiếp lại nhìn Hoa Kì bên cạnh.
“Không có chuyện gì, nói tiếp.” Bàng Suất nói.
“Chúng ta đi theo đám người kia hai ngày, đám người kia trừ ăn chỉ có uống…, tối hôm kia, một tên tay chân của Trần Hổ uống có chút say, liền nói hết mọi chuyện ra, đúng là bang tôn tử này làm, là người mai phục anh trước kia, lại tập kích Trang Hào.”
“Tao con mẹ đúng là hắn à.” Bàng Suất hất cái rổ trên bàn xuống đất, quả nho lăn khắp nơi: “Tao thế mà lại nhìn lầm, không phải hắn làm sao?”
Vương Chấn gật đầu một cái: “Nếu không phải hắn làm, anh còn cần. . . . . . ?”
Bàng Suất âm hiểm cười nói: “Tại sao không? Dù sao đối với tao hữu ích vô hại, cưỡi lừa xem nhạc chờ đi.”
Côn Tử ở một bên xen vào nói: “Ca, không phải em nói anh, nhưng em cảm thấy anh chơi với lửa có ngày chết cháy.”
Bàng Suất cười lạnh: “Sau này ai đốt ai còn không chưa biết được.”
Côn Tử và Vương Chấn liếc nhìn nhau, sau đó Vương Chấn nói: “Ca, đám người kia xử lý như thế nào?”
“Không nóng nảy, chờ ngày mai Trang Hào tới, chúng ta thả tiếng gió cho hắn, hắn và đám người kia kết thù nhiều hơn chúng ta, đâm hắn hai lần không nói, còn đưa mẹ hắn vào bệnh viện, thù này có thể nhẹ sao?” Bàng Suất nghiêng đầu nhìn Hoa Kì, thản nhiên nói: “Hoa Kì, chuyện như vậy mày đừng nghĩ tao thế nào, nếu Trang Hào chịu ra mặt giải quyết, tao đây sẽ không keo kiệt, tiền thì tao không thiếu.”
Hoa Kì nghe sửng sốt một chút, liên tục gật đầu.
“Kế tiếp làm sao giờ?” Vương Chấn lại nói.
Bàng Suất cười nói: “Không có gì, làm từng bước thôi.”
Vương Chấn gật đầu một cái;”Vậy còn theo dõi hắn sao?”
“Tạm thời không cần, chuyện này nếu không phải hắn làm, hoặc thật sự không có quan hệ gì tới hắn, hoặc là hắn dấu đủ sâu, về sau từ từ tính.”
“Được, không có việc gì chúng em về nhà trước, hai ngày này mệt chết đi được.”
Bàng Suất gật đầu một chút, xoay tay cầm ví tiền dưới gối, rút ra hai ngàn tệ bên trong đưa tới: “Đi ra ngoài ăn chút gì, tắm rửa ngủ một giấc đi.”
Vương Chấn không chút do dự nhận lấy: “Vậy chúng em đi nha.”
Vương Chấn cùng Côn Tử rời đi, Bàng Suất phẫn hận quăng ví sang một bên, pằng một tiếng đánh vào tường sau đó rơi xuống đất.
Hoa Kì nhìn Bàng Suất giận không kềm được, thận trọng nói: “Ca, anh nói người nọ là ai?”
Đối với người nọ là ai, Bàng Suất không nói tới một chữ, Hoa Kì cũng không dám hỏi tới, nhưng trong lòng Hoa Kì vẫn đầy nghi vấn, nhưng nếu Trang Hào biết sẽ tỏ thái độ như thế nào.
Hoa Kì đơn giản giúp Bàng Suất lau qua thân thể.
Ngũ Hành sau khi được chỉnh đốn, làm ăn buôn bán so với trước kia không được tốt lắm, mỗi ngày cảm thấy thật nhàn rỗi, nguyên nhân chủ yếu là do Chương Thỉ không chịu ra quyết định thông báo, một số người vẫn cho rằng nhà tắm vẫn đang tiếp tục tu bổ.
Giữa trưa ngày hôm sau, Hoa Kì trong lúc rãnh rỗi đi bộ khắp nhà tắm, bản thân cũng không biết mình nên làm gì nữa, bất đắc dĩ cậu chạy trong đại sảnh hay quầy bar để tìm người tán gẫu.
Trong lúc nói chuyện phiếm, Hoa Kì thấy Vương Chấn cùng Tôn Tử đang bê máy cái thùng ra ra vào vào, lúc bọn họ đi qua quầy bar còn dùng ánh mắt khác thường nhìn mình.
Hoa Kì liếc mắt: “Anh hù chết tôi đấy.”
“Ai bảo các cậu mải tán gẫu mà không chịu để ý, tôi làm sao có thể hù chết cậu được? Hay tại lá gan của cậu quá nhỏ?” Chương Thỉ nói đùa.
“Tìm tôi có việc gì vậy?” Hoa Kì hỏi.
Chương Thỉ mỉm cười nói: “Không có chuyện gì thì không thể tìm cậu sao?”
“Không có chuyện gì cũng đừng quấy rầy chúng tôi nói chuyện chứ.” Hoa Kì quay đầu lại lôi kéo người phục vụ nói: “Chúng ta tiếp tục tán gẫu đi.”
Chương Thỉ đột nhiên bị người gạt sang một bên, ít nhiều có chút lúng túng: “Các người đang trong giờ làm việc mà dám ngồi ở đây nó