Nữ Nhân Ngoan Ngoãn Về Nhà Với Trẫm
Tác giả: Suly
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1342405
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2405 lượt.
là em dễ nhìn sao?”
Trang Hào cau mày: “Ừ”
Trên đường trở về, Hoa Kì câu được câu không tán gẫu cùng Trang Hào, cậu không giống trước kia, thỉnh thoảng còn phải quan sát Trang Hào có tức giận hay không, hiện giờ cái gì cũng dám nói, lúc Trang Hào tức giận, chốc lát lại bị cậu chọc cười.
“Đúng rồi, hôm nay mẹ tôi xuất viện, cậu theo tôi đến phòng sau ngủ.”
“Hả? Dì xuất viện? Vậy em đến không sao chứ?” Hoa Kì có chút thẹn thùng.
Trang Hào nghiêng đầu cười nói: “Sao? Sợ thấy mẹ chồng à?”
Hoa Kì lúng túng nói: “Anh đâu có nói anh thích em, dì sao có thể là mẹ chồng em được chứ?”
Trang Hào vốn muốn đùa Hoa Kì, ai ngờ lại khiến Hoa Kì dùng lời nói chặn mình lại, Trang Hào ho khan hai tiếng nói: “Rốt cuộc có đi hay không?”
Hoa Kì cười nói: “Không đi, chừng nào anh nói thích em em mới đến ở nhà anh.”
“ĐM, không đi thì thôi.” Trang Hào ngừng xe ven đường: “Không đi nhà tôi cậu tính đi đâu?”
Hoa Kì suy nghĩ một chút: “Trở về Ngũ Hành đi, tiền lương tháng em còn chưa lấy đâu, trở về còn phải chạy gấp về nhà, nếu không mẹ em nhất định sẽ chém em.”
Trang Hào gật đầu một cái: “Vậy tôi đưa cậu đi.”
“Không cần, tự em đi được rồi.” Hoa Kì làm bộ mở cửa xe, trước khi xuống xe một giây, Hoa Kì đưa mặt tới, hành động này Trang Hào không thể quen thuộc hơn được nữa, anh không chút do dự hôn lên.
Hoa Kì hài lòng nói: “Ca, em đi đây.”
Trang Hào gật đầu một cái: “Chậm một chút.”
Hoa Kì nhìn anh nhe răng cười một tiếng, chạy tới trạm xe buýt.
Đoạn thời gian Hoa Kì dưỡng thương, nhà tắm Ngũ Hành tiến hành sửa chữa quy mô lớn, ngay cả kết cấu cũng đổi, đổi tên là Ngũ Hành Không, là khu giải trí hạng sang.
Hoa Kì vào cửa thì đúng lúc Chương Thỉ ở trong đại sảnh bố trí công việc, y nhìn thấy Hoa Kì đi vào, khẽ mỉm cười: “Dưỡng thương tốt rồi?”
Hoa Kì gật đầu một cái: “Nơi này hình như biến đổi?”
Chương Thỉ cười nói: “Chuyện đương nhiên, nhưng bắt đầu từ hôm nay, nơi này là tôi phụ trách, nói cách khác, người lãnh đạo trực tiếp của cậu là tôi.”
“Hả? . . . . . .” Hoa Kì kinh ngạc nói: ” Bàng Suất đi đâu?”
Chương Thỉ nói: “Cậu ta vẫn là ông chủ, nhưng không quảnh những chuyện vụn vặt nữa, về sau có chuyện gì tìm tôi là được.”
Hoa Kì gật đầu một cái, đi theo đưa tay nói: “Trả tiền lương tháng trước cho tôi.”
Chương Thỉ dở khóc dở cười nói: “Người tốt, tôi vừa nhậm chức cậu đã đòi tiền tôi sao?”
“Thế nào, anh muốn quỵt nợ không trả tiền? Vậy tôi đi tìm Bàng Suất.” Hoa Kì làm bộ chạy lên lầu, Chương Thỉ lại chặn một bước nói: “Trước đó cậu giúp tôi, giờ tôi cũng có chuyện muốn cậu giúp, cộng tiền lương của cậu nữa, trả cậu hơn 500 tệ này.”
“Được đó.” Hoa Kì thấy tiền sáng mắt nói: “Chuyện gì à?”
Chương Thỉ mỉm cười nói: “Ngày mốt sàn nhảy của Ngũ Hành khai trương, cậu giúp tôi hẹn Trang Hào tới đây
Tìm Một Chút Chuyện Để Làm
Hoa Kì rất sảng khoái đáp ứng Chương Thỉ, chính cậu cũng hi vọng ngày mai có thể nghỉ, bởi vì, cậu mới vừa cùng Trang Hào tách ra đã có chút nhớ anh rồi.
Mà hai ngày này, Hoa Kì đã bắt đầu thích ứng Ngũ Hành mới.
Chương Thỉ đến khiến Ngũ Hành có biến hoá rất lớn, mặc dù y chủ yếu phụ trách sàn nhảy tầng một, nhưng cũng sẽ phân thời gian để cải cách các bộ phận khác, dù là phòng bao trên lầu hay là nhà tắm lầu một, dường như y đều thay máu một lần, Hoa Kì vào cửa lớn nhà tắm, đúng lúc gặp phải mập sư phụ từ bên trong xách hành lý đi ra ngoài.
“Đây là sao? Về nhà à?” Hoa Kì hiếu kỳ nói.
Chương Thỉ thấy Hoa Kì không vui lắm, nghi ngờ nói: “Mới vừa rồi không phải còn tốt sao? Sao giờ lại không vui thế?”
Hoa Kì nhìn về phía y lần nữa, bất đắc dĩ nói: “Anh đuổi mọi người đi hết là muốn mệt chết tôi sao?”
Chương Thỉ cười: “Là chuyện này à? Cậu yên tâm đi, cậu cố gắng một hai ngày nữa, đến lúc đó tuyển thêm người mới cậu sẽ dễ dàng hơn, nếu không cậu cho rằng tại sao tôi thưởng cho cậu những 500 tệ?” Chương Thỉ mở hộc tủ bên cạnh ra, từ từ cởi áo.
Hoa Kì bĩu môi nói: “Người có tiền đều keo kiệt, lời này một chút cũng không sai.”
Chương Thỉ hé miệng cười, cởi áo sơ mi dùng móc quần áo treo lên, tiếp cởi quần nói: “Đừng oán trách, có rãnh thì tới đây chà xát tắm rửa giúp tôi, hai ngày nay tôi không ngủ rồi.”
Lần này Hoa Kì chú ý tới trong đôi mắt Chương Thỉ hiện đầy tia máu: “Biết, anh đến hồ ngâm một chút, lát nữa tôi chà xát cho anh.”
Chương Thỉ gật đầu một cái, cởi quần lót liền đi tới ao.
Hoa Kì tiếp xúc với Chương Thỉ không nhiều lắm, biết cũng không đủ lâu, cậu không biết rốt cuộc Chương Thỉ là dạng người gì, từ tấm hình chỗ Trang Hào có thể nhìn ra, khi còn bé Chương Thỉ là rất thích cười, không đúng. . . . . . Chương Thỉ bây giờ cũng rất hay cười, nhưng cười lúc đó và cười bây giờ khác nhau rất lớn, nụ cười bây giờ của Chương Thỉ luôn làm cho người ta có cảm giác khó có thể suy nghĩ.
Hoa Kì cởi quần áo thay đồng phục làm việc xong, cầm túi công cụ đi tới chỗ Chương Thỉ.
Chương Thỉ ngồi trong ao ngẩng đầu lên, cười nói: “Đoạn