Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tam Sinh Tam Thế - Thập Lý Đào Hoa

Tam Sinh Tam Thế - Thập Lý Đào Hoa

Tác giả: Đường Thất Công Tử

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1342362

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2362 lượt.

ập sư huynh bị Mặc Uyên trách phạt, bèn xuống phàm giới hóa thành nửa tiên nửa người, ở giữa chợ bày hiệu coi bói cho người ta. Khi đó, cứ dăm hôm ba bữa là lại nhìn thấy con nhà lành bị bọn ác bá trêu ghẹo. Nếu là một thiếu nữ khuê các chưa xuất giá, thì sẽ có một hiệp sĩ thiếu niên qua đường rút đao hét lớn; nếu là phụ nữ đã thành gia thất thì phu quân của nàng ta chẳng biết từ phương nào sẽ nhảy ra rút đao ra hét lớn. Tuy một người là hiệp sĩ, một người là phu quân, nhưng hai người chắc chắn đều mặc áo trắng.
Cục bột nhỏ sờ vào chóp mũi rồi nhăn mày, kể tiếp: “Hai người đó quấn lấy nhau ở trên giường, con nhìn họ quấn lấy nhau rất thú vị, bèn muốn dứng lại một chút để xem xem họ đang làm gì”.
Trái tim ta bỗng đập “thình thịch”, run rẩy hắng giọng hỏi: “Con nhìn thấy những gì?”.
Nó trầm ngâm nói: “Thơm nhau này, sờ nhau này”. Lâu sau, miệng mới bi bô hỏi ta: “Mẫu thân, họ đang làm gì vậy?”.
Ta ngẩng đầu nhìn trời xanh, đắn đo hồi lâu, nghiêm túc nói: “Người phàm tu đạo, có một môn gọi là “song tu hòa hợp”, họ đang, hức, song tu, song tu hòa hợp”.
Cục bột nhỏ ra vẻ đã hiểu: “Người phàm thật là một lòng hướng đạo!”
Ta cười khan “ha ha” hai tiếng.
Quay mình lại thì chẳng may va phải một khuôn ngực chắc chắn ở trước mặt, từ đầu đến chân hắn nồng nặc mùi rượu.
Ta day day mũi, lùi về phía sau hai bước, nheo mắt lại nhìn, vị nhân huynh trước mặt toàn thân nồng rượu, tay phải cầm một chiếc quạt, đôi mắt hẹp dài sáng long lanh đang nhìn ta. Khuôn mặt có làng da không đến nỗi nào, nhưng tạng phủ lại có hỏa quá vượng, nên da thịt cũng sạm lại không sáng bóng. Hầy, nếu song tu quá chuyên cần thì thận sẽ hư một chút.
Gã cầm chiếc quạt rách của mình chỉa về phía ta, nói rất khẳng khái: “Công tử này quả là nhân tài, bản vương thực ngưỡng mộ”.
Haizz, hóa ra lại là một vương gia chơi bời. Ta bị mùi rượu trên người hắn phả vào làm cho đầu óc hơi quay cuồng, cố gắng chấp tay nói: “Quá khen, quá khen”. Đoạn lôi cục bột nhỏ định đi xuống lầu.
Gã cầm quạt quay người chắn trước mặt ta, mau lẹ nắm lấy một cánh tay ta, nhếch miệng cười, nói: “Tay mới trắng nõn nà làm sao”.
Ta ngây ra.
Dựa vào kinh nghiệm ở phàm trần trước đây của ta, phụ nữ khi lộ diện thường dễ gặp phải những chuyện mình không mong muốn, nào ngờ bây giờ đàn ông cũng chẳng an toàn.
Miệng cục bột nhỏ lúng búng toàn bánh đậu xanh, mắt trừng trừng ngây ra nhìn gã cầm quạt kia.
Gã cầm quạt kia ngày hôm nay có Phúc tinh chiếu sáng trên cao, trêu ghẹo một vị thượng thần, số của hắn thật hên.
Vì là lần đầu bị người phàm trần trêu ghẹo, nên ta cảm thấy rất mới mẻ. Nhìn kỹ da mặt gã, thì có thể nói đây chính là kẻ đào hoa trong giới người phàm trần, nên ta cũng không thèm tính toán với gã nữa,chỉ khoan dung độ lượng rút tay về, để cho hắn hứng thú một chút.
Nào ngờ đây đúng là một gã vương gia không hiểu chuyện, gã lại xán lại gần thêm một chút, nói: “Bản vương vừa nhìn thấy công tử đã sinh lòng yêu mến, công tử…”. Cánh tay kia còn chuẩn bị ôm lấy eo của ta.
Như thế này thì hơi khác rồi.
Ta dĩ nhiên là một thần tiên từ bi, nhưng người phàm trần lại chẳng có quan hệ gì với Thanh Khâu nhà ta, nên lòng từ bi của ta đương nhiên cũng có hạn. Đương lúc muốn dùng phép định thân để bắt gã đứng yên, đưa đến khu rừng lân cận treo lên hai ngày, để cho gã nhớ thật kỹ, thì sau lưng đột nhiên truyền đến một lực thật mạnh, kéo ta vào lòng. Lực đạo này vô cùng quen thuộc, ta ngẩng đầu nhìn lên, vui vẻ chào hỏi người quen ấy: “Ha ha, Dạ Hoa, ngươi đến thật đúng lúc”.
Một tay Dạ Hoa ôm lấy ta, dưới ánh đèn rạng rỡ chiếc áo bào màu đen hắt ra những tia sáng lạnh lẽo, hắn nhìn gã cầm quạt đang hoang mang kia, miệng cười mà như không cười: “Ngươi trêu ghẹo vợ của ta xem chừng vui vẻ thật đấy”.
Ta cho rằng, trên danh nghĩa ta đúng là đế hậu chính cung tương tay của hắn, vậy thì cũng coi là vợ chồng danh chính ngôn thuận, lần này ta bị trêu ghẹo, nên đương nhiên hắn cũng bị mất thể diện. Hắn ôm ta một cái, nghiêm khắc dạy dỗ cho cái tên háo sắc dám chọc ghẹo ta một bài học cũng là điều phải làm mà thôi. Ta cứ giả vờ đứng bên cạnh hắn xem là được, như thế mới là diễn đúng vai.
Cục bột nhỏ nuốt trôi nửa miếng bánh đậu xanh, liếm liếm mép, nắm chặt cổ tay gã cầm quạt kia, nói: “Có thể làm cho cha ta tức giận, người đúng là một nhân tài, nhưng lần này khó qua, hãy bảo trọng!”.
Nói xong liền lùi xuống đứng sau ta một cách vô cùng quy củ.
Gã cầm quạt thẹn quá hóa giận, cười lạnh lùng, nói: “Hừ, ngươi có biết bản vương là ai không? Hừ…”.
Lời còn chưa dứt, người đã mất tăm.
Ta quay sang hỏi Dạ Hoa: “Ngươi vứt hắn đi đâu rồi?”.
Hắn nhìn ta một cái, quay đầu nhìn sang chỗ sáng ánh đèn, bình thản nói: “Ở một khu rừng nhiều ma gần đây”.
Ta ớ ra, tri kỷ, đúng là tri kỷ.
Hắn nhìn ngọn đèn kia hồi lâu, lại quay sang dò hỏi ta: “Sao nàng bị chòng ghẹo mà cũng không thèm tránh?”.
Ta cười cười nói: “Chỉ là bị sờ một, hai cái thôi!”.
Khuôn mặt lạnh lùng của hắn cúi xuống, rồi vẫn lạnh lùng hôn ta một cái.
Ta ngẩng ngườ


Old school Easter eggs.